Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:53:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãi cho đến khi ăn no uống đủ, rửa ráy xong xuôi, Hứa Bát Tuyết giường mới chợt nhớ , chương trình của Trương Nặc Thuần phát sóng ?

 

Chương 34 034

 

Ngày hôm .

 

Đến đài truyền hình, Hứa Bát Tuyết đặc biệt đến trường 1, cô đến sớm, lúc trường 1 vẫn ai.

 

Đợi một lát.

 

Trương Nặc Thuần đến, dặm lớp trang điểm .

 

“Chương trình hôm nay phát sóng ?” Hứa Bát Tuyết hỏi cô .

 

Trương Nặc Thuần : “Quay xong , còn đang thẩm duyệt, đó vốn định ngày , tại thẩm duyệt nữa.” Còn bao giờ mới phát thì cũng xem bao giờ duyệt xong.

 

Rõ ràng duyệt thứ hai qua mà.

 

Hóa phát sóng.

 

Hứa Bát Tuyết thở phào nhẹ nhõm: “ ở trường 2 bận tối tăm mặt mũi, cứ tưởng phát sóng chứ.” Chương trình đầu tiên của Trương Nặc Thuần, mấy bọn họ, cô, Chu Linh, Ngô Trạm, chắc chắn canh chừng để xem .

 

Trương Nặc Thuần cũng đau đầu.

 

Chuyện cứ lề mề mãi.

 

Trưởng phòng Đường , đây là chương trình đầu tiên của đài kinh tế, nên việc thẩm duyệt sẽ nghiêm ngặt hơn một chút, đợi kỳ đầu tiên của “Tin tức buổi trưa” phát sóng xong, những kỳ chỉ cần nội bộ đài truyền hình thông qua là thể phát .

 

Hứa Bát Tuyết : “Đợi lúc nào định thời gian nhất định thông báo cho đấy.”

 

“Phát buổi trưa, lúc đó đài trưởng sẽ tổ chức cho cùng xem,” Trương Nặc Thuần , “Đến lúc đó gọi cả Trần Thần đến.” Gọi cả Trần Thần đến, như mới thực sự đông đủ.

 

Dạo cuộc sống của Trần Thần dễ chịu lắm.

 

Cuối tháng sáu giục bản thảo, đến ngày cuối cùng, tác giả đó giao bản thảo . Giờ tháng bảy, mới đầu tháng, Trần Thần cũng việc gì mấy, thỉnh thoảng đến nhà xuất bản trực ban, thỉnh thoảng đến chỗ tác giả tâm sự, thuận tiện hỏi han tiến độ bản thảo tháng thế nào.

 

Hai trò chuyện một lát tách việc.

 

Hứa Bát Tuyết đến phòng cắt dựng ở trường 2.

 

Nhân viên cắt dựng đợi sẵn ở đó .

 

Hứa Bát Tuyết bàn bạc với nhân viên cắt dựng về hiệu quả chương trình mà cô mong .

 

Lại là một ngày bận rộn.

 

Khu tập thể xưởng xe đạp, nhà họ Hứa.

 

Mẹ đẻ của Dương Phượng Ngọc là Ngụy Kim Hoa dẫn theo con dâu cả Dư Tú Cầm (tức là mợ của Hứa Bát Tuyết) tới.

 

“Bảo chị về ngoại một chuyến mà cứ mời mọc ba bảy lượt mới chịu về.” Ngụy Kim Hoa sa sầm mặt, mắng Dương Phượng Ngọc: “Năm nay chị thế hả? Tiểu Vịnh (con trai lớn của Dư Tú Cầm) sắp kết hôn , chị cô mà về nhà giúp một tay, còn coi nhà họ Dương nữa ?”

 

Ngụy Kim Hoa dù tám mươi tuổi nhưng vẫn minh mẫn, răng lợi , cơm thể ăn hết cả một bát đầy.

 

Dương Phượng Ngọc ghế, lên tiếng.

 

“Sao gì?” Ngụy Kim Hoa vui.

 

Chị dâu Dư Tú Cầm ở bên cạnh nhắc nhở chồng Ngụy Kim Hoa: “Mẹ, còn chuyện hôn sự của Bát Tuyết nữa, giúp một tiếng ạ.” Tiểu Mạnh dù béo một chút nhưng điều kiện gia đình mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-95.html.]

 

Bát Tuyết gả qua đó là cơm no áo ấm, nhà rộng để ở, còn chỗ nào chứ?

 

Huống hồ, chuyện nếu thành, năm trăm tệ tiền môi giới giới thiệu đấy.

 

Ngụy Kim Hoa con dâu cả nhắc nhở như liền nhớ , Dương Phượng Ngọc: “Chị kiểu gì thế, Bát Tuyết năm nay hai mươi hai tuổi , tính tuổi mụ là hai mươi ba, bước sang hai mươi bốn đấy…”

 

“Mẹ, Bát Tuyết mới hai mươi mốt thôi ạ, đến hai mươi hai ,” Dương Phượng Ngọc , “Nó học sớm, bạn cùng lớp nghiệp xong còn lớn hơn nó một hai tuổi cơ mà.”

 

Con gái bây giờ mấy ai kết hôn sớm thế .

 

Dư Tú Cầm : “Phượng Ngọc , điều kiện của Tiểu Mạnh , chuyện chị với Bát Tuyết ? Nếu Bát Tuyết đồng ý thì chị đừng cản, vẫn xem ý kiến của con trẻ thế nào.”

 

Nói xong ngó trong nhà: “Bát Tuyết , vẫn về ?”

 

Dương Phượng Ngọc: “Nó .”

 

“Lương một tháng bao nhiêu?” Dư Tú Cầm hỏi.

 

Dương Phượng Ngọc: “Chuyện em chứ.” Bát Tuyết với bà .

 

“Nó đưa lương cho chị ?” Dư Tú Cầm kinh ngạc.

 

Dương Phượng Ngọc mà trong lòng thắt .

 

Bà cũng giữ lương giúp Hứa Bát Tuyết lắm chứ, nhưng con gái đưa .

 

Hơn nữa, “Mới , lương còn phát .”

 

Dư Tú Cầm nghĩ đến con gái , liền , khoe khoang với Dương Phượng Ngọc: “Cái Linh nhà em , khi , lương hằng tháng đều đưa em giữ hộ, nó chỉ giữ một ít tiền sinh hoạt phí thôi.”

 

Còn bảo Dương Phượng Ngọc nữa: “Chị bảo Bát Tuyết học tập chị họ nó , lương lậu là nộp lên.”

 

Dương Phượng Ngọc mà một bụng tức.

 

Bà chị dâu cứ thích so bì.

 

“Bát Tuyết nhà chị dù học cao nhưng về khoản việc vẫn bằng cái Linh nhà em .” Dư Tú Cầm cứ thích dìm Hứa Bát Tuyết xuống để tâng bốc con gái lên.

 

“Cái Linh nhà chị như , chị giới thiệu Tiểu Mạnh đó cho cái Linh nhà chị .” Dương Phượng Ngọc vui.

 

Tiểu Mạnh bà gặp , béo quá.

 

Vừa cao béo, như một ngọn núi nhỏ , bà còn chẳng ưng nổi.

 

Sáng hôm đó Tiểu Mạnh đến nhà bà, mới một lát mà cái ghế kêu răng rắc , đó xuống lầu, bà thật sự sợ Tiểu Mạnh bước vững mà ngã lộn cổ xuống lầu.

 

Thật là kinh hồn bạt vía.

 

Dư Tú Cầm chỉ chờ Dương Phượng Ngọc nhắc đến câu : “Cái Linh nhà em , nó , cần em giới thiệu . Hiện giờ ở bệnh viện bác sĩ nam đang theo đuổi nó đấy.” Giọng điệu đầy tự hào.

 

Dương Linh Linh học trường y tá, giờ đang y tá ở một bệnh viện cấp thành phố.

 

Dương Phượng Ngọc nữa, sang với Ngụy Kim Hoa: “Mẹ, con thật với nhé, cái Tiểu Mạnh đó con ưng, Bát Tuyết nhà con là sinh viên đại học, công việc , thể tìm đối tượng chứ. Cứ từ từ mà chọn ạ!”

 

Dư Tú Cầm trong lòng vẫn còn tơ tưởng đến năm trăm tệ tiền môi giới : “Phượng Ngọc , con gái là tranh thủ lúc còn trẻ mà tìm lấy mối nào điều kiện , qua thôn còn cửa hàng nữa . Tiểu Mạnh cái gì cũng , mỗi tội đô con một chút, nếu vì thế thì nó kết hôn từ lâu , gì đến lượt chúng nữa.”

 

“Chị dâu, chị nhắm trúng Tiểu Mạnh đó ?” Dương Phượng Ngọc , “Vậy khéo , cái Mai nhà chị cũng tầm tuổi Tiểu Mạnh đấy, để hai đứa tìm hiểu , thành.”

 

 

Loading...