Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:50:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nửa đêm chở hàng.

 

Chẳng lẽ chính là lô xe đạp mới coi như đồ cũ của nhà máy .

 

Hứa Bát Tuyết dì Tưởng , một lời nên .

 

"Dì ơi, cháu bố cháu , trong nhà máy một lô xe đạp mới bí mật vận chuyển bán như đồ cũ, lúc nhà máy đang tìm cái nhân viên ăn cháo đá bát đó đấy ạ." Hứa Bát Tuyết nhắc khéo một câu.

 

Sắc mặt dì Tưởng đổi, bà gượng gạo : "Dì nhớ , Thư Kiều thư viện , chắc buổi tối mới về, cháu cứ về ."

 

"Vâng ạ."

 

Hứa Bát Tuyết đặt cái cốc xuống .

 

xa, một lát liền thấy dì Tưởng bước chân vội vã khỏi cửa.

 

Cô thong thả theo phía .

 

Đi hai mươi phút.

 

Đến một cái kho bãi, chỉ thấy dì Tưởng trong, một lúc , bà xách tai một đàn ông , hai cãi vài câu. Sau đó liền thấy dì Tưởng kéo đàn ông đó về một hướng.

 

Người đàn ông đó dường như chịu.

 

Dì Tưởng tức giận, hất tay đàn ông , đàn ông do dự giây lát theo.

 

Đây dường như là đường về nhà của dì Tưởng.

 

Hứa Bát Tuyết vẫn đang ở bên đường , cô vội vàng nấp gốc cây, đợi hai đó xa mới ngoài.

 

lúc , trong kho bãi bùng lên ánh lửa.

 

Lửa càng cháy càng lớn.

 

Toàn bộ kho bãi đều bốc cháy.

 

Phải cứu hỏa thôi.

 

Ngọn lửa quá lớn, gọi thôi.

 

Hứa Bát Tuyết cả đen nhẻm trở về nhà, lửa dập tắt , nhưng kho bãi và hàng hóa bên trong đều mất trắng. Nhà máy xe đạp đúng là họa vô đơn chí mà.

 

Người trong nhà máy báo cảnh sát.

 

"Con mà để thành thế ?" Dương Phượng Ngọc thực sự hiểu nổi, một đứa con gái hẳn hoi, trông cũng đến nỗi nào, cứ chịu ăn mặc cho xinh một chút.

 

Nói đến đây, Dương Phượng Ngọc nhớ , "Con vẫn đối tượng nhỉ, bên phía mợ hai con một thanh niên hợp, giới thiệu cho con."

 

Bà sợ Hứa Bát Tuyết đồng ý, bèn tự quyết định: "Cuối tuần hai đứa gặp mặt một chút, nếu thấy hợp thì xem phim."

 

Hứa Bát Tuyết: "Chương trình của đài chúng con sắp bắt đầu sản xuất , ước chừng trực ca đêm, đến lúc đó buổi tối sẽ về nhà ạ."

 

Cô thực sự phát hiện , Dương Phượng Ngọc quá mẩy.

 

Không chuyện tiền nong thì cũng là chuyện tìm đối tượng, chẳng bao giờ chịu để yên một lúc nào.

 

Cái nhà thực sự thể ở tiếp nữa.

 

Ba mươi đồng nhuận b.út đó, tiền thuê nhà cũng tạm đủ .

 

Hứa Bát Tuyết nhớ , "Mẹ, đài truyền hình của con là chiều thứ ba nghỉ nửa ngày, cuối tuần nghỉ , cái hẹn từ chối ạ."

 

"Cái đài truyền hình gì mà chỉ cho nghỉ nửa ngày thế !" Dương Phượng Ngọc càu nhàu.

 

Bữa tối là mì nước lã, nước đun sôi, cho mì , cho muối.

 

Sau đó là hết.

 

Đến cả một cọng rau cũng chẳng thấy .

 

Đặc biệt nhạt nhẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-71.html.]

 

Hứa Bát Tuyết nghi ngờ, Dương Phượng Ngọc cho ít muối quá .

 

Bây giờ đến mức muối cũng nỡ cho ?

 

"Mẹ, chẳng đến nhà cô cả vay tiền , tiền sinh hoạt trong nhà chắc vấn đề gì chứ ạ." Hứa Bát Tuyết mang cái bát bếp, hỏi.

 

Dương Phượng Ngọc: "Anh họ bên nhà cả con sắp lấy vợ, đây là kết hôn hai, nhà con gái đầu, nhà gái chê nó, tiền sính lễ đòi cao một chút." Tiền vay từ bên nhà cô chồng, ngoắt một cái đem cho trai bà vay hết quá nửa .

 

Haizz.

 

Được , Hứa Bát Tuyết hiểu .

 

Hèn chi hai vị việc bao nhiêu năm nay mà chẳng tích cóp mấy tiền.

 

Một thì trợ cấp cho em gái ruột nhà , một thì trợ cấp cho trai ruột nhà .

 

Cách tiêu tiền kiểu , tích cóp tiền mới là lạ đấy.

 

Hứa Kiến Lai trở về, sắc mặt cực kỳ , kho bãi của nhà máy xe hỏa hoạn, dường như một nhân viên ở bên trong . Vẫn là ai, đang thống kê từng nhà đây.

 

Trong kho bãi ?

 

Hứa Bát Tuyết nhớ rõ, lúc chồng dì Tưởng từ kho bãi là khóa cửa kho , nếu bên trong , chắc chắn sẽ khóa cửa .

 

Chẳng lẽ là cô nhớ nhầm.

 

Ngày hôm .

 

Hứa Bát Tuyết đến đài truyền hình.

 

Vẫn còn đang ăn sáng ở nhà ăn, đài trưởng Chu tìm tới, hỏi Hứa Bát Tuyết: "Khách mời chương trình đó của cháu tìm đủ ?"

 

"Vẫn còn thiếu hai nữa ạ." Hứa Bát Tuyết .

 

Thực chỉ hai , nhưng thể như , để đài trưởng Chu thấy hôm qua cả ngày cô tìm mấy , đang bận rộn.

 

"Vừa , bên chú một học sinh nữ, cũng là nghiệp lớp 12, đến lúc đó cùng lên chương trình luôn." Đài trưởng Chu dặn dò: "Là một họ hàng của một vị đài trưởng ở tổng đài bên , đợi mai chương trình, cho nhiều ống kính đặc tả khuôn mặt một chút."

 

Chẳng là con ông cháu cha .

 

"Được ạ." Hứa Bát Tuyết đồng ý xong, thấp giọng hỏi đài trưởng Chu, "Có kinh phí phê xuống ạ."

 

"Đang phê ." Đài trưởng Chu rạng rỡ.

 

Hứa Bát Tuyết vội vàng tranh thủ lúc tâm trạng đài trưởng Chu đang , : "Đài trưởng ơi, vẫn đủ, hôm nay cháu còn ngoài một chuyến nữa."

 

Đài trưởng Chu sảng khoái đồng ý.

 

Hứa Bát Tuyết yên tâm .

 

Lại cùng đài trưởng Chu bàn bạc một chút, chốt việc nhân sự tập trung đầy đủ, ngày mai sẽ khai máy ghi hình.

 

Lúc hơn mười giờ, đưa thư tới, đưa cho Hứa Bát Tuyết hai bức thư.

 

"Bức dày đến từ hôm qua, lúc đưa tới cô ở đây, bức mỏng là đến sáng nay." Người đưa thư đều đưa cho Hứa Bát Tuyết, cũng thở phào nhẹ nhõm, "Thư đến , đừng ngày nào cũng giục nữa nhé."

 

Hứa Bát Tuyết : "Phải xem đúng là bức cháu đang đợi ."

 

Bức dày đó dán một hàng tem, Hứa Bát Tuyết nắn nắn, thấy sức nặng.

 

Bức còn thì nhẹ nhàng mỏng manh.

 

Cảm ơn đưa thư, Hứa Bát Tuyết cầm thư lên lầu.

 

Tầng bốn trang trí xong, Hứa Bát Tuyết văn phòng của riêng .

 

Vấn đề hiện tại là, văn phòng thì , bên trong chỉ hai cái bàn hai cái ghế, những thứ khác thì chẳng gì cả.

 

Hai cái bàn, một cái là của cô, một cái là của Ngô Trạm.

 

 

Loading...