Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:54:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói chuyện một lát.

 

Đầu dây bên bố Bạch dượng chuyện với Bạch Dương.

 

Giọng của dượng là bác sĩ Từ vang lên: "Bạch Dương, cháu thật sự tìm kỹ ? Tiểu Bùi cháu cứ trực tiếp tìm ở ga tàu hỏa, họ sẽ dẫn cháu ."

 

Tiểu Bùi?

 

Chính là học sinh phát hiện chuyện của cô .

 

Bạch Dương hỏi: "Dượng , dượng Tiểu Bùi mang quần áo dính m.á.u của cô về, lột quần áo của cô từ ?"

 

Bác sĩ Từ im lặng hồi lâu gì.

 

Bạch Dương hỏi: "Lúc đó cô ở ngay bên cạnh cô , tại ở đó chờ bọn cháu qua mà nhất định về một chuyến gì cho mất thời gian?"

 

Anh nhiều câu hỏi: "Nếu cô ở hiện trường, cô xảy chuyện như thế nào, chắc cô rõ ràng chứ."

 

Tâm trạng bác sĩ Từ trở nên sa sút: "Nói là suy nghĩ quá nhiều, để lo lắng nên cho , dạo bệnh tình trở nên nghiêm trọng, vì chuyện con cái mà nghĩ quẩn..."

 

Bạch Dương: "Dượng, dượng tin ?"

 

Tin ?

 

Tất nhiên là tin .

 

Ích Mỹ là một như , thể nghĩ quẩn chứ.

 

Tiểu Bùi lật cuốn nhật ký của Ích Mỹ, từng dòng từng chữ đều đầy những nỗi buồn bã trong cuộc sống hôn nhân.

 

Bác sĩ Từ nhất thời cũng , vợ rốt cuộc là như thế nào nữa.

 

"Dượng , cháu bố cháu dạo Tiểu Bùi dự định dọn đến nhà dượng ở để chăm sóc dượng? Có chuyện đó ạ?" Bạch Dương chất vấn.

 

"Không ." Bác sĩ Từ phủ nhận.

 

"Dượng , nếu cô cháu mà về, trong nhà nên ở dọn , cô sẽ vui ." Bạch Dương nhấn mạnh giọng điệu.

 

"Trước khi cô cháu còn sống, Tiểu Bùi cũng từng đến nhà ở ," Bác sĩ Từ , "Đó là do cô cháu sắp xếp."

 

Hồi đó ông từng phản đối.

 

Lại thêm vài câu.

 

Cũng chẳng gì để tán gẫu nên cúp điện thoại.

 

Bạch Dương kiểm tra vé tàu về phía Nam, ghi nhớ tên các ga.

 

Ga tiếp theo, Phí Thành.

 

Bạch Dương bước lên tàu hỏa.

 

Chỉ cần từng qua, kiểu gì cũng sẽ để manh mối.

 

Nam Thành.

 

Ngày hôm khi mua bếp ga, tâm trạng Hứa Bát Tuyết vẫn khá hơn chút nào.

 

Không nạp ga thì chiếc bếp ga chỉ là một đồ phế thải nhỏ.

 

Sáng Hứa Bát Tuyết mấy tinh thần, đến nhà ăn đài truyền hình ăn chút đồ thì tâm trạng mới khá lên .

 

Ăn xong định thì...

 

Hiếm khi thấy Chu Linh ở đó.

 

Hứa Bát Tuyết vội vàng tới: "Chị Chu Linh."

 

Quầng thâm mắt Chu Linh hiện rõ, trông như mấy đêm liền ngủ ngon giấc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-114.html.]

 

Hứa Bát Tuyết quan sát một lát hỏi: "Có mấy ngày nay chị nghỉ ngơi chút nào ?" Sao quầng thâm mắt nặng thế . , cô còn một chuyện nhắc nhở Chu Linh: "Tin tức mà phóng viên đài tin tức của chúng đang theo dõi về cái tà giáo gì đó, em nguy hiểm, chị vẫn nên để các đồng nghiệp nam thì hơn."

 

Chu Linh khẽ: "Thầy Lộ (thầy phim mà cô đang theo học) cho chị , mấy ngày nay chị đều ở các trường học." Có nhiều trường tiểu học và trung học phát lương, đặc biệt là các trường ở xã trấn, thậm chí còn nợ lương tận nửa năm trời, các thầy cô giáo sắp sống nổi nữa , ban ngày ngoài việc lên lớp, tan còn thêm bên ngoài để nuôi gia đình.

 

Rất nhiều giáo viên dạy nữa.

 

Các thầy cô cũng dạy học sinh, nhưng thể để nhà húp gió Tây .

 

"Trường học ạ?"

 

" , ngân sách cấp tiền, trường học đều nợ lương ." Tin tức chỉ đang theo sát thôi, Chu Linh cũng gì nhiều: "Sao trông em mất tinh thần thế?" Chu Linh cảm thấy kỳ lạ, Hứa Bát Tuyết kể từ khi đài truyền hình luôn tràn đầy nhiệt huyết.

 

Hôm nay uể oải như .

 

Hứa Bát Tuyết nhắc đến chuyện ngốc nghếch mua bếp ga đơn hôm qua.

 

bình ga còn đặt cọc tiền chứ.

 

Hazzz.

 

"Hôm nay phát lương nhỉ?" Chu Linh đột nhiên hỏi.

 

Hứa Bát Tuyết sực nhớ , hôm nay đúng là ngày mười lăm.

 

mà: "Hôm nay là thứ Bảy nhỉ, phía ngân hàng thứ Bảy liệu việc với các đơn vị công ạ?" Nếu như thì chắc là phát lương .

 

Chu Linh: "Phía tài vụ chắc là sẽ rút tiền chứ."

 

Ngân hàng việc với đơn vị công thì liên quan gì .

 

Bên tài vụ rút tiền , hôm nay cứ gọi từng phát, như ?

 

Hứa Bát Tuyết: "Nếu phát tiền mặt thì chắc là phát ." Còn nếu chuyển khoản thì ước chừng đến thứ Hai .

 

Phát lương.

 

Hứa Bát Tuyết ứng tiền lương từ lâu , phát cũng chẳng liên quan gì đến cô nữa.

 

Trừ phi cô đến phòng tài vụ ứng một tháng lương của kế toán Quý nữa...

 

Không .

 

Bây giờ trong tay cô vẫn còn tiền, cần thiết ứng lương.

 

Hai từ nhà ăn , lên tầng bốn.

 

Ai nấy tự việc của nấy.

 

Lại là một buổi sáng bận rộn.

 

Buổi trưa, khi Hứa Bát Tuyết ăn xong bữa trưa ở nhà ăn, cô đặc biệt về nhà một chuyến, xách ba chiếc phích nước trong nhà chỗ lấy nước nóng cạnh tiệm tạp hóa, tốn chín hào để lấy đầy ba phích nước.

 

Lấy nước nóng ở đây đắt hơn bên trường Truyền thông của bọn họ một chút.

 

Đổ đầy ba phích nước xách về nhà.

 

Khi xuống lầu đài truyền hình, cô gặp chị Tô ăn cơm xong đang định ngoài: "Tiểu Hứa, bếp than nhà chị đang cháy đượm lắm, cháu gắp một viên về ?"

 

"Chị Tô, cảm ơn ý của chị ạ, cần chị." Hứa Bát Tuyết định quan tâm đến cái lò tắt lửa nữa, "Dù thì tối về ước chừng nó cũng tắt , đợi đợt bận rộn qua , em sẽ sửa sang cái lò ."

 

"Cháu bận thật đấy." Chị Tô , đó tán gẫu với Hứa Bát Tuyết một lát.

 

Dạo thời tiết nóng lên , muỗi cũng bắt đầu nhiều hơn, đặc biệt là những ở tầng một như họ, ẩm thấp nhiều muỗi, ở khổ lắm.

 

Sau khi xong, Hứa Bát Tuyết hỏi: "Chị Tô, chị bao giờ nghĩ đến việc mua một căn hộ thương mại ?"

 

Chị Tô thật sự cũng từng nghĩ đến, nhưng mua nhà là việc lớn, một lúc lấy nhiều tiền như sẽ gia đình kiệt quệ.

 

Chị với Hứa Bát Tuyết nỗi lo lắng của , còn nữa: "Gia đình bốn miệng ăn mà, hai đứa nhỏ học đều tốn tiền, may mà rể cháu công việc định."

Loading...