Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:29:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần sẽ còn về việc hai mỹ nữ dẫn chương trình của đài kinh tế đấu đá lẫn , tranh giành vị trí nhất tỷ của đài truyền hình nữa.

 

Hứa Bát Tuyết theo Trương Nặc Thuần, bước lên xe.

 

Lại thêm vài tiếng tách tách.

 

Hứa Bát Tuyết quyết định mang theo cái mũ cói của !

 

Che mặt , để xem lúc đó còn ai nhận cô nữa.

 

Hứa Bát Tuyết lên xe, thắt dây an .

 

Trương Nặc Thuần hỏi cô: "Cậu thấy thế nào, say xe ?"

 

"Bây giờ thì thấy say."

 

Anh họ Hà Thuận của Trương Nặc Thuần lái xe vững, thể thấy là một tay lái lão luyện .

 

Rất nhanh đó đến nhà .

 

Đường Bình Ninh, 406.

 

Hứa Bát Tuyết biển nhà một cái, đó cốp xe xách những món đồ mua .

 

"Bát Tuyết ơi, cần khách khí như , đồ xách về mà tự ăn !"

 

"Lần đầu tiên tới mà, cứ để khách sáo một chút ." Hứa Bát Tuyết nỡ tay tới, thì bà ngoại của Trương Nặc Thuần cửa .

 

"Bà ngoại, chẳng ngoài ăn cơm , về nhanh thế ạ?" Trương Nặc Thuần thắc mắc.

 

"Ăn xong thì về thôi." Bà lão Đới xong liền tiến gần tìm Hứa Bát Tuyết, bà nắm lấy tay Hứa Bát Tuyết, nắm thật c.h.ặ.t, "Món cá vược chua ngọt cháu giới thiệu chương trình ngon lắm!"

 

Bà lão còn thêm, "Hôm nay bà sớm, món ăn cũng lên sớm, lúc bà khỏi cửa vẫn còn thấy nhiều khách là từ nơi khác tàu hỏa tới để ăn món đó đấy! Còn định chơi ở Nam Thành chúng vài ngày nữa cơ! "

 

Bà lão Đới khen ngợi Hứa Bát Tuyết, "Cháu đúng là rạng danh Nam Thành chúng !"

 

Hứa Bát Tuyết mà ngẩn .

 

Cô thật sự còn khách phương xa tàu hỏa tới để thưởng thức mỹ thực giới thiệu chương trình.

 

Sức lan tỏa của "Siêu Cấp Thứ Sáu" còn lớn hơn cả những gì cô tưởng tượng.

 

"Bà Đới ơi, chuyện là thật ạ?" Hứa Bát Tuyết , "Thực sự khách từ xa tàu hỏa tới để ăn cá ạ?"

 

" ! Nhiều lắm, còn cả những dắt theo con nhỏ cùng nữa cơ!" Bà lão Đới híp cả mắt, "Bà chủ tiệm cá là khách từ nơi khác tới còn lấy cả máy ảnh nhà chụp ảnh cho họ nữa đấy!"

 

Còn để địa chỉ, là sẽ gửi ảnh chụp chung về cho họ.

 

là một chủ tiệm chu đáo mà.

 

Hứa Bát Tuyết gật đầu.

 

Ông chủ và bà chủ tiệm cá đúng là nhiệt tình hết mức.

 

Hơn nữa, cô cố tình dành nhiều cảnh hơn cho món ăn chủ đạo của tiệm họ, xem hiệu quả .

 

Anh họ Hà Thuận một bên thấy bà nội, em họ và Hứa Bát Tuyết cứ mải mê trò chuyện, giờ hai giờ rưỡi , cứ thế thì cả buổi chiều trôi qua mất.

 

Anh còn chính sự cần bàn đây.

 

"Bà nội ơi, con chút việc cần bàn bạc với hai em , đợi tụi con bàn xong bà chuyện với hai em ạ?"

 

Bà lão Đới vốn là hiểu chuyện.

 

Hà Thuận dẫn Hứa Bát Tuyết và Trương Nặc Thuần phòng việc.

 

Phòng việc khá lớn, cạnh cửa sổ đặt một bộ bàn ghế việc bằng gỗ hồng đào, hai bên tường đều là kệ sách xếp đầy sách, cả trong nước lẫn ngoài nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-185.html.]

 

Phòng việc còn một cánh cửa khác.

 

Hứa Bát Tuyết thoáng qua, Trương Nặc Thuần với cô, "Căn phòng đó cũng chứa sách thôi." Có điều đó là bộ sưu tập sách riêng của , ngay cả con trai ruột cũng phép căn phòng đó.

 

Ba xuống.

 

Hà Thuận lên tiếng : " thẳng luôn nhé, hiệu quả khi trang điểm của Tiểu Thuần quá rõ rệt, cảm thấy mỹ phẩm loại sẽ trở thành xu hướng lớn."

 

Anh đúng lắm.

 

Hứa Bát Tuyết gật đầu. Cho đến tận thế kỷ 21, mỹ phẩm và đồ dưỡng da vẫn là những thứ thể thiếu đối với phụ nữ hằng ngày, thể là trường tồn suy.

 

"Hai ý kiến gì ." Hà Thuận về phía Hứa Bát Tuyết.

 

Theo , cô bạn học của em họ là một cao thủ trong lĩnh vực trang điểm, hiểu sâu về mỹ phẩm, thử ý kiến của Hứa Bát Tuyết.

 

Hứa Bát Tuyết hỏi : "Anh nhất thời hứng thú với cái , là thực sự mảng dưỡng da và trang điểm ở trong nước?"

 

Nếu chỉ là hứng thú nhất thời thì chỉ là tò mò trong chốc lát, chắc chắn sẽ nhạt dần.

 

Nếu thực sự tâm mảng , Hứa Bát Tuyết nhất định sẽ đóng góp ý kiến tận tình.

 

Bởi lẽ trong tương lai, các loại mỹ phẩm cao cấp trong nước các sản phẩm nước ngoài chiếm lĩnh.

 

Các sản phẩm dưỡng da trong nước khởi đầu quá muộn, công tác quảng bá cũng chú trọng.

 

Chưa kể dân trong nước vốn sự thiếu tin tưởng tự nhiên đối với các sản phẩm dưỡng da nội địa, từ thập niên 90 trở , tư tưởng mặt trăng ở nước ngoài tròn hơn ở trong nước luôn tồn tại.

 

Đồ ngoại lúc nào cũng thơm hơn.

 

Hà Thuận thực sự nhất thời khó trả lời.

 

Hiện tại chỉ cảm thấy ngành tương lai triển vọng, nhảy thử sức một chút.

 

Nếu thành công, sẽ tiếp tục lâu dài, còn nếu...

 

Hà Thuận cũng , nếu thất bại còn tiếp tục .

 

Hà Thuận suy nghĩ một thời gian dài.

 

Sau đó mới chậm rãi : " nó." Muốn mảng mỹ phẩm , vì là một cơ hội thì nắm lấy thật c.h.ặ.t, nếu thất bại thì nữa.

 

Thất bại là chuyện thường tình.

 

Thành công mới là ngẫu nhiên.

 

Hà Thuận tới kệ sách, lấy những tài liệu liên quan đến các sản phẩm dưỡng da trong nước mà thu thập trong thời gian qua, nghiên cứu ưu và nhược điểm của các sản phẩm, tự phân tích dữ liệu.

 

Anh đưa hết cho Hứa Bát Tuyết, "Cô xem ."

 

Hứa Bát Tuyết xem qua.

 

Nhiều chữ quá, nếu kỹ thì cả buổi chiều cũng xem hết .

 

Cô chọn những điểm mấu chốt để xem.

 

Đặc biệt là phần phân tích dữ liệu, các sản phẩm dưỡng da trong nước cũng chỉ mới bắt đầu khởi sắc trong mười mấy năm gần đây, nên từ liệu bán hàng thể thấy, sử dụng sản phẩm dưỡng da trong nước đầy một phần hai.

 

Huống chi là mỹ phẩm trang điểm.

 

Hứa Bát Tuyết hỏi Hà Thuận: "Anh tập trung một loại sản phẩm dưỡng da nhất định, là định xây dựng một thương hiệu, phát triển thương hiệu đó lên?"

 

Theo Hà Thuận thấy, hai loại chỉ là sự khác biệt giữa kiếm nhiều tiền hơn một chút ít hơn một chút mà thôi.

 

Hứa Bát Tuyết lắc đầu, "Nếu thương hiệu, một khi thực sự phát triển , nó thể truyền lâu dài, hai mươi năm, năm mươi năm, một trăm năm, chỉ cần thương hiệu còn đó, chất lượng còn đó, thì thể mãi mãi lưu truyền."

 

 

Loading...