Tại là Chu Tinh Thần chứ?
Chu Tinh Thần việc ở đài quốc gia , ở Nam Thành, còn ở đài kinh tế nữa?
Đỗ Minh Châu nghĩ mãi .
Điện thoại liên tục , Đỗ Minh Châu dứt khoát gọi nữa, cô tắm rửa trang điểm xong, trực tiếp bắt xe tới đài truyền hình bên .
Lúc cô Trần Thần qua, Hứa Bát Tuyết và Chu Linh công việc bận rộn, ngày nào cũng tăng ca tới muộn.
Đài kinh tế nghỉ ít, công việc nặng.
Hứa Bát Tuyết buổi tối chắc là đang tăng ca ở bên .
Đỗ Minh Châu yên tâm tới.
Tới quầy đăng ký khách ở tầng một đài truyền hình, cô tới tìm Hứa Bát Tuyết mà , “ tìm Chu Linh, là bạn học của cô .”
Về mặt công khai cô chỉ mới trở mặt với Hứa Bát Tuyết thôi.
Có lẽ còn cộng thêm một Giang Tiểu Lệ nữa.
Cô với Chu Linh, Trần Thần còn Trương Nặc Thuần, quan hệ mặt vẫn còn qua .
Đỗ Minh Châu đợi một lát.
Lúc , Dương Phượng Ngọc cũng tới nơi, dựng xe đạp xong, tới là ngay, “Đồng chí, là của Hứa Bát Tuyết, tới tìm con gái , giúp nhắn với nó một tiếng, bảo nó xuống đây một chuyến.”
Mẹ của Hứa Bát Tuyết, Dương Phượng Ngọc.
Hồi đại học Đỗ Minh Châu từng gặp Dương Phượng Ngọc, lúc đó cô ở ký túc xá, quan hệ với các bạn cùng phòng đều khá .
Dương Phượng Ngọc xong, qua định tìm một chỗ xuống đợi, thì thấy Đỗ Minh Châu.
Cô bé , Dương Phượng Ngọc nhận , đây bạn học của Bát Tuyết ?
Dương Phượng Ngọc tới, “Là Tiểu Đỗ đúng .”
“Thưa dì.” Đỗ Minh Châu kinh ngạc, cô và Hứa Bát Tuyết trở mặt , mà Hứa Bát Tuyết đối với cô ... ác ý gì.
Rất nhanh Đỗ Minh Châu hiểu , mâu thuẫn giữa cô và Hứa Bát Tuyết lúc , Hứa Bát Tuyết vẫn với nhà.
“ là cháu , dì còn tưởng nhận nhầm nữa cơ.” Dương Phượng Ngọc quan sát Đỗ Minh Châu, thể , điều kiện gia đình Đỗ Minh Châu tệ, thứ đeo tai, quàng cổ đều rẻ chút nào.
Hứa Bát Tuyết một bạn học giàu như , Dương Phượng Ngọc còn thấy khá vui.
“Dì ạ, dì tới tìm Bát Tuyết ?”
“ ,” Dương Phượng Ngọc lấy tờ 《Tiểu Báo Cuối Tuần》 , “Dì thấy đây một tin tức, cũng là thật giả, qua đây hỏi xem .”
Bà sợ Đỗ Minh Châu , thế mà chỉ hai chữ xe sang tiêu đề.
“Dì ạ, dì cũng thấy đó,” Trong lòng Đỗ Minh Châu vui sướng, ngoài mặt thì giả vờ lo lắng, “Mấy tờ báo bây giờ thật là, lộn xộn hết cả lên.” Câu chuyện xoay chuyển, “Dì ạ, chuyện báo, dì thấy thế nào ạ?”
Trên báo chỉ một MC họ Hứa, thực vẫn khẳng định chính là Hứa Bát Tuyết, nhưng Đỗ Minh Châu như , rõ ràng là mặc định đó chính là Hứa Bát Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-192.html.]
Lên xe sang, còn tới tiệm cơm chế độ hội viên cao cấp ăn cơm, đây chẳng là ham hư vinh ?
Đây là hành vi xã hội coi thường.
“Cháu cái họ Hứa đây, thật sự là con gái dì ?” Dương Phượng Ngọc hỏi.
Trong lòng bà mặc dù nghĩ như , nhưng nếu Đỗ Minh Châu cũng thấy thế, đều nghĩ giống , chứng tỏ chuyện là thật .
“Đương nhiên ạ.” Đỗ Minh Châu thấy Hứa Bát Tuyết sống quá , “Dì ạ, dì thật kỹ với Bát Tuyết mới , tối muộn thế thể ngoài với đàn ông chứ.”
Dương Phượng Ngọc thấy lời biểu cảm chút đúng , bà Đỗ Minh Châu lúc mặt còn ý nữa, Đỗ Minh Châu từ xuống , mấy lượt liền.
“Tiểu Đỗ , con bé cháu thế hả, Bát Tuyết nhà dì hai mươi hai tuổi , tới cái tuổi , nên tìm một đối tượng , lời lúc nãy cháu là ý gì hả. Không ngoài với đàn ông, là hẹn hò , là tìm hiểu hả?” Dương Phượng Ngọc lúc Đỗ Minh Châu thấy chỗ nào cũng thuận mắt , “Con bé tâm địa nha, Bát Tuyết nhà dì gả hả.”
“Nhìn xem đây gì , đàn ông dáng cao ráo, còn xe , chứng tỏ gia cảnh sung túc, điều kiện khá khẩm, chuyện nếu nhân phẩm tệ, thì thanh niên thể kết hôn . Sao từ miệng cháu , lời lẽ sạch sẽ thế hả.” Dương Phượng Ngọc giữ cách với Đỗ Minh Châu, giọng còn to thêm mấy phần, “Con gái dì tính tình thế nào dì rõ, nó hạng bậy.”
Bây giờ Dương Phượng Ngọc cảm thấy, Đỗ Minh Châu và Hứa Bát Tuyết là bạn học bốn năm mà còn nghĩ cho Hứa Bát Tuyết như , cái con bé Tiểu Đỗ tâm địa .
Mặt Đỗ Minh Châu lúc trắng lúc xanh.
Cô ngờ Dương Phượng Ngọc đối với tin tức tiểu báo thái độ .
Chẳng lẽ Hứa Bát Tuyết cũng nghĩ như ?
Một lát .
Nhân viên truyền lời của đài truyền hình xuống, “Thưa dì, đạo diễn Hứa tan ạ, dì tới nhà tìm chị .”
“Tan ?” Dương Phượng Ngọc thầm nhủ trong lòng, Cửu Đồng chị nó hầu như ngày nào cũng tăng ca mà, hôm nay trùng hợp , tan .
Phía bên .
Chu Linh mà Đỗ Minh Châu gọi xuống, chỉ điều biểu cảm mặt Chu Linh lắm, chương trình của cô ngày mai sẽ phát sóng, vốn dĩ cô căng thẳng, nhiều việc.
Vào lúc mấu chốt , Đỗ Minh Châu tới tìm cô , Chu Linh thực sự tâm trạng đó để tiếp đón.
“Chu Linh, tối nay rảnh , mời bà ăn cơm.” Đỗ Minh Châu .
“Không rảnh.” Chu Linh cho xong để còn tiếp tục lên việc, bèn hỏi Đỗ Minh Châu, “Bà tìm là chuyện gì ?” Nói nhanh .
Đỗ Minh Châu giọng điệu cứng nhắc của Chu Linh thì chút vui, nhưng lúc lời hỏi xong nên thể phát tác.
Thế là dịu giọng hỏi: “Chu Linh, lúc nãy gọi điện cho Hứa Bát Tuyết, thấy giọng của Chu Tinh Thần, bà là chuyện gì ?”
Trả lời thế nào đây.
Chu Linh chút đau đầu, “Chuyện tiện , bà hỏi chính chủ .”
Hỏi chính chủ ?
Đỗ Minh Châu lập tức hiểu ngay, “Chu Tinh Thần ở bên , đúng ?”
Chu Linh : “Phải, hiện tại ở bên , nếu bà tìm việc thì cứ tìm , đừng đường vòng tìm .” Cô thẳng luôn, “Chương trình của ngày mai phát sóng , bận lắm đấy.”
Cần tìm ai thì trực tiếp bảo tìm, đừng gọi cô xuống đây.