Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:00:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mọi đói chứ, mời khách." Hứa Bát Tuyết lớn, "Các bạn ăn gì?"

 

Thực họ ăn tối .

 

Trương Dịch giơ tay, "Đạo diễn Hứa, em một quán đồ nướng cực ngon, gần đây cực kỳ nổi tiếng, thử ?" Anh liệt kê, "Có khoai tây nướng, nấm nướng, bánh bao nướng, ngô nướng, thịt nướng..." Một đống đồ ăn.

 

Hứa Bát Tuyết từ khi xuyên đến thời đại , quả thực ăn những loại đồ nướng như khoai tây nướng. Lần quản lý Hà dẫn cô , chỉ thịt nướng thôi.

 

thèm .

 

"Những khác thì , ăn món ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.

 

"Muốn!" Mọi đều ăn, thử xem .

 

Quán đó ở ngay gần trường tiểu học.

 

Có mặt bằng hẳn hoi, tên là Đồ nướng họ La.

 

Lúc đầu Hứa Bát Tuyết còn nghĩ ông chủ đây lời gợi ý của cô nên thêm món chay , khi Trương Dịch quán ở gần trường tiểu học mới gạt bỏ ý nghĩ đó.

 

Lần là sạp đồ nướng vỉa hè, cửa hàng.

 

khi cô đến quán đồ nướng đó mới thấy nghĩ quá đơn giản .

 

Đây đúng là ông chủ sạp đồ nướng dạo đó.

 

Ông chủ cũng nhận Hứa Bát Tuyết, mặt mày hớn hở, "Lần đa tạ lời gợi ý của cô, hôm và vợ mua khoai tây, dưa chuột, đậu phụ về nướng ngay. Cô đừng nhé, khách thích món nhiều lắm, bán chạy cực kỳ, đó khách càng lúc càng đông, còn xếp hàng dài cơ."

 

Khách mua đông, ông kiếm tiền.

 

Kiếm tiền , ông liền thuê mặt bằng, tìm tới tìm lui, tìm mặt bằng cạnh trường tiểu học, tuy phố chính nhưng mặt bằng rộng.

 

Mở quán một cái là khách đông nghịt.

 

Bây giờ ngày nào cũng bận đến nửa đêm.

 

Ông chủ nhất quyết mời nhóm Hứa Bát Tuyết ăn, cho trả tiền.

 

Hứa Bát Tuyết lay chuyển , bảo ăn gì thì gọi nấy. Tiền chắc chắn trả, đợi ăn xong, nhét cho ông chủ chạy nhanh là .

 

Người mở cửa kinh doanh, buôn bán nhỏ, kiếm đều là tiền mồ hôi nước mắt, Hứa Bát Tuyết chiếm tiện nghi .

 

Nhóm Hứa Bát Tuyết đông , ghép thành hai bàn, "Mọi ăn gì thì cứ gọi."

 

Mọi đều thấy lời ông chủ là mời khách, nên gọi món chừng mực.

 

Hứa Bát Tuyết tranh thủ lúc ông chủ đang bận, về phía , hạ thấp giọng với chuyện trả tiền, chủ yếu là bảo ăn xong thì nhanh một chút, tuyệt đối đừng để ông chủ đuổi kịp mà trả tiền.

 

Lúc mới bắt đầu thoải mái gọi đồ nướng.

 

Hứa Bát Tuyết nghĩ đến tiền bốn chữ tiết kiệm , trong lòng tự tin.

 

"Ngon, khoai tây nướng ngon thật đấy." Vừa cháy cạnh giòn.

 

"Ông chủ, tay nghề của bác thật."

 

Ông chủ , "Đây là cải tiến đấy." Gia vị đều là ông nghiên cứu nhiều mới dùng.

 

Làm đồ ăn , quan trọng ở cái tâm.

 

Ăn xong .

 

Hứa Bát Tuyết hiệu một cái, lượt dậy về, quả thực còn sớm nữa, về thôi.

 

Còn những ở xa thì lát nữa bảo bác tài dùng xe bánh mì đưa về.

 

"Ông chủ, đều vị đồ nướng của bác chuẩn." Hứa Bát Tuyết xong, nhét tiền túi áo ông chủ chạy biến.

 

Ông chủ ngẩn một lúc, nhấc chân đuổi theo.

 

Vẫn là bà chủ ở phía gọi ông , "Quay , còn ba mươi xiên nướng xong ." Chạy chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-143.html.]

Ông chủ đuổi kịp, lủi thủi về.

 

"Gì bác?" Bà chủ hỏi.

 

"Tiền của dường như..." Ông chủ sờ túi, thấy tiền , lúc mới nhớ , lúc nãy là đuổi theo kẻ trộm.

 

Xem cái đầu óc của ông !

 

" là mời khách mà cô Hứa đó cứ nhất định đưa." Còn đưa thừa nữa chứ!

 

Ông chủ lo sốt vó.

 

"Cứ nướng thịt xiên , tiền chúng cứ giữ lấy, gặp cô Hứa thì trả cho cô ."

 

Hứa Bát Tuyết về đến nhà, bật đèn muỗi bay tới, cô vội vàng đốt nhang muỗi mới mua.

 

Đóng c.h.ặ.t cửa sổ.

 

Trời nóng thế mà đóng cửa sổ thì nóng quá, gió thổi .

 

Mùa hè dài, Hứa Bát Tuyết thấy vẫn mua một cái lưới chống muỗi.

 

Đợi khi nào rảnh thì mua.

 

Bây giờ ga , đun nước trực tiếp bằng bếp ga, tiện lợi hơn nhiều.

 

Ban ngày hoạt động chạy nhảy, Hứa Bát Tuyết mệt , tắm xong xuống giường là ngủ ngay.

 

Ngày hôm .

 

Hứa Bát Tuyết tinh thần sảng khoái đến đài truyền hình.

 

Ngày hôm qua ghi hình xong , bây giờ là dựng phim, còn vài ngày nữa, kịp.

 

"Đạo diễn Hứa, tư liệu nhiều quá, hình ảnh dựng thế nào đây ạ?" Người dựng phim đầu tắt mặt tối.

 

Chưa từng thấy nhiều tư liệu như đưa một chương trình.

 

Thế , tạp, loạn chứ?

 

"Anh thế ." Hứa Bát Tuyết qua cho dựng phim về hiệu quả cô .

 

Lúc đó cô ở hiện trường, chuyện gì xảy cô nắm rõ, đoạn nào cần giữ trọng điểm, đoạn nào cắt bỏ, đều theo lời cô .

 

Người dựng phim theo Hứa Bát Tuyết.

 

Từ lúc đầu còn lúng túng, đến cuối cùng rốt cuộc cũng trở nên trôi chảy.

 

Nhiều tư liệu như , chỉ riêng việc dựng thôi cũng mất hai ngày, đó là còn trong trường hợp tăng ca.

 

Hứa Bát Tuyết : "Lát nữa sẽ với đài trưởng về việc tăng lương cho ." Khối lượng công việc lớn hơn, lương chắc chắn tăng.

 

"Cảm ơn chị Hứa." Người dựng phim họ Thôi, lớn tuổi hơn Hứa Bát Tuyết, nhưng bây giờ ở đài truyền hình đều quen gọi Hứa Bát Tuyết là chị Hứa, hoặc là đạo diễn Hứa.

 

Không gọi chị Hứa lẽ nào gọi là Tiểu Hứa?

 

Ai dám chứ.

 

Phòng đài trưởng.

 

Hứa Bát Tuyết bàn với đài trưởng về vấn đề quảng cáo của nhà máy xe đạp .

 

Đài trưởng Chu đồng ý, ông đưa mức phí quảng cáo theo giá cũ, nhiều, một nghìn năm trăm tệ.

 

Phát trong một tháng.

 

Đây coi như là giá hữu nghị .

 

Chủ yếu là nể mặt Hứa Bát Tuyết.

 

Hứa Bát Tuyết đề cập đến việc dựng phim: "Đài trưởng, việc dựng phim của chương trình chúng bận quá xuể, Thôi tối nào cũng tăng ca còn trải chiếu ngủ ở đài, ông xem thử xem, là tuyển thêm , là tính thế nào."

 

 

Loading...