Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:49:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Bát Tuyết thấy một túi to quả óc ch.ó đưa tay Bạch Ích Mỹ.

 

Bạch Ích Mỹ vui mừng đón nhận, chân thành cảm ơn.

 

Quả óc ch.ó ở quê gửi lên, trồng ở nông thôn thì cực kỳ dinh dưỡng.

 

“Mọi thật quá.” Bạch Ích Mỹ càng vui hơn, cô xách túi quả óc ch.ó, mời Hứa Bát Tuyết đến nhà mới của cô chơi: “Cô nếm thử mật ong nhà , là mật ong rừng đấy, vị ngọt lịm luôn.”

 

Hứa Bát Tuyết xua tay: “Để ạ, nhà dạo nhiều việc quá, về giải quyết ngay.”

 

“Nhà cô ở ?”

 

Hứa Bát Tuyết tên xưởng xe đạp, còn cụ thể tòa nhà nào thì .

 

“Hẹn gặp nhé.”

 

Hứa Bát Tuyết cưỡi xe đạp định thì bỗng nhiên đầu : “Cô giáo Bạch, cô ở bên khu tập thể trường tiểu học, thể giúp hỏi xem bên đó còn phòng nào trống sạch sẽ cho thuê ? Tốt nhất là giá cả đừng đắt quá.”

 

“Được, sẽ hỏi giúp cô.” Bạch Ích Mỹ vui vì thể giúp gì đó.

 

“Cảm ơn chị!”

 

Hứa Bát Tuyết cưỡi xe đạp phóng nhanh như chớp.

 

Xưởng xe đạp.

 

Hiệu quả kinh doanh của xưởng ngày càng kém, nơi nơi đều nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

 

Sao đến mức ngay cả tiền lương cũng phát chứ?

 

Chủ nhiệm Hoàng rít t.h.u.ố.c lá, vẻ mặt khổ sở.

 

Rõ ràng dây chuyền sản xuất mới mở , thiết kế mua xong, linh kiện sản xuất xe kéo kho , rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, chỉ cần sản xuất xe mà.

 

Sao tự nhiên dừng chứ?

 

Chủ nhiệm Hoàng hỏi xưởng trưởng vô , bên cứ khứa, chịu trả lời.

 

Chủ nhiệm Hoàng lo lắng đến mức sắp rụng hết tóc.

 

Đã tìm nguyên nhân thì tìm đầu óc nhạy bén, thể nghĩ nguyên nhân.

 

“Hứa Bát Tuyết.” Chủ nhiệm Hoàng mừng rỡ gọi to: “Lại đây, đây.” Người ông tìm chính là Hứa Bát Tuyết.

 

“Chủ nhiệm Hoàng, ông ở đây?” Hứa Bát Tuyết liếc phía , hiện tại đang đường về xưởng xe đạp, vẫn đến phạm vi xưởng.

 

“Bát Tuyết, đây.” Chủ nhiệm Hoàng dẫn Hứa Bát Tuyết gốc cây, chủ nhiệm Hoàng giấu xe đạp của Hứa Bát Tuyết , hai nấp ở phía .

 

Chủ nhiệm Hoàng thấy ai qua mới hỏi Hứa Bát Tuyết: “Cô xem, xe đạp địa hình của xưởng bắt đầu sản xuất , mắt thấy xe mẫu sắp xong , mà ngay lúc then chốt dừng , đây là tại chứ?”

 

Hứa Bát Tuyết: “Chủ nhiệm, xổm ở đây lắm , đến nhà cháu , uống , uống .” Có thoải mái hơn .

 

“Nhà cô?” Chủ nhiệm Hoàng lắc đầu nguầy nguậy, “Thằng Nguyễn Nhị, Nguyễn Lôi ở tầng nhà cô , nó sắp khuân hết xe mới của xưởng xe đạp !”

 

Hứa Bát Tuyết thật sự chuyện : “Nói thế nào ạ?”

 

Chủ nhiệm Hoàng hừ lạnh một tiếng: “Bọn họ tưởng mù cả chắc, đem xe mới coi như xe cũ tuồn ngoài, sang tay lấy một nửa giá, bỏ túi riêng. Tưởng ai chắc!”

 

“Tại lãnh đạo xưởng các ông ngăn cản?” Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

“Trên đầu nó chống lưng.” Chủ nhiệm Hoàng chi tiết mà hỏi Hứa Bát Tuyết: “Dây chuyền sản xuất xe đạp địa hình thế nào mới khôi phục bình thường đây?”

 

Hứa Bát Tuyết: “Nó dừng thế nào thì khôi phục thế đó.”

 

Nói thế chẳng bằng thừa .

 

Chủ nhiệm Hoàng sầu não : “Vấn đề là nó dừng thế nào.”

 

Hứa Bát Tuyết: “Vậy thì cứ ạ, ai bảo các ông dừng thì cứ tiếp tục , đến lúc đó ai bảo thì bắt đó đưa văn bản ! Không đưa thì cứ , đưa thì ai đóng dấu ai ký tên thì cứ tìm đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-66.html.]

 

Không tin là tìm nguồn cơn.

 

Chủ nhiệm Hoàng nghĩ , đúng là cái lý .

 

Mặc kệ nó là nguyên nhân gì, sản xuất xe mẫu địa hình mới là chính sự.

 

“Bát Tuyết , cô thông minh hơn bố cô nhiều đấy.” Chủ nhiệm Hoàng , “ chuyện với cô nữa, về vận hành dây chuyền sản xuất ngay đây.”

 

Đi thôi thôi.

 

“Hẹn gặp .”

 

Hứa Bát Tuyết dắt xe đạp cưỡi lên.

 

Rất nhanh về đến nhà.

 

Khóa xe lên lầu.

 

Hứa Bát Tuyết ngờ trong nhà quây kín một phòng đầy .

 

“Bát Tuyết, đang đợi con đấy!” Một bà thím tóc ngắn kéo Hứa Bát Tuyết , “Thằng nhóc nhà họ Nguyễn ở tầng nhà , nó đầu cơ trục lợi. Một xưởng xe đạp lớn như , xe mới coi như xe cũ rơi tay nó, nó đầu bán bằng nửa giá xe đạp của xưởng , thì ai còn mua xe đạp giá niêm yết của xưởng nữa?”

 

thế!”

 

“Thằng nhóc đó thật thất đức!”

 

Mọi nhao nhao phụ họa.

 

“Bát Tuyết , con là các thím lớn lên từ nhỏ, con còn ở đài truyền hình nữa, chuyện con quản ?”

 

Chuyện rơi đầu cô chứ.

 

Hứa Bát Tuyết nén giận, : “Cháu chỉ là nhân viên nhỏ ở đài truyền hình thôi, quản những chuyện thế ạ.”

 

“Vậy thì gọi phóng viên của đài các con đến, đưa tin về chuyện !”

 

Trên đường, xe đạp của Hứa Cửu Đồng đạp nhanh đến mức bàn đạp sắp biến thành vòng lửa !

 

Khoản vay ngân hàng của chị phê duyệt !

 

Chương 25 025

 

Chuyện là do quản lý Hà cho Hứa Cửu Đồng !

 

Bên phòng bán hàng và ngân hàng chắc chắn là hợp tác với , quản lý Hà nhận tin tức , ngày mai Hứa Bát Tuyết thể đến ngân hàng !

 

Đợi tất cả thủ tục xong xuôi là thể đến cục quản lý nhà đất giấy tờ .

 

Điều quan trọng nhất là, tiền hoa hồng đó lên tới tận năm trăm đồng cơ đấy!

 

Trong lòng Hứa Cửu Đồng vui mừng đến mức nào.

 

Đến lầu nhà , khi dừng xe và khóa xe cẩn thận, bước lên lầu mỗi hai bậc thang.

 

“Chị!” Hứa Cửu Đồng nhớ tới lời Hứa Bát Tuyết dặn cho khác , thế là đành nuốt mấy chữ ‘khoản vay duyệt trong cổ họng.

 

Lên đến tầng năm, Hứa Cửu Đồng thấy cửa nhà chật kín .

 

Đây là chuyện gì ?

 

Tim thắt , chẳng lẽ và dì Ma tầng từ khẩu chiến chuyển sang động thủ ?

 

Những đang xem náo nhiệt ?

 

Trong đầu Hứa Cửu Đồng hiện đủ thứ ý nghĩ.

 

Cậu cố gắng chen qua đám các bà thím để mở một đường m.á.u: “Làm ơn nhường đường một chút ạ.”

 

Chen cửa, phát hiện trong nhà còn đông hơn!

Loading...