[Thập Niên 90] Vợ Trước Pháo Hôi Của Đại Lão Phản Diện Sống Lại Rồi - Chương 47: Anh Quan Tâm Cô, Cô Không Thể Làm Ngơ Được

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:48:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Cố Dã ăn cơm thừa của Chu Dư, Chu Dư bếp chuẩn hộp cơm mang cho Chu Phóng.

 

Cô thầm mừng vì luôn thói quen nấu dư cơm một chút, thức ăn cũng đủ, sức ăn của Chu Phóng và Cố Dã đều lớn.

 

Đóng gói cơm và thức ăn xong, Cố Dã cũng ăn xong, treo giỏ lên tay lái xe máy, dặn một câu: “Bát đũa tối về rửa chung cũng .” chuẩn .

 

Chu Dư như nhớ điều gì đó, gọi Cố Dã , “Cố Dã, với Chu Phóng, bảo nó đừng việc quá sức, đừng cố gắng quá, học cách lười biếng một chút!”

 

Cố Dã , ngờ hai chữ “lười biếng” thể thốt từ miệng Chu Dư.

 

Anh gật đầu, “Biết .”

 

Vốn định thẳng, nhưng hiểu , về phía Chu Dư.

 

với ?

 

Chu Dư yên tâm, Cố Dã vẻ như còn chuyện với cô, bèn hỏi: “Sao ? Còn chuyện gì ?”

 

Cố Dã hoảng hốt , “Không , đây, lát nữa em đói thì nhớ ăn chút gì đó.”

 

Sự quan tâm đột ngột của đàn ông khiến Chu Dư cảm thấy trong lòng ấm áp, thế là cô cũng thuận miệng một câu: “Anh cũng , đừng việc quá sức, trời nóng dễ say nắng lắm.”

 

Anh quan tâm cô, cô thể ngơ , đúng ?

 

Khóe môi Cố Dã cong lên, đôi mắt phượng xinh nhướng lên, “Biết .”

 

Chu Dư gật đầu, nhớ đến giao chân giò, thế là vội vàng giục : “Vậy nhanh .”

 

Người đàn ông liếc Chu Dư một cái, vẻ hăng hái biến mất, lẩm bẩm : “Biết , sẽ để nó c.h.ế.t đói .”

 

Nói xong lái xe máy .

 

Lúc ngoài còn gặp Mã Diễm học, Mã Diễm vội vàng cúi đầu né tránh, đợi đến khi Cố Dã qua bên cạnh mới dám ngẩng đầu lên.

 

bóng lưng Cố Dã là thể nhớ những lời Cố Dã với cô hôm đó, trong lòng sợ khó chịu.

 

Nghĩ đến đây, cô hung hăng ngẩng đầu cổng lớn nhà họ Cố.

 

Đều tại con tiện nhân Chu Dư đó.

 

Chu Dư đương nhiên sẽ đợi Cố Dã về mới rửa bát, cô dọn dẹp xong cũng dám ngủ, sợ bỏ lỡ giao chân giò.

 

bất ngờ là Trần Viên Viên đến sớm hơn cả giao chân giò, Chu Dư tiếng gọi bên ngoài liền vội vàng mở cửa.

 

Mở cửa , điều đầu tiên cô là chiếc xe ba gác của Trần Viên Viên, mặt vui mừng, “Bán hết ?!”

 

Hôm nay trừ hộp cơm Trần Viên Viên ăn là tổng cộng năm mươi ba hộp, tính lợi nhuận nhỏ.

 

Trên mặt Trần Viên Viên cũng lộ nụ , “Bán hết ! Cũng xem tớ là ai!”

 

Chu Dư rót cho Trần Viên Viên một ly nước lấy sổ bắt đầu ghi chép, Trần Viên Viên lấy hết tiền đưa tay Chu Dư.

 

dáng vẻ tính toán cẩn thận của Chu Dư, cảm thấy ly nước trong tay cũng ngọt ngào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-47-anh-quan-tam-co-co-khong-the-lam-ngo-duoc.html.]

Hôm nay thu nhập nhỏ, hơn nữa cô cảm thấy còn thể bán nhiều hơn một chút.

 

Chu Dư nhanh tính xong, cô trừ tiền vốn lấy phần tiền chia cho Trần Viên Viên đưa cho cô : “Viên Viên, đây là bảy mươi lăm, là tiền công hôm nay của , cất kỹ .”

 

Miệng Trần Viên Viên há hốc, một lúc lâu nên lời.

 

Chu Dư thấy cô như thì buồn , nhét tiền túi áo cô , “Sao ? Sợ đến ngây ?”

 

Nói thật, chính cô cũng cảm thấy tim đang đập thình thịch.

 

Phần của cô là một trăm mười một tệ, cả đời cô mới một ngày kiếm nhiều tiền như .

 

Nhiều hơn cả việc rửa bát trong bếp .

 

Trần Viên Viên nở một nụ thật tươi, phấn khích ôm chầm lấy Chu Dư, “Tớ là nhiều, nhưng ngờ nhiều đến thế! là chúng !”

 

ngay đó cô vội vàng lấy tiền , rút hai mươi tệ đưa cho Chu Dư, trịnh trọng : “Đây là tiền hôm qua tớ lấy của .”

 

Rồi chỉ lấy hai mươi tệ, còn cũng đưa hết cho Chu Dư, thở dài: “Tớ để ở chỗ , nếu mang hết về, đó sẽ là tiền của tớ.”

 

Chu Dư gật đầu, “Được.”

 

Cô đau lòng Trần Viên Viên, Trần Viên Viên giấu tiền, vì sẽ lục soát, ở nhà cô cũng phòng riêng, nên chỗ nào để giấu tiền, cô tự mang về, cũng bằng công cốc.

 

Thà để ở chỗ cô còn hơn.

 

Trần Viên Viên tính tình cởi mở, chỉ buồn một lúc là vui vẻ trở , “Cậu , hôm nay tớ đến công trường là họ xúm xếp hàng, bán nhanh lắm!”

 

Chu Dư , “Hôm qua khởi đầu .”

 

Trần Viên Viên uống nước xong, Chu Dư lấy cho cô một ít đồ ăn vặt, lâu , giao chân giò đến.

 

Đây là lượng cho năm mươi phần, Chu Dư nghĩ hôm nay bán , thế là thêm mười cân, lọc xương chỉ lấy thịt, phần Chu Dư cho nhiều, nên cũng chỉ mười bảy, mười tám phần.

 

Buổi chiều hai cùng nghỉ ngơi một lúc, dậy chợ mua rau.

 

Trên đường mua rau về, Chu Dư nhét một món đồ chơi nhỏ gói đẽ tay Trần Viên Viên, : “Cho em trai , cứ là tự mua.”

 

Mắt Trần Viên Viên mở to, “Cậu thật sự mua đồ chơi ?”

 

“Chứ ?” Chu Dư lườm Trần Viên Viên một cái.

 

Trần Viên Viên , cô quên, chuyện vui là quên chuyện buồn.

 

Trần Viên Viên cầm lên hỏi: “Bao nhiêu tiền? Trừ tiền của tớ .”

 

Trần Viên Viên thở dài, nghĩ đến việc về nhà là cô đau đầu, nhỏ giọng : “Biết , tớ về đây.”

 

Chu Dư tạm biệt Trần Viên Viên ăn chút gì đó bếp dọn dẹp rau củ.

 

Buổi chiều ở Quảng Thị như bao phủ bởi một lớp sóng nhiệt ngút trời, lưng Chu Dư nhanh ướt đẫm, nhưng cô bao giờ ép , cảm thấy mệt thì nghỉ một lát, thổi quạt, đói thì ăn chút gì đó, gần đây cô mua cho ít đồ ăn vặt.

 

Lần , cô nhất định để và con đều khỏe mạnh, tiền đề để khỏe mạnh chỉ là bồi bổ cơ thể, mà tiền cũng là thứ thể thiếu.

 

 

Loading...