Cậu lên chương trình, tự hào.
Diệp Doanh đang ở nhà dưỡng thương.
Chuyện lên chương trình chỉ nhà cô , chương trình phát sóng hai mươi phút, bố cô dắt theo cả ba cô bảy dì, ngay cả con trai cháu trai cũng đưa đến hết.
"Đài nào ?"
"Chính là đài nè! Con gái lên tivi !" Bố Diệp hớn hở khoe với họ hàng, "Lát nữa sẽ thấy ngay thôi!"
Sofa đủ chỗ , bèn mang cả ghế dựa .
Ghế dựa vẫn đủ, sang nhà hàng xóm mượn thêm một ít.
Dù thì, phòng khách nhà họ Diệp kín chỗ, thỉnh thoảng còn tiếng nhè của đứa bé hai tuổi.
Tiếng ồn ào líu ríu khiến Diệp Doanh rõ chương trình tivi đang gì nữa.
Cô dậy, định về phòng ngủ xem.
"Doanh Doanh , trong ai là con ? Sao bác chẳng thấy nhỉ?" Mẹ Diệp nửa ngày mà vẫn chẳng thấy con gái .
Cũng một cô gái vóc dáng giống con gái , nhưng gương mặt đó thế nào cũng thấy .
Đôi mắt gì đặc sắc của con gái thể so với cô gái mắt to tivi chứ?
Nhìn cô gái tivi kìa, lông mi dài đen.
Diệp Doanh nhảy lò cò đến chiếc tivi màu cỡ lớn, hình ảnh đúng lúc đến cô, cô chỉ tay trong: "Người chính là con." Trên màn hình lúc đang chiếu cảnh cô tìm thấy chìa khóa gầm bục giảng.
Còn cả cảnh cận mặt.
Mẹ Diệp gương mặt tivi, gương mặt con gái : "Doanh Doanh , đài truyền hình cho con lên chương trình ." Sao thể cô gái là chứ, chẳng giống chút nào cả.
Mẹ Diệp hỏi bố Diệp: "Số tiền ông đầu tư là uổng phí ?"
"Sao thể thế ." Bố Diệp chỉ logo ở góc bên trái tivi : "Bà xem, đây chẳng là logo của tập đoàn nước giải khát nhà , chính là chỗ !"
Rõ ràng thế mà.
Lúc chương trình bắt đầu, dẫn chương trình chẳng giới thiệu do tập đoàn nước giải khát nhà cùng hai công ty khác cùng tài trợ đó .
Sao nhắc đến chứ.
Vài ngày nữa xem doanh là ngay thôi.
Bố Diệp tràn đầy tự tin.
Trên tivi.
Trương Dịch tìm thấy chìa khóa phía bức chân dung câu châm ngôn.
Tổng cộng hai chiếc .
Hình ảnh chuyển qua Hoàng T.ử Thần, đang soi gương, cũng chẳng đây là thứ mấy .
Có tiếng chuông vang lên.
Hoàng T.ử Thần chạy vội, gần như là xông lớp học.
Đâm khung cửa, chiếc gương bay ngoài, biến mất tăm.
Chắc là ở gầm bàn học .
Đống bàn học cuối cùng đó là xếp chồng lên , đó là những chiếc bàn thừa .
Chiếc gương chính là bay trong đó.
Hoàng T.ử Thần thò tay móc chiếc gương, chỉ thiếu một chút nữa thôi, thế nào cũng với tới.
Cậu vòng quanh lớp học một vòng, cầm một chiếc chổi qua, móc tới móc lui, móc đến trọc cả chổi, bỗng "pạch" một tiếng, vật gì đó rơi từ chiếc chổi, phát âm thanh giòn giã.
Chìa khóa!
Chìa khóa!!!
Hoàng T.ử Thần hưng phấn hẳn lên.
Chiếc chìa khóa thứ ba.
Cố Thư Kiều tìm thấy chiếc chìa khóa thứ tư trong một cái vỏ sách rỗng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-154.html.]
Chỉ còn chiếc cuối cùng.
Trên tivi.
Cố Thư Kiều thấy gợi ý, nhóm truy đuổi sẽ di chuyển tự do giữa sáu tầng lầu.
Cố Thư Kiều vội vàng xuống lầu, đụng mặt Lâm Hạo đang lên.
Hình ảnh dừng ở đây.
Số phát sóng xong .
Chỉ thế thôi ?
Chỉ thế thôi ?
Khán giả màn hình tivi suýt chút nữa là c.h.ử.i ầm lên !
Đoạn !
Sao hết !
Sau đó bắt đầu chèn quảng cáo, đến đoạn giới thiệu tập dài mười lăm giây, đó nữa là bản nhạc kết thúc.
Lần bản nhạc kết thúc thêm màn hình chạy chữ cảm ơn các nhà đầu tư.
Đồng thời đẩy phần phụ đề sang một bên, bên còn là quảng cáo của ba nhà đầu tư.
Luân phiên phát sóng.
Số thứ ba tập thượng, kết thúc.
Lẽ là chương trình dài một tiếng rưỡi, hôm nay cộng thêm giới thiệu và quảng cáo, cũng chỉ một tiếng hai mươi phút.
Trong vòng năm phút khi phát sóng.
Đường dây nóng của đài truyền hình vang lên điên cuồng, hết cuộc đến cuộc khác.
Đến nỗi đó thậm chí thể gọi nữa.
Chương 50 050
Khán giả nhịn một bụng tức giận.
Chưa từng thấy chương trình nào như , chiếu một nửa thì hết.
Đoạn ?
"Đài trưởng, nhiều khán giả gọi điện hỏi về nội dung tiếp theo của "Siêu cấp thứ sáu", nên chiếu luôn tập hạ hôm nay ạ?" Người qua báo tin là nhân viên trực đường dây nóng.
Anh chạy đến mồ hôi nhễ nhại.
Đài trưởng Chu Hứa Bát Tuyết: "Cô thấy ?"
Hứa Bát Tuyết suy nghĩ một lát: "Hay là cứ để mai chiếu ạ, bây giờ muộn quá , chín giờ rưỡi , chiếu thật thì cũng đến mười một giờ mới xong, chắc chắn đều ngủ hết ." Sẽ chẳng tỷ suất xem nữa .
Thường thì những ngủ sớm, bảy tám giờ ngủ .
Xem tivi đến chín giờ hơn coi là muộn .
Đài trưởng Chu đồng ý.
"Ngày mai chiếu tiếp."
Buổi tối về.
Thầy Bạch mà vẫn ngủ, lúc Hứa Bát Tuyết mở cửa, cửa nhà thầy Bạch bỗng nhiên mở : "Bát Tuyết, bác xem thứ ba của chương trình các cháu ." Thầy Bạch vẻ mặt vui mừng, chút phiền muộn, "Chương trình của các cháu chỉ chiếu một nửa thế?" Cô còn đang đợi xem diễn biến tiếp theo đây.
Sau khi hai trẻ tuổi đó đụng mặt thì , bắt là chạy thoát ?
"Tám giờ tối mai còn một tập nữa ạ." Hứa Bát Tuyết thực sự ngờ thầy Bạch vì chuyện chương trình mà đến giờ vẫn ngủ.
Vị dù cũng là một phụ nữ mang thai.
Hứa Bát Tuyết : "Thầy Bạch, bác nên nghỉ ngơi sớm ạ." Hãy dưỡng t.h.a.i cho .
Thầy Bạch : "Bác thấy trường tiểu học của tivi ." Cô khen ngợi, "Quay lắm, cảm giác khác hẳn với lúc ."
Tường của trường tiểu học sơn một kỳ nghỉ hè, nên trắng.
Vì lên tivi trông khá mắt.