THẬP NIÊN 90: TỪ PHÁO HÔI LỤY TÌNH THÀNH ĐẠI PHÚ BÀ QUÂN NHÂN - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-04-13 20:35:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trình T.ử kéo Đường Nhất một cái:

 

“Cậu đưa Hạo Hạo đến nơi , ch-ết ?”

 

Đường Nhất nhướng mày:

 

“Lại?”

 

Ánh mắt lướt qua mặt Hạo Hạo.

 

Hạo Hạo dĩ nhiên sẽ cho câu trả lời.

 

Cậu bé từ lâu vui vẻ vỗ tay, đôi mắt to đông ngó tây:

 

“Cậu ơi, ơi, vui quá~ Hạo Hạo thích ở đây.”

 

Mấy thanh niên thấy Hạo Hạo đều tỏ quen thuộc, rõ ràng đầu tiếp xúc.

 

Ngược , khi thấy Trình Tử, họ đều sững sờ, ngay đó mắt ai nấy đều sáng lên.

 

Một thanh niên tóc đỏ lên tiếng thử dò xét :

 

“Tam ca, đây là chị dâu ạ?”

 

Đường Nhất bế Hạo Hạo xuống giữa dãy ghế, vì tiếng ồn quá lớn nên thấy câu hỏi của thanh niên :

 

“A Hào, lấy cho Hạo Hạo mấy chai nước ngọt .”

 

“Được Tam ca.”

 

Đường Nhất trả lời, Trình T.ử liền xua tay phủ nhận , chuyện thể đùa :

 

“Không , , là chị .”

 

Mấy rõ ràng là tin.

 

ánh mắt Trình T.ử thản nhiên, hề né tránh sự dò xét của họ.

 

“Chị?

 

Chúng chỉ chị Huệ thôi, cô là?”

 

Tên b-éo hỏi xong liền Đường Nhất tặng cho một cái bạt tai gáy:

 

“Nói nhảm gì thế, còn mau nhường chỗ?”

 

“Vâng , mời chị bên .”

 

Chương 102 Tình cờ thích chị

 

Sự , Trình T.ử cũng chỉ đành xuống.

 

Chỉ thể tượng trưng ở một lát thôi, thật sự thì bế Hạo Hạo về , trẻ con ở lâu trong những nơi thế chút nào.

 

“Cái đám ~” Cô nhỏ giọng lầm bầm một câu.

 

Đường Nhất cô oán trách, ngược tâm trạng , đặt Hạo Hạo sang bên cạnh, mặc kệ bé nhảy nhót sofa, vẫy tay gọi phục vụ, hiệu mở hết r-ượu bàn.

 

“Tiểu Tam, uống nhiều như , ngày mai chúng còn việc, về sớm.”

 

Đường Nhất thấy cô ngăn cản , khóe môi khẽ cong lên:

 

“Ừm.”

 

Mãi đến khi thanh niên lấy nước ngọt cho Hạo Hạo , trong lúc chờ đổi bài hát, Đường Nhất thản nhiên giới thiệu:

 

“Lục Hào, Triệu Thiên Thành, Tiền Chí Cường, Mã Thiên Tường, Tôn Tuấn Kiệt, đều là em của .”

 

Mấy thanh niên đều khách khí chào hỏi Trình Tử.

 

đồng t.ử Trình T.ử chợt co rụt ...

 

Thiếu gia Lục Hào của khách sạn Đế Hào?

 

Thiếu gia Triệu Thiên Thành của bất động sản nhà họ Triệu?

 

Mã Thiên Tường, con trai độc nhất của đại gia internet Mã Phong?

 

Hai còn tạm thời khớp tên...

 

Không thể nào?

 

Thật giả ?

 

Đường Nhất chỉ Trình Tử:

 

“Cam (Trình Tử).”

 

Dù địa điểm đúng, cách thức quen cũng , Trình T.ử vẫn cao giọng một chút:

 

“Chào , là Trình Tử, họ Trình trong Trình Ngã Kim, T.ử trong màu tím, cứ gọi là chị giống như Tiểu Tam là .”

 

Lúc mấy vẫn chỉ là thiếu niên, quản Trình T.ử là màu tím màu gì, họ tự nhiên theo Tam ca.

 

“Chào chị Cam.”

 

Trình Tử:

 

“......”

 

Thôi , Cam thì Cam !

 

Đường Nhất thấy mấy chào hỏi xong liền kéo Trình Tử:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-tu-phao-hoi-luy-tinh-thanh-dai-phu-ba-quan-nhan/chuong-125.html.]

“Chị trong , trông Hạo Hạo.”

 

Nói xong liền nhích đôi chân dài sang bên cạnh, ngăn cách cô và 5 còn .

 

Cũng chẳng cần hỏi Trình T.ử uống gì, rót một ly vang đỏ:

 

“Uống một ly .”

 

uống r-ượu, t.ửu lượng của kém lắm.”

 

Đường Nhất nhướng mày, đặt ly r-ượu xuống bàn .

 

Từng bài nhạc vang lên, Hạo Hạo phấn khích, vẻ như một “tay chơi" lâu năm, giới thiệu cho Trình T.ử cái cái , lúc thì chỉ những sàn nhảy nắc nẻ.

 

Đường Nhất thì hết ly đến ly khác, vẻ mặt đầy tâm sự.

 

Mấy tên nhị thế tổ trong lòng cũng đại khái hiểu chuyện gì .

 

“Tam ca, đây chính là con gái nuôi mà nhà họ Đường các sắp nhận ?”

 

Đường Nhất khẽ cau mày, gật đầu nhẹ một cái.

 

“Tam ca, yêu từ cái đầu tiên, chẳng lẽ là...”

 

Đường Nhất trừng mắt một cái, mấy lập tức im bặt.

 

Tiếng nhạc lớn, Trình T.ử thấy mấy gì, trong lòng chỉ về.

 

Lại dây dưa thêm một lúc lâu.

 

“Tiểu Tam, gần 9 giờ , về thôi.”

 

Người Đường Nhất nghiêng về phía Trình T.ử một chút.

 

Trình Tử:

 

?

 

Một mùi hương cam quýt tông lạnh thoang thoảng truyền mũi...

 

Vừa ngước mắt lên chạm đôi mắt đào hoa dài hẹp , vì ghé gần nên ngay cả lông mi cũng thấy rõ mồn một.

 

“Về ?”

 

Trình T.ử khẽ nhíu mày, tựa lưng , cách xa một chút.

 

“Hoặc là cứ tiếp tục, đưa Hạo Hạo về , thằng bé đến giờ ngủ .”

 

Tay Đường Nhất khẽ móc, cầm lấy ly r-ượu đặt bàn :

 

“Uống một ly, sẽ đưa chị về, chị ơi~”

 

Thằng nhóc , phản nghịch quá!

 

Trình T.ử cảm thấy Đường Nhất chỉ chơi bời mà còn hiểu chuyện, bảo là uống r-ượu ...

 

dám uống ?

 

thể uống, t.ửu lượng một ly là gục, uống kiểu gì?

 

“Không uống.”

 

“Vậy .”

 

Đường Nhất nâng tay, r-ượu vang đỏ trôi xuống họng.

 

Hắn uống sạch ly r-ượu của cô.

 

“Cậu uống ít thôi.”

 

“Chị quản ?”

 

“Cậu sợ mách ba ?”

 

“Chị đoán xem sợ ?”

 

Khóe miệng Đường Nhất nở một nụ xa, ngông nghênh chịu nổi.

 

Trình T.ử cũng bất lực, việc quản trẻ con, cô thật sự thạo lắm.

 

Canh lúc chuyển nhạc, Đường Nhất đưa một yêu cầu:

 

cùng chị nhảy một điệu.”

 

“Cùng ?

 

Nhảy đầm?”

 

Nhạc trong vũ trường thời là kiểu trộn lẫn.

 

Một bài Disco sôi động qua, một bản nhạc nhẹ du dương vang lên.

 

Đường Nhất trực tiếp dậy, một động tác mời.

 

Trình T.ử , cô nhảy khiêu vũ...

 

Mắt Đường Nhất nheo , rõ ràng ý của cô:

 

“Tiệc nhận ngày mai chị là nhân vật chính, chắc chắn cũng sẽ giai đoạn khiêu vũ, dạy chị.”

 

Trình T.ử do dự một chút, hình như tivi đều diễn như ?

 

Đại tiệc của giới nhà giàu gì đó, nhân vật chính nhảy một đoạn.

 

 

Loading...