Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:29:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếm tiền .
Hứa Bát Tuyết nghĩ tới khách mời kỳ thứ năm vẫn manh mối, nghiêm túc nghĩ một chút, Tiểu Du lúc nãy chẳng thể mặc đồ nữ , chịu chơi đấy chứ.
“Chị ở đây một công việc tạm thời, tiền khá nhiều, em tới ?”
Đầu Tiểu Du đột nhiên ngẩng bật dậy, “Tới ạ!”
“Chín giờ sáng mai, tới đài truyền hình tìm chị.” Hứa Bát Tuyết cho Tiểu Du vị trí cụ thể của đài truyền hình.
Buổi sáng cho Tiểu Du tới sảnh 2 học cách tìm ống kính một chút, buổi trưa hai thể tới quán cà phê .
“Vâng!” Bất kể là bao nhiêu tiền, Tiểu Du đều kiếm.
Hứa Bát Tuyết với : “Trong chương trình biểu hiện càng thì tiền càng nhiều.”
Tiểu Du nôn nóng hỏi Hứa Bát Tuyết, thế nào mới tính là biểu hiện .
Hứa Bát Tuyết : “Giống như ghi hình chương trình, ví dụ như thi đấu, nếu em thắng, ống kính cuối cùng chắc chắn sẽ dành cho em, nếu em thắng, trong quá trình chơi trò chơi em biểu hiện đặc sắc, như chính là ghi hình hiệu quả, cũng coi như là biểu hiện . Còn một điểm nữa, nếu em trong chương trình thể khiến khán giả , thì đó chính là biểu hiện nhất.”
Nếu xuất hiện khách mời như , thì Hứa Bát Tuyết sẽ cân nhắc để khách mời đó tham gia thường xuyên.
Tiểu Du trầm tư suy nghĩ.
“Chương trình của chúng tên là 《Siêu Cấp Thứ Sáu》, em xem ?” Hứa Bát Tuyết hỏi.
Nhà Tiểu Du tivi.
Cậu lắc đầu.
Hứa Bát Tuyết : “Chiều mai chúng phát kỳ thứ tư, buổi chiều ở ngay đài truyền hình xem chương trình một chút .” Lại , “Nhớ xin nghỉ phép.”
Nói chuyện với Tiểu Du xong, Hứa Bát Tuyết phòng bán hàng, quản lý Hà cũng tiếp khách xong .
Hứa Bát Tuyết hỏi quản lý Hà về chuyện nhà mẫu, “Quản lý Hà, nhà mẫu trang trí tới bước nào ạ?” Cô xem thử hiệu quả trang trí ở bên rốt cuộc sẽ như thế nào.
Thực chỉ cần là xây nhà, đấu điện nước, trát bả matit, lát sàn, nếu nhanh thì thực sự khá nhanh.
Chỉ là đóng đồ nội thất thể sẽ chậm một chút.
“Điện nước đấu xong , dây theo cách cô . Chúng dự định lát gạch men, hai căn lát gạch men, căn nhỏ nhất hơn sáu mươi mét vuông đó thì lát sàn gỗ.” Quản lý Hà nghĩ như . “Căn nhà mẫu nếu lát xong , tới tham quan chắc chắn sẽ nhiều, lúc đó sợ sàn nhà chịu sức giẫm, giẫm hỏng thì sẽ nữa.”
Sàn gỗ thịt đúng là cần bảo dưỡng.
Hứa Bát Tuyết gật đầu, “Nội thất thì ạ?”
“Nội thất trực tiếp cửa hàng nội thất mua, chúng tới chỗ đóng đồ nội thất xem , .” Quản lý Hà lắc đầu, “Đồ nội thất đóng bằng ở trung tâm thương mại.”
Đã là nhà mẫu thì chắc chắn bày mặt nhất.
Đồ nội thất mua ở trung tâm thương mại đều sẵn, chỉ cần vận chuyển tới là , đợi lát sàn xong, đến lúc đó đồ nội thất sô pha chuyển , là nhà mẫu coi như hòm hòm .
“Rèm cửa các thứ thì ạ?” Hứa Bát Tuyết , “Trang trí mềm mới là thứ thể hiện phong cách của một ngôi nhà, cái thể loa qua .”
Đây chính là vấn đề khiến quản lý Hà khá đau đầu.
Hứa Bát Tuyết gợi ý: “Có nhiều loại tạp chí về những ngôi nhà trang trí xong ở nước ngoài đó, chú nghĩ cách mua một ít về, cứ theo đó mà bày rèm cửa, bàn , kệ tivi...”
Quản lý Hà Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết thở dài, “Dạo rảnh.” Nếu như thì cần gì để quản lý Hà tự chứ.
Quản lý Hà rầu rĩ, “Tạp chí nước ngoài mua ở bây giờ?”
“Thủ đô, Thượng Hải bên đó ở những hiệu sách lớn chắc chắn là , chú nhờ tìm giúp xem ,” Hứa Bát Tuyết nghĩ một chút , “Trong trường đại học, thư viện của chuyên ngành thiết kế chắc cũng đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-194.html.]
Câu lập tức mở luồng suy nghĩ cho quản lý Hà.
Ông bạn ở Thượng Hải.
“Được , cách .”
Hứa Bát Tuyết còn một gợi ý nữa: “Đợi nhà mẫu trang trí xong , chú thể chụp ảnh nhà mẫu , đến lúc đó lắp một cái máy ở phòng bán hàng bên , kết nối với tivi, là thể phát hình ảnh nhà mẫu chụp .”
“Như càng thuận tiện cho mua nhà quan sát.”
Quản lý Hà xong, lấy bốn trăm tệ , đây là một nửa tiền phí thiết kế còn nợ đưa cho Hứa Bát Tuyết, bốn trăm tệ.
Quản lý Hà đưa tiền cho Hứa Bát Tuyết: “Nhà mẫu sắp xong , cô ở bên cũng bận, lúc nào mới qua đây , tiền cô cứ cầm lấy.”
Chỉ riêng những ý kiến mà Hứa Bát Tuyết đưa chỉ đáng giá bốn trăm tệ .
Không cần thiết giữ bốn trăm tệ đây.
Hứa Bát Tuyết: “Đợi nhà mẫu hiệu quả hãy đưa cho .”
Kiếm khoản tiền cô thấy hổ thẹn.
Thời gian đó cô sách học tập, thiết kế đó thôi.
Quản lý Hà nhét tiền tay cô, “Chúng cần câu nệ những thứ , chẳng lẽ nhà mẫu vấn đề nhỏ cô quản ?”
“Cầm lấy .”
Thế thì .
Hứa Bát Tuyết cũng đẩy qua đẩy với quản lý Hà, bèn nhận bốn trăm tệ .
Để ngày mai đem gửi sổ tiết kiệm.
Nói tới tiền, Hứa Bát Tuyết sực nhớ , phía đài truyền hình sắp phát lương .
Ngày 15 phát lương, chính là thứ ba.
Tức là ngày .
Ngày mai gửi bốn trăm, ngày gửi năm trăm, là chín trăm .
Cộng thêm hơn một nghìn tệ lúc một chút, tiền tiết kiệm của cô đạt tới hai nghìn tệ !
Hứa Bát Tuyết hễ nghĩ tới tiền là trong lòng kìm niềm vui.
Đợi khi về tới nhà, cô mới sực nhớ , tiền trích một trăm tệ để tiền sinh hoạt. Mặc dù ăn ở căng tin nhưng bình thường cũng mua sắm một ít đồ dùng sinh hoạt mà.
Trên tay để ít tiền lẻ.
Sau ngày 15 cô hai nghìn tệ .
Thắp hương muỗi lên.
Hứa Bát Tuyết tâm trạng vui vẻ lấy bản thảo phương án策划 lúc , bắt đầu tăng ca.
Lúc chín giờ.
Hứa Cửu Đồng ở ngoài cửa gọi, “Chị, mở cửa.”
Hứa Bát Tuyết lúc đang chuẩn tắm, thằng nhóc tới đây chứ, lúc nãy còn gặp ở phòng bán hàng mà.
Hứa Bát Tuyết mở cửa.
Lúc Hứa Cửu Đồng , tay còn cầm một tờ báo, chính là tờ 《Tiểu Báo Cuối Tuần》, đây là Dương Phượng Ngọc đưa cho , bảo mang cho chị xem.
“Chị, tin tức đây là thật ?” Hứa Cửu Đồng tò mò hỏi.