Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:01:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô lầm bầm: "Mình tìm việc , thể nhận lương , mỗi tháng sẽ đưa tiền cho họ."

 

Chu Linh trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực: "Là bạn bè, khi gặp bố , vẫn nên thận trọng một chút, đừng để họ bán nữa."

 

Câu khiến Giang Tiểu Lệ hoảng sợ hẳn lên: "Chu Linh, ngày mai cùng nhé."

 

"Ngày mai ." Chu Linh thực sự mệt, lúc lời Giang Tiểu Lệ, đầu cũng đau nhức lên.

 

Giang Tiểu Lệ , vẫn giống như khi còn ở trường thế nhỉ?

 

Sao chẳng chút tiến bộ nào ?

 

Bây giờ sinh viên đại học phân phối công việc, tìm một công việc khó khăn bao, mà còn đòi xin nghỉ, bỏ việc?

 

Tòa nhà 6, phòng 201.

 

Hứa Cửu Đồng thực sự qua đây.

 

Hứa Bát Tuyết cũng ngờ rằng, câu tùy tiện để thoái thác Giang Tiểu Lệ của , giờ đây trở thành sự thật.

 

Đã hơn chín giờ , Hứa Cửu Đồng lúc đến gì chứ.

 

"Chị, hôm nay xưởng bán năm trăm chiếc xe đạp leo núi đấy!" Hứa Cửu Đồng chịu trách nhiệm báo tin vui cho Hứa Bát Tuyết, "Chủ nhiệm Hoàng , đều nhờ quảng cáo của chị đấy!"

 

Xưởng xe đạp khởi sắc .

 

Có doanh , xưởng sẽ vốn lưu động, đến lúc đó đầu tư sản xuất, xe sản xuất kiếm tiền.

 

"Chị, tháng bố tiền thưởng ! Cộng với tiền lương nữa, hơn sáu trăm tệ đấy!" Hứa Cửu Đồng đặc biệt vui mừng, "Mẹ tiền lương của bố , cũng dòm ngó tiền của em nữa!"

 

"Xe đạp bán hơn năm trăm chiếc? Ở mức giá nào?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Hứa Cửu Đồng cũng rõ lắm, chỉ là kiếm nhiều tiền, hôm nay tất cả nhân viên trong xưởng xe đều phát lương, bộ phận xe đạp leo núi đều thưởng.

 

Cậu hạ thấp giọng : "Mẹ bố xin chủ nhiệm Hoàng, cho phòng tài vụ việc."

 

Lần Dương Phượng Ngọc thấy xưởng , tìm việc bên ngoài, vì chuyện nhà ngoại mà cãi một trận với ở phòng tài vụ xưởng, nên mất việc.

 

Hồi đó Dương Phượng Ngọc cảm thấy xưởng sớm muộn gì cũng sụp đổ, mất việc cũng quá buồn phiền.

 

Chỉ nghĩ là tìm việc khác thôi.

 

giờ thấy xưởng xe đạp phất lên, còn phát tiền thưởng, Dương Phượng Ngọc thực sự yên nữa.

 

"Em chỉ vì để chuyện với chị mà nửa đêm chạy đến đây?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Để mai cũng mà.

 

Còn một chuyện vui lớn nữa.

 

Vẻ hân hoan trong mắt Hứa Cửu Đồng giấu : "Em nhận tiền hoa hồng bán nhà ! Hai căn nhà! Bây giờ hoa hồng của một căn về, sáu trăm tệ! Chị, em sổ tiết kiệm , sổ tiết kiệm để ở chỗ chị." Đây mới là mục đích chính của Hứa Cửu Đồng.

 

Để sổ tiết kiệm ở nhà, nhỡ ngày nào đó phát hiện thì an .

 

Hứa Cửu Đồng trịnh trọng đưa cuốn sổ tiết kiệm mới mở từ ngân hàng tay Hứa Bát Tuyết: "Chị, đợi em học , chị nhớ trả sổ tiết kiệm cho em nhé."

 

"Được." Hứa Bát Tuyết đồng ý.

 

"Chị đừng động tiền của em đấy nhé." Hứa Cửu Đồng dặn dò.

 

Đây là tiền mồ hôi nước mắt vất vả kiếm .

 

"Một trăm tệ đây gửi ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

Cô đang đến một trăm tệ tiền hoa hồng đưa cho Hứa Cửu Đồng đó.

 

"Đi hằng ngày thì vẫn tiêu một ít tiền chứ." Hứa Cửu Đồng mang theo một ít tiền , như việc gì cũng tiện.

 

Một bên túi để năm tệ, đế giày giấu hai mươi tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-148.html.]

 

Chỗ còn giấu trong chăn ở nhà .

 

Hứa Bát Tuyết sực nhớ một chuyện: "Chị với bạn học là em ở bên , ngày mai em cứ mang mấy bộ quần áo cũ qua đây, treo ở chỗ ."

 

"Chị, tối nay em ngủ đây luôn?" Hứa Cửu Đồng sang căn phòng trống bên , đưa tay về phía Hứa Bát Tuyết, "Đưa sổ tiết kiệm cho em, mai em đưa chị." Tối nay ôm sổ tiết kiệm ngủ.

 

Cậu trải nghiệm cảm giác đêm ôm tiền khổng lồ sáu trăm tệ ngủ là như thế nào.

 

Hứa Bát Tuyết trả sổ tiết kiệm cho .

 

Sáng sớm hôm .

 

Trời hửng sáng, sáng sớm tinh mơ đến gõ cửa.

 

Hứa Bát Tuyết thấy tiếng gõ cửa, nhưng cô dậy.

 

Cô đoán lẽ là bà lão họ Hoàng ở tầng , hôm qua chỗ nhà cô ồn quá muộn, nhưng cô chắc chắn, mặc dù Hứa Cửu Đồng đến lúc muộn, nhưng bên gây động tĩnh gì lớn, cô dặn Hứa Cửu Đồng nhẹ khẽ, đóng cửa nhẹ nhàng.

 

Tiếng gõ cửa vẫn ngừng.

 

Hứa Bát Tuyết đồng hồ, mới sáu rưỡi, thật là bực .

 

Kéo rèm cửa , bên ngoài trời sáng.

 

Tiếng gõ cửa vang lên.

 

Hứa Bát Tuyết mở cửa phòng ngủ, bước ngoài thì thấy Hứa Cửu Đồng đầu tóc như tổ quạ mở cửa.

 

"A!" Bên ngoài cửa vang lên tiếng hét ch.ói tai.

 

Hứa Cửu Đồng đang mặc áo ba lỗ với quần đùi, vốn còn đang mơ màng, bên ngoài hét một tiếng thì tỉnh hẳn.

 

Chuyện gì ?

 

Đây là ?

 

À, đây là nhà chị .

 

Hôm qua qua đây đưa sổ tiết kiệm cho chị giữ, muộn quá nên về.

 

Hứa Bát Tuyết đến bên cửa sổ, chỉ thấy một cái bóng lưng.

 

Giang Tiểu Lệ.

 

Người bệnh .

 

Hứa Bát Tuyết bảo Hứa Cửu Đồng đóng cửa , về phòng ngủ, ngủ thêm một giấc bù, đến bảy giờ rưỡi mới dậy.

 

Đài truyền hình.

 

Đài trưởng Chu mua bản quyền bộ phim truyền hình "Hiệp Lữ" , hiện đang thủ tục, đợi bên phía Quảng điện xét duyệt thông qua là thể phát sóng.

 

Đài trưởng Chu phát sóng tháng chín, tháng tám là kỳ nghỉ hè, xem tivi sẽ nhiều hơn một chút.

 

Đến tháng chín là mùa tựu trường, sinh viên đại học trường , nhiều học sinh tiểu học và trung học cũng khai giảng, phụ sẽ cho phép chúng xem tivi trong thời gian dài ở nhà.

 

Hôm nay là thứ năm.

 

Còn một ngày nữa là thứ ba sẽ phát sóng.

 

Đài trưởng Chu thông báo cho ở đài truyền hình, mười giờ sáng họp.

 

Tất cả đến đông đủ.

 

Đài trưởng Chu : "Hôm nay ba việc."

 

Ông lướt qua , "Đầu tiên, chúc mừng ba chương trình của đài chúng đạt tỷ suất xem cực , hiện tại đặc biệt biểu dương đồng chí Hứa Bát Tuyết, Ngô Trạm và Trương Nặc Thuần. Dẫn chương trình "Tin tức buổi trưa" là một công việc vất vả, Tiểu Trương, cô , tháng sẽ chuyển chính thức."

 

 

Loading...