Quay đầu với Chu Linh: “Cậu đợi tớ một lát.”
“Cậu cứ việc .”
Hứa Bát Tuyết vội vàng tìm Dung Thải Bạch: “Nhà thiết kế Dung, phiền theo một chuyến.” Cô dẫn Dung Thải Bạch đến phòng 2.
Phòng 2 chính là phòng trường lớn của họ, phòng 1 là phòng chuyên dụng cho tin tức.
Cô dẫn Dung Thải Bạch qua lối dành cho nhân viên trong, sân khấu thiết kế xong, vị trí đèn để sẵn, đợi vài ngày nữa đèn về là thể lắp đặt.
“Nhà thiết kế Dung, chỗ thiết kế bục phỏng vấn, đặt một chiếc bàn phỏng vấn, xem thiết kế hình dạng thế nào cho phù hợp với môi trường bên trong.” Hứa Bát Tuyết lên tiếng.
Dung Thải Bạch nhíu mày: “Chỗ ánh sáng phỏng vấn , nếu thêm bục phỏng vấn thì ánh sáng bên thiết kế .”
Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một chút: “Có thể cần thiết kế , lúc phỏng vấn chúng thêm một chiếc đèn hắt sáng ở bên cạnh là .” Tận dụng gian.
Còn những thứ khác, phiền phức thêm.
Chương trình đang chuẩn ráo riết .
“Cũng .” Dung Thải Bạch chỉ một vị trí tường: “Bảo thợ điện kéo một dây từ đây , đến lúc đó sẽ lắp thêm cho một cái đèn, như hiệu quả sẽ hơn.”
“Cảm ơn nhà thiết kế Dung.” Hứa Bát Tuyết cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Bát Tuyết phát hiện tâm trạng của Dung Thải Bạch khá .
Thế là cô ướm lời hỏi: “Nhà thiết kế Dung, chuyện nhà mẫu ở khu Nam Sơn mà với , thật sự cân nhắc ?” Tuần cô đầy hào hứng đề cập chuyện với Dung Thải Bạch.
Cứ ngỡ việc thêm để kiếm tiền thì Dung Thải Bạch sẽ đồng ý, ngờ nhà thiết kế Dung hề do dự chút nào, dứt khoát từ chối luôn.
Dung Thải Bạch mệt , gần đây nghỉ ngơi một thời gian.
Hứa Bát Tuyết hỏi bóng gió mới Dung Thải Bạch định nghỉ ngơi nửa năm để du lịch các danh lam thắng cảnh trong nước cho thư giãn.
Hứa Bát Tuyết cũng , nhưng thực tế cho phép.
“Không cân nhắc.” Dung Thải Bạch chằm chằm Hứa Bát Tuyết một lát: “ thấy cô khá nhiều yêu cầu về thiết kế, cũng ý tưởng, cô thể tự thử xem.”
Anh thật sự thấy Hứa Bát Tuyết trong quá trình trang trí tầng bốn quá nhiều yêu cầu.
Như ?
Hứa Bát Tuyết nhanh ch.óng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Làm việc miệt mài cho đến lúc tan .
Hứa Bát Tuyết tìm đài trưởng Chu, chuẩn ngày mai ngoài công tác.
“Đài trưởng, cả ngày mai ngoài tìm khách mời cho chương trình.”
Đài trưởng Chu phê chuẩn.
Hứa Bát Tuyết thở dài: “Đài trưởng, ngài cấp cho một tờ giấy chứng nhận, đến các trường cấp ba xin địa chỉ của học sinh.”
Nếu giấy chứng nhận, nhà trường sẽ dễ dàng tiết lộ quyền riêng tư của học sinh.
Tất nhiên.
Hứa Bát Tuyết cũng nhất thiết lấy địa chỉ của học sinh, cô nhà trường gọi mấy em học sinh thi đại học xong trường để tham gia chương trình, gặp mặt ở trường cũng .
cô chứng minh là của đài truyền hình, đang chuẩn chương trình.
Phải tạo niềm tin cho khác.
Đài trưởng Chu cấp giấy chứng nhận cho Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết thu dọn đồ đạc xong, tan cưỡi xe đạp về nhà, ngang qua trường tiểu học thì thấy một bóng quen thuộc.
Là cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-65.html.]
Hứa Bát Tuyết cưỡi xe đạp gần: “Đồng chí Bạch.”
Bóng dáng mặc váy kẻ sọc màu xanh lá nhạt phía đầu , thấy Hứa Bát Tuyết liền nở nụ .
Vị chính là Bạch Ích Mỹ.
Người thương Hứa Bát Tuyết đưa bệnh viện .
“Hứa Bát Tuyết.” Bạch Ích Mỹ nhớ cô gái trẻ cứu , cô với Hứa Bát Tuyết: “Bây giờ đang dạy môn thanh nhạc ở trường tiểu học.” Cô còn chỉ tay khu tập thể phía trường tiểu học, “Nhà trường phân cho một căn hộ hai phòng ngủ, giờ đang ở đó.”
Cái gì!
Hứa Bát Tuyết thể hiểu nổi: “Chị dạy học bao lâu ?”
“Được hai ngày nhỉ.” Bạch Ích Mỹ , đôi mắt dịu dàng.
Cô chỉ bụng : “Bác sĩ trường là phụ nữ thai, bôn ba, ở gần một chút.” Vừa một giáo viên chuyển , phòng trống nên cho cô ở luôn.
Mới hai ngày mà phân một căn hộ hai phòng ngủ để ở.
Chuyện cũng quá .
Hứa Bát Tuyết vô cùng ngưỡng mộ.
Hứa Bát Tuyết cảm thấy hình như bỏ sót thông tin gì đó: “Chị là phụ nữ thai?” Trời ạ, hôm đó đường ray tàu hỏa, nếu kịp thời thấy...
Thì chẳng là hai mạng !
Hứa Bát Tuyết hỏi Bạch Ích Mỹ: “Những chuyện chị nhớ ? Chị ấn tượng gì về tàu hỏa ?”
Bạch Ích Mỹ khẽ lắc đầu.
Cô thật sự nhớ một chút nào, cô xoa xoa bụng, đôi mắt khẽ : “ cảm thấy thật hạnh phúc.” Vì em bé.
Không vì lý do gì cả, cô đặc biệt vui mừng.
Nghĩ đến việc sắp sinh một đứa con quan hệ m.á.u mủ, mỗi mơ thấy đứa trẻ cô đều đến tỉnh cả giấc.
Thật quá.
“Sức khỏe chị thế nào? Bác sĩ , chị uống t.h.u.ố.c ?” Hứa Bát Tuyết cảm thấy Bạch Ích Mỹ thật sự quá khó khăn.
Chuyện nhớ nữa.
Lại còn thai.
Đứa bé nuôi thế nào đây.
Phụ nữ t.h.a.i giai đoạn sinh con chăm sóc chứ.
Phải thuê bảo mẫu.
Vậy thì tiền.
“Sức khỏe khá , nữa , chỉ là bình thường ăn nhiều thứ bổ khí huyết.” Bạch Ích Mỹ cảm thấy sức khỏe phục hồi , cô , “Bác sĩ ăn quả óc ch.ó thì con cái sẽ thông minh, đang định xem quả óc ch.ó đằng đây.”
Cô chuẩn mua một ít.
“Tiền của chị nộp viện phí hết ?” Hứa Bát Tuyết ngập ngừng hỏi.
Quả óc ch.ó rẻ ?
“Sau giờ học dạy các em nhỏ chơi violin, thu phí theo giờ.” Một học sinh một tiếng ba mươi đồng. Đây là phụ học sinh mời cô đến dạy đấy.
Cô cũng là vì kiếm tiền mua sữa bột nên mới đồng ý.
Hứa Bát Tuyết một nữa cảm nhận sự khác biệt của thế giới.
“Cô giáo Bạch, đây là quả óc ch.ó ở quê gửi lên, nhiều quá ăn hết, đang định mang chia cho các giáo viên mỗi một ít đây.”