Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:54:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàn ông chân dài sức khỏe, chạy cũng nhanh hơn chút.

 

"Được." Vì Hứa Bát Tuyết nên Trương Nặc Thuần quyết định theo.

 

Nói chuyện xong, Hứa Bát Tuyết định thì Trương Nặc Thuần hỏi cô: "Dạo thấy Ngô Trạm nhỉ?"

 

Hứa Bát Tuyết : "Hai ngày nay cũng thấy trong văn phòng." Hai chung một văn phòng, Ngô Trạm đến văn phòng , là hai lệch giờ ?

 

thì Hứa Bát Tuyết cũng thấy bóng dáng Ngô Trạm .

 

Trương Nặc Thuần thấy Hứa Bát Tuyết cũng nên hỏi thêm nữa.

 

Hai giờ chiều.

 

Chủ nhiệm Lã của Học viện Âm nhạc dẫn theo các sinh viên của đến, đồng thời còn hai giáo viên cùng, một là thầy Triệu, là một thầy giáo dáng cao ráo, khí chất.

 

Thầy giáo nam họ Nguyên, thầy Nguyên.

 

Hứa Bát Tuyết dẫn họ đến sảnh hai.

 

Rất nhanh, cô nhận danh sách bài hát từ tay chủ nhiệm Lã.

 

Hứa Bát Tuyết cầm danh sách bài hát, đờ hồi lâu.

 

Thật sự.

 

Danh sách bài hát quá đỗi bất ngờ.

 

Chưa đến bài "Em nguyện ý" của thầy Triệu.

 

Trong đó còn :

 

Bài "Bước con đường đời" phát hành tháng 5 năm 1983.

 

Bài "Chỉ thích " phát hành tháng 8 năm 1983.

 

Bài "Khoảng chừng mùa đông" phát hành tháng 2 năm 1987.

 

Những năm gần đây các bài: "Không còn do dự", "Biển cả", "Bạn cùng bàn".

 

Mỗi một bài đều là những bạn cũ cả.

 

Không hổ danh là kinh điển, mấy chục năm mà vẫn còn truyền hát.

 

Hứa Bát Tuyết hiện tại vô cùng, vô cùng mong chờ buổi hát thử của các sinh viên.

 

Chương 39 (039)

 

Sảnh hai.

 

Hiện tại sân khấu đang biểu diễn là một nữ sinh, dáng nhỏ nhắn, đôi mắt to. Ban đầu Hứa Bát Tuyết cứ ngỡ cô sẽ hát những bài trữ tình như "Khoảng chừng mùa đông".

 

Không ngờ, mở miệng là bài "Không còn do dự" của Beyond.

 

Lực bùng nổ thật mạnh mẽ.

 

"Cô bé tên là gì ?"

 

"Mạc Lỵ."

 

Cô bé nhỏ nhắn tên Mạc Lỵ cừ.

 

Giọng hát sức truyền cảm.

 

Hứa Bát Tuyết thích giọng hát của cô , nhất định chọn cô bé .

 

Bốn sinh viên tiếp theo, ba kỹ năng ca hát điêu luyện, cuối cùng, nam sinh đó, hát thế nào nhỉ, cũng đấy, nhưng so với những khác thì vẫn kém một chút. Tuy nhiên, nam sinh ngoại hình , cao một mét tám, dáng cao gầy, da trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn, ăn ảnh.

 

Hứa Bát Tuyết đếm bài hát, bỗng cảm thấy đúng.

 

Tổng cộng sáu bài hát, cộng thêm bài của thầy Triệu là bảy bài. Hiện tại năm bạn học, cộng thêm thầy Triệu là sáu , còn thiếu một nữa.

 

Hứa Bát Tuyết hỏi: "Còn một bài 'Bạn cùng bàn', là đến ạ?"

 

Chủ nhiệm Lã thấy thì ngẩn một lát, sang thầy Triệu.

 

Thầy Triệu sang với thầy giáo nam bên cạnh: "Thầy Nguyên, bài của thầy kìa."

 

Thầy Nguyên chính là thầy giáo nam cùng họ. Sau khi đây, thầy luôn im lặng một bên, khi các sinh viên hát xong xuống sân khấu, thầy Nguyên sẽ gọi sinh viên , bảo họ chỗ nào , chỗ nào , cần cải thiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-110.html.]

 

Là một giáo viên trách nhiệm.

 

Hứa Bát Tuyết : "Thầy Nguyên, thầy lên sân khấu thử một chút ?"

 

Thầy Nguyên hỏi: "Không chỉ cần năm thôi ?"

 

Năm bạn sinh viên đều ở đây cả .

 

Hứa Bát Tuyết: "Không nhất định ạ, cái xem tình hình cụ thể nữa." Nếu cắt giảm bớt của nhà đầu tư nhét , thì lượng bên Học viện Âm nhạc thể tăng thêm một đến hai .

 

Thầy Triệu khẽ đẩy thầy Nguyên một cái: "Đi ."

 

Khó khăn lắm mới cơ hội sân khấu, cứ lên hát thử , dù cho ghi hình chính thức chọn cũng .

 

Thầy Nguyên hiểu ý của thầy Triệu.

 

Thầy bước lên sân khấu.

 

Hứa Bát Tuyết đưa micro cho thầy.

 

Bài "Bạn cùng bàn".

 

"Có micro cài áo ?" Thầy Nguyên hỏi.

 

"Có ạ."

 

Hứa Bát Tuyết bảo nhân viên công tác mang một cái đến.

 

Thầy Nguyên kẹp chiếc micro cài áo cổ áo, đó cầm một cây guitar.

 

Tự đàn tự hát.

 

Không hổ danh là giáo viên của Học viện Âm nhạc.

 

Vừa thầy Nguyên cất giọng, Hứa Bát Tuyết quyết định tăng thêm một suất cho Học viện Âm nhạc, để thầy Nguyên cũng tham gia ghi hình kỳ .

 

Giọng của thầy Nguyên quá đặc biệt, hát mà như đang kể một câu chuyện, thủ thỉ tâm tình.

 

Cả sảnh hai đều im lặng hẳn , lặng lẽ lắng thầy Nguyên hát.

 

Kết thúc một bài.

 

Mọi kìm mà vỗ tay tán thưởng.

 

Thầy Nguyên dậy, cúi chào.

 

Khi thầy xuống sân khấu, Hứa Bát Tuyết tới: "Chào mừng thầy tham gia buổi ghi hình kỳ thứ hai."

 

Thầy Nguyên lộ vẻ ngạc nhiên, nhanh ch.óng lấy vẻ bình tĩnh: "Cảm ơn cô."

 

Cảm ơn cô cho thầy cơ hội .

 

"Thầy Nguyên, thầy để phương thức liên lạc nhé, trong đài nếu chương trình ca nhạc nào thì dễ liên hệ." Hứa Bát Tuyết .

 

Thầy Nguyên ý tứ sâu xa trong lời của Hứa Bát Tuyết, khi địa chỉ của , tay thầy khẽ run lên.

 

Tất cả những điều thật chân thực chút nào.

 

Những yêu âm nhạc như họ, điều khao khát nhất chính là sân khấu.

 

Sau khi hát xong.

 

Hứa Bát Tuyết hỏi chủ nhiệm Lã về ca khúc chủ đề chuẩn , phía Học viện Âm nhạc cung cấp ba bài, Hứa Bát Tuyết thử một chút thì thấy đều quá phù hợp.

 

So sánh thì bài hát của Đoạn Thiên lúc sáng phù hợp với "Siêu cấp thứ Sáu" của họ hơn.

 

"Được , bài hát để xem ." Hứa Bát Tuyết , "Sáng ngày lúc chín giờ, cứ trực tiếp đến sảnh hai để ghi hình."

 

"Không vấn đề gì," Chủ nhiệm Lã bàn bạc với Hứa Bát Tuyết, "Lúc đó cứ để thầy Triệu và thầy Nguyên dẫn sinh viên qua nhé, ?" Chủ nhiệm Lã còn bận việc ở trường, nhiều thời gian.

 

"Được ạ."

 

Thời gian ghi hình định hai ngày .

 

Các tiết mục hát thử chiều nay đều thể giữ .

 

Tiếp theo là công tác chuẩn bận rộn.

 

 

Loading...