Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:54:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người tóc ngắn thì ít , mặc cho chủ nhiệm Lữ gì cô cũng lên tiếng.
Tai chủ nhiệm Lữ điếc, thấy tiếng gõ cửa , ông phía cửa.
Cửa chính phía là kính trong suốt, phía bằng gỗ.
Xuyên qua lớp kính thể thấy bên ngoài.
Chủ nhiệm Lữ thấy bên ngoài một nữ sinh lạ mặt.
Sinh viên trong trường nhiều, quen mặt cũng là chuyện bình thường.
Đoán chừng là việc gì đó.
Chủ nhiệm Lữ : "Mời ." Ông với hai trong phòng: "Hai cô đợi một lát, đợi xong hãy ."
Hai cứ tưởng , chủ nhiệm Lữ bảo ở thì chút thất vọng.
Lúc , Hứa Bát Tuyết .
Cô thành thục rút thẻ công tác của đưa cho chủ nhiệm Lữ: "Chào ông, là nhân viên của tổ chương trình thuộc đài kinh tế ạ."
Chủ nhiệm Lữ ngẩn .
Hứa Bát Tuyết từ diện mạo cho đến cách ăn mặc đều giống sinh viên, ông ngờ cô là của đài truyền hình.
"Chào cô, cô việc gì ?" Chủ nhiệm Lữ hỏi.
"Dạ chuyện là thế , chúng một phát sóng chương trình mời sinh viên Học viện Âm nhạc tham gia, phía ông ai phù hợp ạ." Hứa Bát Tuyết bổ sung thêm một câu: "Ông yên tâm, việc lên chương trình là phí thù lao biểu diễn ạ."
Chủ nhiệm Lữ hỏi: "Chương trình của các cô là chương trình gì ?"
Phải hỏi cho rõ .
"Siêu cấp thứ Sáu ạ." Hứa Bát Tuyết : "Chương trình đang trong quá trình chuẩn , muộn nhất là cuối tháng thể lên sóng , vì là chương trình mới."
Cô dừng một lát: " cũng giấu gì ông, nhạc hiệu chương trình của chúng vẫn định đoạt , qua đây, ngoài việc mời sinh viên bên khách mời chương trình, nếu bản nhạc nào phù hợp thì chúng cũng mua ."
Hứa Bát Tuyết nhấn mạnh: "Chương trình là chương trình hàng tuần, nếu bản nhạc chọn dùng thì sẽ sử dụng lâu dài, đến lúc đó sẽ giúp ích nhiều cho việc quảng bá bản nhạc đó."
Những ở Học viện Âm nhạc đều yêu thích âm nhạc và ca hát, nếu bản nhạc của nhạc thể phổ biến rộng rãi khắp cả nước thì chắc chắn đó là điều họ mong mỏi nhất.
"Siêu cấp thứ Sáu" thể cung cấp nền tảng như .
Chủ nhiệm Lữ mà thấy xao động.
Sau đó ông cùng Hứa Bát Tuyết trò chuyện kỹ hơn về các yêu cầu đối với ca khúc và yêu cầu đối với khách mời.
Ông sớm quẳng hai trong văn phòng đầu .
Hai trò chuyện tâm đắc.
"Ít nhất cần năm ạ." Hứa Bát Tuyết : "Vì chủ đề là âm nhạc, hy vọng những sinh viên chọn chương trình nhất là hát và nét đặc sắc riêng."
Chủ nhiệm Lữ xác nhận nữa: "Chương trình chắc chắn sẽ phát sóng, đúng ?"
"Dạ đúng, chắc chắn sẽ phát ạ." Hứa Bát Tuyết : "Nếu trong hai ngày tới xác định nhân sự, cộng thêm việc ghi hình thì ước chừng mất một tuần để thiện bản dựng. Đây coi là thứ hai, nếu phát sóng thì dự kiến thời gian cuối tháng bảy hoặc đầu tháng tám."
Số đầu tiên muộn nhất là cuối tháng bảy.
Số thứ hai chắc chắn sẽ phát sóng ngay đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-106.html.]
Chủ nhiệm Lữ hài lòng .
Chỉ cần chương trình phát sóng là phía ông vấn đề gì.
Hứa Bát Tuyết còn : "Phía ông cứ chọn ạ, những bạn chọn hy vọng các bạn tự chọn lấy bài hát sở trường của . Sau khi chọn xong bài hát, phía sẽ sắp xếp nhạc đệm thanh nhạc, cần chuẩn ."
Chủ nhiệm Lữ đột nhiên : "Sinh viên của chúng ở đây ban nhạc riêng, thể để họ đệm nhạc ?"
Hứa Bát Tuyết: "Chuyện bàn với đài ạ." rõ : "Nếu đài đồng ý, sẽ thông báo cho ông, lúc đó mời những đệm nhạc qua đài truyền hình một chuyến, chúng sẽ tiến hành hát thử, ạ?"
Thưởng thức âm nhạc là để đôi tai tận hưởng, nếu hát dở thì chắc chắn sẽ thông qua.
Chủ nhiệm Lữ để điện thoại văn phòng cho Hứa Bát Tuyết.
Sau khi Hứa Bát Tuyết ghi , cô cũng để điện thoại của đài truyền hình.
"Đài chúng ở tầng 4 ạ." Hứa Bát Tuyết : " thường ở đài truyền hình suốt."
Cuộc trò chuyện kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ.
Đợi đến lúc Hứa Bát Tuyết định mới phát hiện hai cô gái tóc dài và tóc ngắn lúc nãy vẫn còn ở đây.
Cô gái tóc dài thấy Hứa Bát Tuyết định , bỗng nhiên bước tới, cô nghiêm túc hỏi: "Chào cô, cho hỏi một chút, chỉ sinh viên mới tham gia thôi , giảng viên tham gia ?"
Hứa Bát Tuyết: "Được chứ ạ."
" tên là Triệu Tâm Nhạc, là giảng viên dạy piano ở đây, thể ?" Giảng viên Triệu trông ngoài hai mươi tuổi, còn trẻ, đôi mắt hạnh sáng quắc Hứa Bát Tuyết.
"Khả năng ca hát của cô thế nào ạ?" Hứa Bát Tuyết hỏi.
Vì thứ hai cô định chuyên đề âm nhạc, nên các hạng mục trò chơi cô sẽ giảm bớt, tương ứng sẽ để khách mời hát, nếu bài hát thì cô thể cho mỗi khách mời một bài.
Vì là chương trình mới nên đều đang mò mẫm, nên dù hát cả một thì chứ?
"Cô thời gian , thể hát thử một bài." Giảng viên Triệu Tâm Nhạc .
Hứa Bát Tuyết sang chủ nhiệm Lữ: "Hay là ngoài hát ạ?"
Sợ sẽ phiền chủ nhiệm Lữ.
Chủ nhiệm Lữ gật đầu : "Cứ hát ở đây , giọng của cô Triệu vẫn đấy."
Triệu Tâm Nhạc cất lời.
Vừa mới mở giọng, Hứa Bát Tuyết kinh ngạc , giọng của cô Triệu thanh tao, nhưng điều cô bất ngờ hơn là cô Triệu hát bài "Em tình nguyện" của Vương Phi.
Bài hát mắt sớm ?
Năm bao nhiêu nhỉ?
Hứa Bát Tuyết tuy ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ mặt hưởng thụ cho hết bài.
Rất .
Tuy về giọng hát thì vẫn kém bản gốc một chút, nhưng cô Triệu hát phong vị riêng của , trong tiếng hát chứa đựng tình cảm sâu sắc.
"Bài hát ," Hứa Bát Tuyết hỏi: "Phát hành khi nào ạ?"
Cô Triệu : "Ngày 8 tháng 4 năm 1994, thích bài hát ." Băng nhạc lò là cô nhiều , nhanh hát .
Bạn trai cô cũng thích cô hát bài .
"Chủ nhiệm Lữ, khách mời thể thêm cô Triệu ạ." Hứa Bát Tuyết lập tức quyết định ngay tại chỗ: "Trên chương trình cô cứ hát bài nhé."