Trần Viên Viên khổ lắc đầu, “Không .”
Chu Dư tức đến nghiến răng, “Cái gì gọi là ? Thế nào mới là ? Cậu đưa tiền cho bà ? Tại bà còn đ.á.n.h ?”
Nửa khuôn mặt còn của Trần Viên Viên sưng vù, đó còn mấy vết móng tay, cần cũng , chắc chắn là cô đ.á.n.h.
Trần Viên Viên sắc mặt ảm đạm, nhẹ nhàng một câu: “Đưa thì , chỉ cần việc tớ là việc bà , dù tớ cho bà bao nhiêu tiền bà cũng sẽ hài lòng, cũng mà, tớ là như .”
Trong mắt Chu Dư đầy vẻ đau lòng, nhưng giống như Trần Viên Viên tự , cô vốn là như .
Cô càng ngày càng cảm thấy chuyện để Trần Viên Viên dọn ngoài thể đưa lịch trình, nhưng chuyện còn , cô dám dễ dàng mở lời.
Thế là Chu Dư gợi ý cho Trần Viên Viên: “Cậu tiên đừng xung đột với , còn nữa, coi em trai như báu vật ? Cậu thể bắt đầu từ em trai , cho em trai chút lợi lộc, để em trai cho vài câu mặt .”
Đáy mắt Trần Viên Viên lóe lên một tia lạnh lẽo, “Cậu , em trai tớ còn ghét tớ hơn cả tớ.”
Chu Dư gật đầu, “Tớ , em trai sự giáo d.ụ.c của chắc chắn còn coi là chị nữa, nhưng tin tớ , trẻ con dễ mua chuộc, hôm nay thử xem.”
Trần Viên Viên thờ ơ : “Biết .”
Chu Dư nhiều vô ích, cô nghĩ lát nữa mua nguyên liệu sẽ mua cho em trai Trần Viên Viên thứ gì đó để cô mang về.
Cô thật sự mua đồ cho em trai Trần Viên Viên, em trai Trần Viên Viên là Trần Uy cô từng gặp.
Một đứa trẻ hư, tục c.h.ử.i bậy như cơm bữa, bình thường đối với Trần Viên Viên cũng tùy tiện sai bảo.
cô đối với đứa em trai , trăm .
Cơm hộp đóng năm mươi tư hộp, còn một hộp là Chu Dư chuẩn cho Trần Viên Viên, thùng giữ nhiệt lấp đầy, Chu Dư và Trần Viên Viên đều nở nụ .
Đây đều là tiền cả!
Tâm trạng Trần Viên Viên cũng hơn, giọng điệu cũng vui vẻ hơn: “Chờ xem, hôm nay chắc chắn bán hết sạch!”
Chu Dư : “Được, tớ chờ về.”
Sau khi Trần Viên Viên , Chu Dư đống đồ lộn xộn trong sân.
Có nên đến trạm phế liệu tìm đến thu dọn ?
Sức khỏe là của , đừng cố quá.
…
“Mấy hôm nay đến chăm thế? Này, tiền công của !” Chú Hồ đưa ba mươi tệ cho Cố Dã, thuận tay đưa cho một ly nước.
Cố Dã tùy tiện cất tiền túi, uống ừng ực hết ly nước, lau miệng, “Cảm ơn chú Hồ.”
Chú Hồ nhớ đến vấn đề đó, “Hay thời gian ? Lương còn cao hơn, hơn nữa cùng trông coi tiệm sửa xe cũng hại gì.”
Lúc câu ông cũng ôm nhiều hy vọng, dọn dẹp đồ đạc, chỉ là khuyên nhiều , bất giác khuyên miệng.
sự im lặng của Cố Dã khiến động tác trong tay chú Hồ dừng , ông Cố Dã đang im lặng quần áo hỏi một câu: “Thế nào?”
Cố Dã vắt bộ đồ công nhân lên lưng ghế, đôi môi mỏng trề xuống, “Không thế nào cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-vo-truoc-phao-hoi-cua-dai-lao-phan-dien-song-lai-roi/chuong-44-ten-yeu-dieu-thuc-nam-do-danh-nhau-nhu-ban-mang.html.]
Rồi lên xe mất.
Để chú Hồ nhíu mày tại chỗ, “Sao cứ cảm giác thằng nhóc sắp đồng ý nhỉ? Không , ngày mai hỏi .”
Lúc Cố Dã đến đón Chu Phóng, Chu Phóng ở chỗ hai hẹn, châm một điếu t.h.u.ố.c chờ.
Xung quanh nhiều ngừng chạy công trường, chạy :
“Mau xem náo nhiệt! Tên yểu điệu thục nam ở khu hai đ.á.n.h với khác !”
“Các hôm nay ai thắng ai?”
“Cái đó thật khó , tên yểu điệu thục nam đó tuy gầy nhưng mỗi đ.á.n.h đều như bán mạng, thật ai sẽ thắng!”
“Đi , mau mau !”
Ánh mắt Cố Dã lạnh , dập điếu t.h.u.ố.c châm, cũng bước nhanh trong.
Bên trong loạn thành một đoàn, vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài, Cố Dã cao, thể thấy mấy ở trung tâm đang đ.á.n.h túi bụi.
Hai đ.á.n.h một , đ.á.n.h cũng phòng thủ, chỉ lo vung nắm đ.ấ.m, như thể nắm đ.ấ.m của hai rơi xuống cảm giác gì.
Hai đối diện dáng vẻ của dọa cho chút sợ, nhưng xung quanh đều đang hò hét, một còn nhận thua, hai họ dám?
Cố Dã mấy giây chen qua đám đông trong.
Có vui, chịu , còn ngẩng đầu lườm Cố Dã, “Anh chen cái gì? Đến đến hiểu ?!”
Ánh mắt Cố Dã tối sầm, “Cút.”
“Anh!” Người nghển cổ vốn định mắng Cố Dã, nhưng ánh mắt như sói của Cố Dã liếc qua, trong lòng chút sợ.
Anh rụt cổ sang một bên, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cút thì cút, ai sợ chứ.”
Tiếp đó bắt đầu xem bên trong đ.á.n.h , quên cổ vũ cho một : “Chu Phóng, đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ!”
“Lý Dịch Lâm, mà thật sự cổ vũ cho thì tự lên !” Có trêu chọc.
Lý Dịch Lâm ngại ngùng mặt , hùng hồn : “Cái tàn ma dại của , lên cũng chỉ thêm phiền cho Chu Phóng, loại đó!”
“Ha ha ha ha ha, thảo nào là yểu điệu thục nam hai, đúng là hèn thật!”
Lý Dịch Lâm buồn bã một cái, để ý, bắt đầu nhỏ giọng cổ vũ cho Chu Phóng, nhưng cảm thấy chút , Chu Phóng dù liều mạng, đối đầu cũng là hai gã đàn ông to con.
“A!! Mẹ kiếp mày là ai!”
Theo một tiếng kêu đau, những vây xem đều trợn tròn mắt, bao gồm cả Lý Dịch Lâm còn đang lo lắng.
Miệng khép , “Vãi, vãi!”
Bên trong đột nhiên xuất hiện một đàn ông cao lớn, mặt Chu Phóng, chân đạp một , tay túm một , ánh mắt hung tợn, chân vẫn ngừng dùng sức.
Tay của đất Chu Phóng nắm c.h.ặ.t, thể thoát , chỉ thể mặc cho đàn ông đạp lên, miệng phát từng tiếng rên rỉ.
Tình thế chỉ diễn trong mười mấy giây, trông giỏi đ.á.n.h , tay nhanh, chuẩn, ác, Chu Phóng phản ứng cũng nhanh, hai phối hợp ăn ý.