Trực giác mách bảo Bạch Trân Trân rằng quỷ hồn của A Bổn phong ấn trong chiếc bình đen .
Vương bà vẫn đang lớn tiếng mắng c.h.ử.i, đồng thời ngón tay lén lút bấm quyết. Đây là đại bản doanh, là địa bàn của bà , bà thể để một kẻ ngoại lai ức h.i.ế.p? Bà xem thử, con ranh con trời cao đất dày liệu bản lĩnh mạng thoát khỏi đây .
Không khí trong căn phòng chật hẹp đột ngột biến đổi. Một luồng hắc khí như như nương theo động tác của Vương bà dâng lên, lặng lẽ một tiếng động bủa vây lấy Bạch Trân Trân.
Nhanh hơn chút nữa... Nhanh hơn chút nữa...
Thế nhưng, Bạch Trân Trân đột nhiên hành động. Đôi chân dài trắng trẻo thon thả bước , ba bước gộp hai lao đến mặt Vương bà, một tay giật phắt chiếc bình đen .
Cô giơ cao chiếc bình, hung hăng nát đập xuống đất. Chỉ "xoảng" một tiếng ch.ói tai, chiếc bình gốm đen vỡ vụn thành từng mảnh. Một hình nhân giấy nhỏ bé với ngũ quan thô kệch lảo đảo bay . Giây phút thấy Bạch Trân Trân, hình nhân giấy như bay nhào tới, hình linh hoạt chui tọt mái tóc uốn lọn to của cô, giấu kín mít.
Bạch Trân Trân: "..."
Vương bà: "..."
Thấy Vương bà tức đến mức khuôn mặt vặn vẹo, khóe miệng rỉ dòng m.á.u đỏ tươi, Bạch Trân Trân giật nảy , vội vã lùi vài bước.
Nào ngờ, chính vài bước lùi khiến cô lọt thỏm giữa vòng hắc khí mà Vương bà tạo . Nhìn Bạch Trân Trân hắc khí bủa vây, Vương bà cất tiếng quái gở, khùng khục rợn .
Bà đưa tay quệt vệt m.á.u bên môi, ánh mắt âm chí ghim c.h.ặ.t tầng tầng lớp lớp hắc khí đang cuồn cuộn. Bị đám t.ử khí bao vây, bà tin con ranh con thể mạng trở !
Thế nhưng, từ trong làn sương đen truyền đến vài tiếng ho khan, tiếp đó là giọng nữ mang theo chút oán thán.
"Trong phòng lấy nhiều khói thế hả?"
Bạch Trân Trân ho khan vài tiếng, tiện tay rút từ trong túi xách một chiếc quạt giấy, dùng sức quạt mạnh vài cái. Làn hắc khí nương theo động tác của cô nhanh ch.óng tan biến. Ánh nến bên bàn thờ ảm đạm thêm vài phần, ngọn lửa leo lét chớp giật tắt ngúm.
Căn phòng chìm bóng tối. Bạch Trân Trân khựng , theo bản năng sờ soạng xung quanh.
"Chị Bạch, bên tay hướng lên ba phân, công tắc ở đó."
Giọng yếu ớt của A Bổn truyền từ trong mái tóc. Bạch Trân Trân theo lời , tay mò mẫm hướng lên một lát, rốt cuộc cũng chạm công tắc.
Chỉ "tách" một tiếng, bóng đèn trần nhà bật sáng. Ánh đèn vàng vọt xua tan bóng tối, chiếu rọi căn phòng nhỏ hẹp.
Bạch Trân Trân thấy Vương bà - kẻ còn kiêu ngạo ngút trời - nay đang ngã bệt đất. Bà ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, từng ngụm m.á.u tươi ộc khỏi miệng, men theo cằm nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-10-pha-vo-ta-thuat-nu-nhap-liem-su-ra-tay.html.]
Thấy bộ dạng của bà , Bạch Trân Trân hoảng hồn, vội vàng lùi thêm một bước: "Vương bà, gì cả nhé! Bà đừng mà ăn vạ!"
Cô thật sự gì cả, Vương bà đột nhiên thổ huyết?
Ngay khoảnh khắc Bạch Trân Trân xua tan hắc khí, Vương bà chịu phản phệ. Bà ngờ Bạch Trân Trân tuổi còn trẻ mà bản lĩnh cao cường đến , thế còn vẻ ngây thơ vô tội để c.ắ.n ngược một cái. Vương bà tức đến mức tim đập thình thịch.
rốt cuộc bà cũng lớn tuổi, tà thuật phản phệ, thêm hỏa khí công tâm. Trái tim hoạt động quá tải, kết cục chính là hai mắt nhắm nghiền, ngất lịm .
Bạch Trân Trân: "..."
Cô cô oan, ai tin ...
Hiện trường chỉ cô và Vương bà, , còn A Bổn hồn phách sắp tan biến. Bạch Trân Trân tự nhiên tiện tiến lên kiểm tra tình trạng của Vương bà. Phải đến khi A Bổn báo một câu rằng Vương bà c.h.ế.t, cô mới lùi bước rời khỏi tiệm hương nến.
Ánh sáng ban ngày gây tổn thương lớn cho quỷ hồn. Bất quá tóc Bạch Trân Trân dày, những lọn tóc uốn sóng to che kín mít hình nhân giấy mà A Bổn đang bám , nên cũng sợ ánh nắng mặt trời thiêu đốt.
Chân cô bước , Trần Tiểu Sinh nãy giờ vẫn canh chừng bên ngoài lao nhanh tới. Đôi mắt tròn xoe của đ.á.n.h giá Bạch Trân Trân từ xuống .
"Đại sư, đại sư cô ! Mụ yêu bà giải quyết ?"
Đại sư bước nguyên vẹn, kiểu tóc cũng chẳng hề rối loạn, mụ yêu bà bên trong chắc chắn là lạnh toát . Nghĩ đến đây, ánh mắt Trần Tiểu Sinh Bạch Trân Trân đổi. Trước coi cô là đại sư cứu mạng, hiện tại trực tiếp coi cô như thần minh. Nếu e ngại đang ở ngoài đường, e rằng quỳ lạy Bạch Trân Trân luôn .
Bạch Trân Trân: "..."
Não bộ của hai trong khoảnh khắc kết nối với một cách quỷ dị. Ngay khi Trần Tiểu Sinh bất chấp tất cả định quỳ xuống, Bạch Trân Trân lên tiếng .
"Anh Trần, phiền giúp một việc. Vương bà thổ huyết ngất xỉu , xin gọi điện thoại cấp cứu, gọi xe cứu thương tới đây."
Trần Tiểu Sinh: "!!!"
Đại sư dũng mãnh quá, đ.á.n.h hộc m.á.u luôn?!
Bạch Trân Trân bồi thêm một câu: "Ngoài , phiền gọi điện báo cảnh sát. Tiệm hương nến sạch sẽ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.