Lát .
Cô trở : "Đài trưởng, nếu tiền của nhà đầu tư đài , ngài nhất định phát tiền thưởng cho em đấy nhé." Còn nữa, "Tiền tăng ca cũng đừng quên đấy."
Lương một trăm tệ mà sản xuất chương trình, tìm , kiêm luôn cả MC.
Kiểu gì cũng tăng thêm một chút chứ.
Đài trưởng Chu: "Tháng Bảy sẽ cho em biên chế chính thức." Sau lương sẽ là hai trăm tệ.
Hứa Bát Tuyết chịu: "Tiền thưởng, tiền tăng ca, ngài nhất định đừng quên đấy." Cô còn lẩm bẩm đủ để đài trưởng Chu thấy: "Đợi rating lò, khéo còn đài khác đến đào góc tường nhà đấy!"
Đài trưởng Chu: "Rating phá 30%, thưởng cho em hai trăm tệ."
"Là ngài đấy nhé!" Muỗi tuy nhỏ nhưng cũng là thịt.
Huống chi tiền thưởng lên đến tận hai trăm tệ.
Hứa Bát Tuyết cảm thấy mãn nguyện.
Hai trăm tiền lương, cộng thêm hai trăm tiền thưởng, lúc đó tiền tăng ca tính nữa...
Nếu còn phí thiết kế...
Hứa Bát Tuyết thấy thỏa mãn .
Hứa Bát Tuyết từ phòng đài trưởng , về văn phòng bao lâu thì đến gõ cửa: "Chị Hứa, lầu tìm chị, là chị gửi thư bảo đến đây."
"Được, xuống ngay."
Là bài hát đến ?
Hứa Bát Tuyết vội vã chạy xuống tầng một, ở đại sảnh tầng một chỉ một , trông nổi bật.
Một đàn ông tóc dài bóng mượt, đuôi tóc xoăn, vai đeo guitar, dáng cao nhưng trông cứ như thẳng , thấy rõ chiều cao thật.
Anh thấy tiếng bước chân thì đầu .
Hứa Bát Tuyết tới: "Chào , là sáng tác ca khúc 'Vui vẻ đến nhà' ?"
"Là ." Người đàn ông đeo guitar tự giới thiệu, " tên là Đoạn Thiên." Lúc đầu thấy Hứa Bát Tuyết thì phản ứng còn bình thường, khi Hứa Bát Tuyết chính là chịu trách nhiệm chọn bài hát thì ngẩn một lát.
"Cô là chuyên ngành âm nhạc ?" Anh hỏi Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết thản nhiên : "Không ."
Nếu cô học chuyên ngành âm nhạc thì việc gì mời khác nhạc chứ.
Tự là mà.
Đoạn Thiên nhíu mày, Hứa Bát Tuyết, gì.
Hứa Bát Tuyết : "Chúng phòng thu âm, nếu bận thì thể tự hát bài hát của ." Cô thử.
Để xem hiệu quả thế nào.
Khi đến ba chữ "phòng thu âm", mắt Đoạn Thiên sáng lên: "Được."
Anh đồng ý ngay lập tức, sợ Hứa Bát Tuyết đổi ý.
Hứa Bát Tuyết dẫn đến phòng thu.
Đoạn Thiên chút phấn khích.
Micro thu âm hiệu quả cực , còn thiết loa đài nữa, hơn nhiều so với quán bar mà hát thuê.
Lại còn khả năng cách âm của căn phòng , thật tuyệt vời.
Đoạn Thiên ở bên trong thu âm bài hát của .
Anh thu thu nhiều cho đến khi cảm thấy nhất mới thôi, thu xong vẫn còn luyến tiếc .
Mở đầu là một giai điệu vui tươi.
Lời bài hát cũng khá hướng thượng, Hứa Bát Tuyết lắng kỹ, phần điệp khúc lặp hai , dễ nhớ.
Bài hát nhạc dạo đầu thì dài.
Có thể giữ một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-109.html.]
Hứa Bát Tuyết thấy .
Bản nhạc thể mua , bây giờ là vấn đề đàm phán giá bản quyền.
Chuyện tiền nong Hứa Bát Tuyết quyết định .
Đoạn Thiên giao bản demo thu xong cho Hứa Bát Tuyết: "Xong ." Anh đưa cuốn băng cassette cho cô.
Hứa Bát Tuyết nhận lấy cuốn băng.
Bụng của Đoạn Thiên vang lên một tiếng "ọc ọc".
Sắp trưa , Đoạn Thiên thu âm suốt cả buổi sáng, cũng khá vất vả.
Hứa Bát Tuyết hỏi : "Tầng ba là nhà ăn, ăn một chút gì ?"
"Cảm ơn cô."
Hứa Bát Tuyết dẫn Đoạn Thiên đến nhà ăn, để tự chọn món, lúc nãy khi xuống lầu cô cầm thêm một chiếc thẻ ăn của nhà ăn. Thẻ ăn chuẩn cho những sinh viên tham gia kỳ đầu tiên khi họ đến thu hình, đài truyền hình chuẩn sẵn.
Vì vẫn còn khách mời đến ghi hình nên chiếc thẻ tạm thời do Hứa Bát Tuyết quản lý.
Đoạn Thiên ăn như hổ đói.
Người bộ mấy bữa ăn ?
Hứa Bát Tuyết nghĩ thầm trong bụng nhưng hỏi.
Cô với Đoạn Thiên: "Đài trưởng ở đây, ngày mai đến đây một chuyến, lúc đó chúng sẽ thương lượng về phí bản quyền ca khúc ."
Đoạn Thiên gật đầu, dậy lấy thêm một bát cơm trắng.
"Trong thẻ tiền, thể lấy thêm thức ăn." Hứa Bát Tuyết nhắc nhở.
Đoạn Thiên lấy thêm nửa bát thức ăn nữa.
Lại một trận ăn như rồng cuốn.
Buổi chiều.
Hứa Bát Tuyết liên lạc với Học viện Âm nhạc, đang định hỏi chuyện bài hát, bên cô nhận một bài , hỏi xem phía Học viện Âm nhạc chuẩn bài hát đến .
Có thì mang qua, thì thôi.
Kết quả là chủ nhiệm Lã rằng sinh viên tham gia chương trình chọn xong , chiều nay ông sẽ dẫn sang.
Đồng thời, danh sách các bài hát sinh viên sẽ hát cũng chuẩn xong.
Chiều nay thể qua hát thử .
Hát thử.
Hứa Bát Tuyết tràn đầy mong chờ công đoạn .
Cô trong văn phòng một lát ngoài.
Đầu tiên cô đến sảnh một, tìm Trương Nặc Thuần: "Chiều nay bận ?"
Trương Nặc Thuần : "Có chuyện gì ?" Cô đang chỉnh sửa bản thảo tin tức.
Sắp xếp ngày tháng của tin tức.
"Chiều nay sinh viên Học viện Âm nhạc qua hát thử, nếu rảnh thì thể qua một chút." Hứa Bát Tuyết , "Hôm đó , một thầy giáo họ Triệu, giọng hát cực kỳ ."
Qua hát, coi như là thư giãn thôi.
"Được, rảnh nhất định sẽ qua, mấy giờ bắt đầu?" Trương Nặc Thuần hỏi.
"Hai giờ họ qua, lúc đó chuẩn nhạc cụ một chút, hai giờ rưỡi chắc là thể bắt đầu, nếu gì ngoài ý ." Hứa Bát Tuyết .
"Không vấn đề gì." Trương Nặc Thuần sẽ tranh thủ thời gian qua đó.
Hứa Bát Tuyết hỏi cô : "Có thấy Chu Linh ?"
Trương Nặc Thuần : "Chu Linh sáng sớm đến , theo mấy phóng viên phỏng vấn, là tin tức lớn." Đang vùng đấy.
Hứa Bát Tuyết lẩm bẩm: "Nếu gặp Chu Linh thì nhớ bảo chị , nếu là tin tức về cái tà giáo nào đó thì đừng theo nữa, đổi nam giới ."