Bà chủ cảm thấy nhận tiền thì là chuyện mua bán, sẽ lên chương trình nữa nên nhất quyết thu.
Hứa Bát Tuyết cũng thời gian đùn đẩy qua , hai bên để điện thoại cho , cô , “Đến lúc ghi hình chính thức, sẽ gọi điện cho .”
“Không ,” bà chủ , “cái điện thoại mỗi ngày bao nhiêu gọi , nào là đặt món, nào là nhà cung cấp, cô đừng gọi , đưa cô một khác của nhà chúng .”
Nói đoạn, bà một mới.
Hứa Bát Tuyết xách túi cá đóng gói rời .
Đang định đến quán “Thực Vi Thiên” thì ngờ thấy quán “Hoàng Gia Tiểu Quán” ở trong con hẻm đối diện, chính là quán món đinh là thịt heo chiên chua ngọt.
Quán vắng vẻ thật đấy.
Bây giờ trời sắp tối, đèn trong quán nhỏ bật sáng, từ bên ngoài thấy khách trong quán nhiều.
Hứa Bát Tuyết dắt xe qua.
Món cá đóng gói cô treo ghi đông xe địa hình.
“Chào , xin hỏi ông chủ ở đây ạ?” Hứa Bát Tuyết hỏi ở cửa.
Một cô gái trẻ ngoài hai mươi tuổi từ trong quán , “Có chuyện gì ạ?” Cô lịch sự hỏi.
Vừa hỏi đ.á.n.h giá Hứa Bát Tuyết.
Trong ánh mắt cô lộ vẻ cảnh giác.
Hứa Bát Tuyết thấy sự phòng trong mắt cô gái, cô lấy thẻ công tác của đài truyền hình : “ ở đài truyền hình, bên đang một chương trình ẩm thực, quán của món đinh tên là Quả Bao Nhục nên qua đây xem thử.”
Sự phòng trong mắt cô gái trẻ cuối cùng cũng tan biến, “ , món Quả Bao Nhục của nhà bà con lối xóm thích lắm.” Nhắc đến món đinh, mặt cô gái trẻ cuối cùng cũng nụ .
Cô tên là Hoàng Vận, là ông chủ hiện tại của quán .
Hứa Bát Tuyết tình hình trong quán, “Vậy hiện tại là?”
Biểu cảm của Hoàng Vận đột nhiên trở nên căm phẫn, “Sau khi bố mất, đồ của ông mang theo tay nghề của nhà mở một quán đối diện, chính là quán đó.”
Cô chỉ quán đang xếp hàng dài đối diện.
Vương Gia Tiểu Quán.
Khá là phức tạp.
“Ý cô là quán đó chuẩn vị hơn ?” Hứa Bát Tuyết hỏi.
Hoàng Vận bỗng im lặng.
“Vậy thì hẹn dịp sẽ hợp tác.” Hứa Bát Tuyết xong, định rời .
Hoàng Vận đột nhiên chặn mặt cô, “Cô định sang đối diện ?” Ánh mắt cô lộ vẻ buồn bã.
“Không , định ‘Thực Vi Thiên’,” Hứa Bát Tuyết giải thích, “chuyện của hai nhà các cô khá phức tạp, chương trình của chúng là loại trò chơi, phù hợp với tình huống như thế .”
“Không họ là .” Tay nghề hiện tại của Hoàng Vận quả thực kém bố cô một chút, cô cũng hy vọng lên đài truyền hình.
cô càng thấy kẻ ăn cháo đá bát họ Vương đối diện lên đài truyền hình.
Hứa Bát Tuyết đến cửa, đầu : “Mùa thấy tôm rim là một món ăn khá ngon đấy, cô thể thử xem.” Cô dọc đường qua đây dường như thấy quán nào bán tôm.
Tháng bảy tháng tám chính là mùa ăn tôm mà.
“Tôm rim?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-168.html.]
Hứa Bát Tuyết gật đầu: “, món khó, cô quán tồn tại thì hết kiếm tiền .”
Một quán ăn thua lỗ là thể sống sót .
Món đinh là Quả Bao Nhục mà tay nghề đối diện hơn quán , khách hàng sẽ chọn quán nào là chuyện hiển nhiên.
“Cảm ơn cô.” Hoàng Vận tiễn Hứa Bát Tuyết rời .
Trong lòng cô buồn.
Nếu tay nghề nấu nướng của cô hơn một chút, là lên đài truyền hình , thể rạng danh món đinh của nhà .
Sau khi rời khỏi Hoàng Gia Tiểu Quán, Hứa Bát Tuyết đến “Thực Vi Thiên” mà thẳng về nhà.
Hôm nay muộn .
Để sáng mai xem, buổi tối khách đông, cô đến chắc chắn sẽ phiền việc kinh doanh của khác. Hơn nữa, Hứa Bát Tuyết sợ nhận .
“Siêu cấp thứ Sáu” mới chiếu ba mà bắt đầu nhận cô .
Cứ tiếp tục chiếu như thì cô sẽ phiền phức.
Trên đường về, Hứa Bát Tuyết trầm ngâm suy nghĩ.
Nên tiếp tục MC chuyển sang hậu trường đây?
Tim thắt một cái.
Thôi, cứ tiếp tục dẫn chương trình , chuyện tính .
Hứa Bát Tuyết nghĩ sâu xa nữa.
Khi Hứa Bát Tuyết về đến nhà, trời tối hẳn.
Cô vác xe đạp lên tầng hai, đang chuẩn mở khóa thì cầu thang truyền đến tiếng của chị Tô: “Tiểu Hứa, em về ?”
“Là em đây chị Tô, chuyện gì chị?” Hứa Bát Tuyết nghé đầu xuống .
“Đợi chút chị lên tìm em.” Chị Tô lớn.
“Vâng ạ.”
Hứa Bát Tuyết đáp lời mở khóa, bật công tắc đèn cạnh cửa, dắt xe địa hình trong nhà.
Ngay đó lấy hộp cá vược hình sóc đóng gói đặt lên bàn, bà chủ quán nhiệt tình thật đấy, ngay cả cá hố kho khô cũng đóng gói luôn cho cô.
Món Hứa Bát Tuyết mới chỉ ăn một miếng, ngon.
Một lát , chị Tô xách đồ lên.
“Bát Tuyết, cái màn cửa em cần , chị còn màn tuyn , đây là bàn giặt đồ, em xem cái nào lấy thì cứ lấy .” Chị Tô lôi một đống đồ.
“Chị Tô, chị gì thế ?” Hứa Bát Tuyết chợt nhớ hôm qua bày mưu cho Bạch Dương thuê nhà của chị Tô. Nhanh thế ?
Đã xong xuôi ?
“Chị sắp chuyển nhà , chẳng chị mua nhà chỗ em trai em , căn đó tháng mười mới bàn giao, giờ thì một thanh niên họ Bạch thuê nhà chị, còn thuê cho chị một căn ở tầng bốn tòa 11 nữa, là đổi chỗ cho mà ở,” chị Tô đến mức khép miệng, “ thanh niên đó tâm lắm, sắm sửa bao nhiêu đồ ở bên tòa 11, ngay cả máy giặt cũng mua cho chị , ví như màn tuyn cũng mua cái mới, mấy cái cũ đều dùng tới nữa, vứt thì phí quá.”
Chị Tô : “Lúc chị em cứ kêu ca nhiều muỗi, cái màn nếu em chê thì lấy mà dùng!”
“Chị Tô, em chê , em đang thiếu đây.” Hứa Bát Tuyết thể chê đồ cũ chứ, “Em thấy cái còn mới đến bảy phần, lắm mà.” Lại hỏi, “Bọn trẻ dùng chị?”