Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:53:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , cởi , đó trì hoãn mãi ghi hình chính là để đợi bộ quần áo . Lần nếu bẩn đồ, đợi tiếp,” Hứa Bát Tuyết , “Đài trưởng giục gấp lắm, bên thể kéo dài thêm nữa.”

 

Ghi hình thêm một ngày là tốn thêm tiền một ngày.

 

Hứa Bát Tuyết thấy Ngải Phi ỉu xìu, bèn : “Ghi hình xong , nếu đài trưởng đồng ý, thể bỏ tiền mua .”

 

Cô đưa một mốc thời gian, “Muộn nhất là hậu ngày thể ghi hình xong .”

 

Ngải Phi lập tức phấn chấn hẳn lên.

 

nỡ nhưng cô nàng vẫn ngoan ngoãn giao bộ trang phục ghi hình cho Hứa Bát Tuyết.

 

“Các , mấy các nhà ăn , ở đây dọn dẹp một chút.” Hứa Bát Tuyết bảo tám bạn học tham gia ghi hình ăn cơm, bọn họ dùng chung một thẻ cơm, thẻ để ở chỗ Trương Dịch, Trương Dịch tính tự giác cao nhất, đầu óc nhạy bén, đều tin tưởng .

 

Hứa Cửu Đồng theo, tìm đến Hứa Bát Tuyết, “Chị, may mà chị nhanh, chị , sáng sớm ngày hôm nay, mợ dẫn lên nhà .”

 

Một gã đàn ông, cao béo, ước chừng đến hai trăm cân.

 

Tất nhiên, nếu đến hai trăm cân thì cũng một trăm tám mươi cân.

 

Hứa Bát Tuyết thấy , lông tơ gáy dựng cả lên.

 

Trong lòng cực kỳ phản cảm với bà mợ .

 

Hứa Bát Tuyết dặn dò Hứa Cửu Đồng: “Đừng cho bọn họ chị ở , .”

 

Hứa Cửu Đồng dĩ nhiên sẽ cho bọn họ.

 

Hứa Bát Tuyết : “Bố cũng đừng .” Thời gian cô tạm thời về nhà. Còn về vấn đề tiêu thụ xe đạp địa hình, tìm lúc nào đó hẹn Chủ nhiệm Hoàng ngoài chuyện.

 

Không về xưởng nữa.

 

“Chị, xong lúc nào thì kết toán tiền ạ?” Mắt Hứa Cửu Đồng lóe lên ánh sáng của tiền bạc.

 

“Quay xong ngày nào đưa ngày đó,” Hứa Bát Tuyết , “Tiền mặt.”

 

Đã đến chỗ tài vụ xin , sáng nay hỏi, ngày mai tiền thể giải ngân.

 

Hứa Cửu Đồng khép miệng.

 

Sau đó hớn hở nhà ăn ăn cơm.

 

Hứa Bát Tuyết theo chỉ lắc đầu, Cửu Đồng ngốc nghếch, bọn họ Dương Phượng Ngọc tiền , mà giữ chứ?

 

Buổi tối.

 

Ngô Trạm về trường học, đến ký túc xá nữ tìm Hoàng Đào.

 

Hoàng Đào nhà, bạn cùng phòng Hoàng Đào thường sát giờ tắt đèn mới về.

 

Ngô Trạm đợi một lát.

 

Hơn mười giờ, Hoàng Đào trở về, sắc mặt dường như hồng nhuận hơn một chút.

 

“Hoàng Đào.” Ngô Trạm gọi cô .

 

Hoàng Đào cũng thấy Ngô Trạm, mặt nở nụ , “Cậu đến đúng lúc lắm, đang định với đây, bạn trai gửi tin nhắn cho , , tiếp theo cần phiền nữa.”

 

Vẻ mặt Ngô Trạm sững sờ, “ đang định với cô, thấy bạn trai cô trùm bao tải, lôi lên một chiếc xe bánh mì.”

 

Nhanh như ?

 

Nụ mặt Hoàng Đào dần cứng đờ.

 

Chương 33 033

 

Hứa Bát Tuyết mãi đến bảy giờ mới rời khỏi đài truyền hình.

 

Trên đường về thấy bán bánh bò, năm hào một túi nhỏ, Hứa Bát Tuyết mua ba túi.

 

Sau khi về nhà, cô mang biếu cô Bạch đối diện và nhà chị Tô ở tầng mỗi một phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-91.html.]

 

Hứa Bát Tuyết nếm thử, vị bánh bò khá ngon.

 

Rõ ràng ăn tối ở nhà ăn , mà một loáng ăn hết nửa túi.

 

Ngay lúc Hứa Bát Tuyết đang phân vân nên ăn thêm một cái nữa thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

“Ai đó?” Hứa Bát Tuyết về phía cửa.

 

ở tầng .”

 

Nghe giọng thì tuổi tác nhỏ.

 

Hứa Bát Tuyết mở cửa.

 

Bên ngoài một bà lão ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng, đầu tóc chải chuốt mượt mà, một sợi tóc thừa.

 

họ Hoàng.” Bà cụ Hoàng chỉ chỉ lên , đ.á.n.h giá Hứa Bát Tuyết, “Cô là mới dọn đến ?”

 

Hứa Bát Tuyết gật đầu: “Hôm qua mới dọn đến ạ.”

 

Bà cụ Hoàng đặc biệt xuống đây là chuyện với Hứa Bát Tuyết, “ ở ngay lầu cô, chúng là hàng xóm , tuổi cao, thần kinh yếu, chịu ồn ào. Cô nhé, tiếng động nhỏ một chút, chín giờ trong nhà đừng tiếng động gì nữa, tám giờ ngủ.”

 

Câu cuối cùng nhấn mạnh rõ rệt.

 

Ý là mới dọn đến ồn ảnh hưởng bà cụ ngủ.

 

Hứa Bát Tuyết đang định .

 

Tối thêm về, dù là đun nước tắm, thể tiếng động .

 

Đang định lên tiếng.

 

Lúc cô bỗng nhiên nhớ , cô ở tầng hai, bà cụ ở tầng ba, sàn nhà bà cụ chính là trần nhà cô, lẽ là bà cụ ồn cô mới đúng.

 

tiếng động thì cũng chỉ tầng một thấy. Bà cụ ở tầng ba thấy tiếng động cô gây .

 

Suýt nữa bà cụ dắt mũi.

 

Hứa Bát Tuyết : “Cháu tiếng động lớn nhỏ thế nào thì bà ở tầng chắc cũng thấy ạ. Nếu bà thực sự tiếng động phiền thì chắc là từ tầng bốn truyền xuống đấy ạ. Bà Hoàng, bà tìm nhầm phòng ?”

 

Bà cụ Hoàng cãi chày cãi cối: “Cái nhà cách âm, đều thấy hết.”

 

Hứa Bát Tuyết : “ cách âm lắm, sáng sớm nay cháu còn thấy tiếng bà ngủ dậy cơ, tiếng dép lê còn khá to nữa.”

 

Bà cụ Hoàng: “Không thể nào.”

 

Bà sáng dậy tiếng động nhỏ lắm, tầng thấy .

 

Tuy nhiên, đúng là bà dậy từ lúc sáu giờ thật.

 

Hứa Bát Tuyết : “Bà Hoàng, mai cháu còn , trò chuyện với bà nữa ạ.” Lại , “Cầu thang đèn, bà mau lên lầu ạ, để cháu còn đóng cửa.”

 

Biểu cảm mặt bà cụ Hoàng rõ lắm.

 

bà vẫn theo Hứa Bát Tuyết, lên lầu.

 

Hứa Bát Tuyết đóng cửa .

 

Tối hôm đó, cô , lấy nước, kéo ngăn tủ đều nhẹ nhàng hơn.

 

Lúc rửa ráy xong chuẩn ngủ, lầu đột nhiên vang lên tiếng tivi.

 

Tiếng còn hề nhỏ.

 

Hứa Bát Tuyết lên trần nhà, bà cụ thế, bảo khác giữ yên lặng mà bản nửa đêm ở trong phòng xem tivi.

 

Thật nực .

 

Hứa Bát Tuyết đóng c.h.ặ.t cửa sổ, lấy giấy vò thành cục, nhét tai.

 

 

Loading...