Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:51:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi chuyện tạm thời quyết định như .

 

Đài trưởng Chu nhắc nhở Hứa Bát Tuyết: "Mau ch.óng tìm , nhanh ch.óng khai máy chương trình, hội trường 2 để dành riêng cho cô đấy."

 

"Biết , , chỉ còn thiếu hai nữa thôi." Hứa Bát Tuyết ngoài việc.

 

Đi thôi.

 

Ngô Trạm : "Em trai cô là học sinh nghiệp lớp 12 , đủ thì cứ bảo nhóc qua đây," Anh liếc đài trưởng Chu, "Phí biểu diễn cho dù là em trai ruột thì cũng trả theo quy định."

 

Còn thêm: "Tận một trăm tệ đấy."

 

Hứa Bát Tuyết lập tức đầu: "Đài trưởng, em trai chốt nhé?"

 

Một trăm tệ, thể kiếm thì chắc chắn kiếm.

 

Ai mà chê tiền nóng tay chứ?

 

Chưa kể bây giờ xưởng xe đạp tình hình thế nào, nếu bố đều thất nghiệp thì, tuy sẽ tìm công việc mới, nhưng ở giữa tổng một giai đoạn chuyển tiếp.

 

Một trăm tệ .

 

"Chốt."

 

"Được ạ." Hứa Bát Tuyết rạng rỡ, "Có câu của ngài là yên tâm ." Cô vui vẻ bước khỏi cửa.

 

Buổi chiều.

 

Hứa Bát Tuyết đến trường cấp ba, tìm lãnh đạo trường về việc đài truyền hình ghi hình chương trình, nhưng khi hỏi thì đài tỉnh 1, cũng đài từng chiếu đêm hội, cho dù thẻ nhân viên, lãnh đạo trường cũng sẵn lòng giao học sinh của họ cho Hứa Bát Tuyết.

 

Hỏi thêm chút nữa, phát hiện là một chương trình từng tên, trong lòng càng .

 

Vạn nhất xảy chuyện gì thì ?

 

Nhà trường trách nhiệm với học sinh.

 

Lãnh đạo trường chịu giúp đỡ, càng chịu đưa địa chỉ cho Hứa Bát Tuyết, ai thẻ nhân viên của Hứa Bát Tuyết là thật giả.

 

thì Hứa Bát Tuyết cũng quá trẻ.

 

Một phụ trách chương trình đài truyền hình trẻ tuổi như , ai từng thấy qua chứ?

 

Hứa Bát Tuyết buồn bực rời khỏi trường.

 

Cuối cùng cô vẫn đến nhà Lâm Hạo một chuyến, cô hỏi qua Hứa Cửu Đồng, Lâm Hạo ở trường hình tượng , tay hào phóng, ít khi mâu thuẫn với bạn cùng lớp.

 

Có một học sinh chuyển trường mấy hòa hợp với , từng đ.á.n.h , nhưng bây giờ hai trở thành em .

 

Lần , Hứa Bát Tuyết gặp Lâm Hạo.

 

Cô còn gặp học sinh chuyển trường mà Hứa Cửu Đồng nhắc đến, Sài Quang, bọn họ học cùng lớp.

 

Lâm Hạo mặc một bộ đồ thể thao, tràn đầy sức sống ánh mặt trời, khi còn lộ răng khểnh.

 

Thực sự .

 

Sài Quang là một trai trông sạch sẽ, mặc áo sơ mi trắng.

 

Đi cùng bọn họ còn một cô gái mặt tròn như quả táo.

 

Cô gái đang đưa nước cho họ.

 

Hứa Bát Tuyết giải thích mục đích đến đây.

 

Lâm Hạo vẻ mặt dửng dưng.

 

Hứa Bát Tuyết hỏi Sài Quang, Sài Quang cần cân nhắc.

 

Được , Hứa Bát Tuyết hiểu ý của bọn họ .

 

Cô cũng khuyên thêm nữa.

 

Cô dự định đến lúc đó sẽ điền tên Hứa Cửu Đồng , bây giờ đây là lựa chọn bắt buộc .

 

Lát nữa đến chỗ Cố Thư Kiều ở xưởng xe xem .

 

Khu tập thể xưởng xe đạp.

 

Bởi vì kho hàng của xưởng xe đạp cháy, xe đạp bên trong đều thiêu hỏng, dây chuyền sản xuất xe đạp của xưởng còn tiền để đầu tư nữa, còn các xưởng gia công hợp tác đến đòi nợ.

 

Cái nối tiếp cái .

 

Xưởng xe đạp sắp trụ nổi nữa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-75.html.]

Xưởng trưởng lúc bước , ông dự định của , vì tuyên bố phá sản, chi bằng đem thiết , nhà xưởng, đất đai của xưởng xe đạp đấu giá từng cái một.

 

Bán tiền thì phát lương cho công nhân, nếu dư dả thì đưa tiền bồi thường nghỉ việc cho công nhân.

 

Chủ nhiệm Hoàng ngơ ngác và bất lực.

 

Sao đến bước chứ?

 

Công nhân xưởng xe cũng hiểu, xe trong kho mất , xưởng của bọn họ cũng tiêu đời luôn ?

 

Chẳng vẫn còn dây chuyền sản xuất ?

 

Cứ sản xuất tiếp là mà.

 

Xưởng trưởng dường như quyết định chắc chắn là để xưởng xe phá sản.

 

Hứa Bát Tuyết đến nhà dì Tưởng .

 

Bên đó cửa khóa.

 

Không ai ở nhà.

 

Thật đáng tiếc.

 

Hứa Bát Tuyết diễn tả tâm trạng của lúc , mấy tìm hôm nay mà chẳng ai thuận lợi thế .

 

Cô thở dài trở về nhà.

 

Tiếng của Dương Phượng Ngọc truyền đến: "Bát Tuyết, Thư Kiều đến nhà một lúc , là tìm con đấy."

 

Thư Kiều?

 

Cố Thư Kiều!

 

Cậu tự đến ?

 

Hứa Bát Tuyết ngạc nhiên sang.

 

Cố Thư Kiều mặt thật nhỏ nhắn, da trắng, đôi mắt to nhưng là mắt một mí, gầy và cao.

 

Cố Thư Kiều Hứa Bát Tuyết đến mức chút tự nhiên.

 

Ánh mắt của Hứa Bát Tuyết trong trẻo, hề ý mạo phạm, chỉ là Cố Thư Kiều quen khác chằm chằm như .

 

Cố Thư Kiều: "Mẹ đến nhà tìm ?"

 

Cậu hỏi: "Có việc gì ?"

 

Hôm qua kho hàng bốc cháy, bố đang ở trong kho, sợ đến mức sắp c.h.ế.t khiếp, tìm kiếm lâu trong đống tro tàn của kho hàng, kết quả là mang theo tâm trạng đau buồn trở về nhà thì thấy bố đang ở bàn ăn.

 

Thật là một phen hú vía.

 

"Là chuyện như thế ." Hứa Bát Tuyết đại khái qua một lượt, câu cuối cùng là: "Phí biểu diễn, một kỳ một trăm tệ."

 

Không nhiều, nhưng cũng là ít.

 

Cố Thư Kiều: "Khi nào ?" Một trăm tệ, chắc chắn sẽ .

 

Đây là em gái của Cửu Đồng, nhà của công nhân trong xưởng, tin Hứa Bát Tuyết sẽ lừa .

 

Dương Phượng Ngọc khi thấy một trăm tệ, liền điên cuồng nháy mắt với Hứa Bát Tuyết.

 

Sao để em trai con !

 

Chương 28 (028)

 

Hứa Bát Tuyết cứ như thấy.

 

Dương Phượng Ngọc sốt ruột thôi, nhưng ngại ở đây nên tiện mở lời.

 

Cứ nhịn mãi.

 

Đợi khi Cố Thư Kiều hỏi kỹ thời gian rời , Dương Phượng Ngọc đóng cửa , chất vấn Hứa Bát Tuyết: "Cơ hội như , đưa cho ngoài?"

 

Đó là một trăm tệ đấy!

 

Hứa Bát Tuyết: "Cửu Đồng cũng ."

 

Dương Phượng Ngọc vốn định tuôn một tràng lời lẽ, đều ba chữ chặn .

 

Mặt mũi nghẹn đến mức xanh mét.

 

Mãi lâu mới lầm bầm: "Sao con sớm." Làm bà lo đến c.h.ế.t .

 

 

Loading...