Thầy Bạch , "Chị bảo Bạch Dương , bảo sang đây, để chị xem là thế nào ." Xem , chuyện tính .
Nếu sang, thì cũng chẳng c.ầ.n s.ang nữa.
Hứa Bát Tuyết hiểu.
Xưởng xe đạp.
Chủ nhiệm Hoàng ngủ dậy nhận đơn đặt hàng từ phía thương xá , xe đạp địa hình nhập thêm hàng, gửi ba trăm chiếc qua đó. Đến chiều, bảo nhập thêm hai trăm chiếc nữa.
Chuyện gì ?
Theo đà bán chạy thế , xe đạp trong kho của họ trụ nổi năm ngày .
Sao đột nhiên bán chạy dữ dội thế , còn quảng cáo mà.
Hứa Kiến Lai cầm tờ báo hôm qua sải bước tới, "Chủ nhiệm Hoàng, ông xem mau ." Anh chỉ bức ảnh sự xuất hiện của Hứa Bát Tuyết báo cho chủ nhiệm Hoàng xem.
Chủ nhiệm Hoàng mắt tinh, thấy chiếc xe đạp địa hình màu trắng phía Hứa Bát Tuyết.
Đây là quảng cáo ?
Chủ nhiệm Hoàng mừng rỡ điên cuồng, "Nhanh lên, bảo xưởng sản xuất tăng ca tăng kíp, thêm nhiều xe địa hình !" Xe địa hình là dòng xe cao cấp, giá đắt, dòng "Vương Bài" cao cấp nhất của họ là một nghìn tệ một chiếc.
Loại rẻ nhất cũng năm trăm tệ.
Năm trăm chiếc xe, lợi nhuận thuần đều lên tới sáu chữ .
Sáu chữ đấy!
Tim chủ nhiệm Hoàng run lên một cái, thở suýt chút nữa lên nổi.
Bình thường đều là bán từng chiếc từng chiếc một, lúc nhất cũng chỉ là một ngày bán mười mấy chiếc, mà cũng chỉ mỗi một như thôi.
Lần , thương xá lấy 500 chiếc!
Chỉ cần năm trăm chiếc trả , thì xưởng xe đạp coi như cứu sống !
Một vụ ăn lớn như .
Lúc chủ nhiệm Hoàng xuống xưởng, bước chân như đang bay .
Đồng thời trong đầu nảy một nghi vấn, giàu ở Nam Thành nhiều ?
Đến khi giao hàng đến thương xá, hỏi mới hàng năm mươi chiếc bán ở địa phương, còn là gửi Hải Thị và Thủ đô.
Bên đó cần.
Thảo nào.
Người giàu ở Hải Thị và Thủ đô là nhiều nhất.
Lần thương xá cực kỳ sảng khoái, thanh toán tiền ngay lập tức.
Vì chủ nhiệm Hoàng , hôm nay thể thanh toán tiền tài khoản của xưởng xe, thì lô xe sẽ giảm giá 10%.
Giảm giá 10%, thương xá thể kiếm mấy vạn tệ, hai lời liền thanh toán tiền ngay.
Xưởng xe đạp nguồn kinh phí , còn lo vấn đề phá sản đóng cửa xưởng nữa.
Trương Nặc Thuần cũng thấy mẩu tin tức báo.
Là họ đưa cho cô xem, "Em xem , bạn học của em mâu thuẫn với ở đài ." Anh nhận Hứa Bát Tuyết, dạo từng gặp lúc giúp em họ chuyển hành lý từ trường về.
"Không ạ." Trương Nặc Thuần vô cùng khẳng định, "Trên báo bậy đấy."
Bà ngoại thò đầu một cái, "Nói về cái gì ?" Bà ngoại là chữ, đợi cháu trai , bà đeo kính lão tự xem.
Bà chăm chăm trong ảnh từ xuống mấy lượt, Trương Nặc Thuần, "Nặc Thuần, ở là cháu ."
Bà chỉ nữ dẫn chương trình xinh trong ảnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-146.html.]
Anh họ lộ vẻ nghi hoặc.
Người trong ảnh khác với em họ mà.
"Bà ơi, bà nhầm ạ." Anh họ lắc đầu, "Không giống chút nào." Tuyệt đối .
Bà ngoại khẳng định, "Bà sẽ nhầm ."
Đây chính là đứa cháu ngoại xinh của bà.
"Nặc Thuần, em xem?" Anh họ chăm chăm Trương Nặc Thuần, đ.á.n.h giá khuôn mặt chút bình thường thêm mấy lượt nữa, vẫn cảm thấy em họ và nữ dẫn chương trình xinh trong ảnh là cùng một .
Trương Nặc Thuần dậy, "Đợi em một chút."
Cô về phòng lấy mỹ phẩm .
Trước mặt họ và bà ngoại, cô bắt đầu trang điểm.
Anh họ đờ đẫn em họ từ một bình thường biến thành một mỹ nhân.
Anh bỗng nhiên dậy, "Anh thấy thể đầu tư cái !" Đầu tư!
Loại mỹ phẩm thể khiến trở nên xinh phụ nữ chắc chắn thích dùng, đây là xu hướng của tương lai.
Có thể đầu tư.
Tuyệt đối thể kiếm tiền.
Anh họ thư phòng, bắt đầu bản kế hoạch dự án.
Buổi tối.
Hứa Bát Tuyết mới đổ tro nhang muỗi hôm qua túi rác, ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ cửa.
"Ai ạ?" Hứa Bát Tuyết lấy bật lửa , châm nhang muỗi mới hỏi.
Tầm gần chín giờ , cô ở một , tùy tiện ai gõ cửa cũng sẽ mở .
"Là đây, Chu Linh."
Hứa Bát Tuyết vội vàng cắm nhang muỗi châm giá đỡ, mở cửa, "Mau ." Vừa dứt lời, cô liền thấy Giang Tiểu Lệ ở phía Chu Linh.
Hứa Bát Tuyết khẽ nhíu mày.
Chu Linh dẫn Giang Tiểu Lệ nhà.
Hứa Bát Tuyết đóng cửa , hành lang nhiều muỗi, bình thường Hứa Bát Tuyết thích mở toang cửa.
"Ngồi ở đây , nước sôi đun xong dùng hết , để đun thêm ấm nữa." Hứa Bát Tuyết cầm ấm nước bếp, hứng đầy nước, vặn bếp ga lên, đặt ấm nước lên .
Đun tầm mười phút là .
Hứa Bát Tuyết từ trong bếp , Chu Linh và Giang Tiểu Lệ xuống ghế.
Hứa Bát Tuyết nhớ trong đặc sản thầy Bạch tặng dạo còn một gói hạt hướng dương, thế là lấy , xé đưa cho Chu Linh và Giang Tiểu Lệ mỗi một ít.
Trong lúc đó, Chu Linh mấy định thôi.
Giang Tiểu Lệ im lặng bên cạnh Chu Linh.
Hứa Bát Tuyết về phía Giang Tiểu Lệ: "Về khi nào ? Công việc ở Thủ đô bên nghỉ ?" Cô hỏi.
"Chưa nghỉ, mấy ngày nữa sẽ ." Giang Tiểu Lệ so với đây thì khả năng giao tiếp mạnh hơn một chút, sắc mặt cũng hơn một chút, còn gầy gò như dạo nữa.
Xem thời gian Giang Tiểu Lệ ở Thủ đô sống cũng khá .
Hứa Bát Tuyết tiếng nước sôi trong bếp, hỏi: "Thế hai qua đây là chuyện gì ?"
Giang Tiểu Lệ lên tiếng nữa, đầu Chu Linh.
Miệng Chu Linh mấp máy mấy cái, nhưng vẫn lời.
Hứa Bát Tuyết mỉm : "Nếm thử hạt hướng dương , là thầy Bạch hàng xóm du lịch mang về đấy, là vị kem, hai xem thử khác gì với hạt hướng dương ở bên ."