Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:54:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Bát Tuyết đặt tiền bạc và chuyện dưỡng lão lên bàn cân, Dương Phụng Ngọc thật sự dám đ.á.n.h cược, hiện tại con trai lớn ở nơi khác về, con gái thái độ như ...
Con trai nhỏ mới nghiệp lớp 12, kết quả kỳ thi đại học còn thế nào, đại học còn là chuyện khác.
Khoảnh khắc , đầu óc Dương Phụng Ngọc trở nên vô cùng sáng suốt.
"Bà đây gì?" Tiếng Dương Phụng Ngọc giật b.ắ.n , ngẩng đầu thì là Hứa Kiến Lai, bà hỏi: "Giờ ông mới tan ?"
Vẻ mặt Hứa Kiến Lai lộ rõ vẻ vui mừng: "Ừ."
Tiến độ của dự án xe đạp leo núi suôn sẻ hơn so với tưởng tượng.
Các bài kiểm tra tốc độ và an đều thông qua.
Hai lên lầu.
Hứa Kiến Lai hỏi: "Mẹ thế nào ?"
"Bị ngã một chút, vết thương ngoài da thôi, lúc nãy Bát Tuyết dẫn bác sĩ đến xem , kê đơn t.h.u.ố.c." Dương Phụng Ngọc bàn bạc với Hứa Kiến Lai: "Đợi chân lành thì đưa về ."
Cứ ở mãi chỗ cũng là cách.
"Được, bà cứ tự xem mà thu xếp ." Nói đoạn, Hứa Kiến Lai móc hai mươi đồng: "Đây là tiền thưởng chủ nhiệm Hoàng phát." Ông đưa tiền cho Dương Phụng Ngọc.
Đây là tiền sinh hoạt phí.
Hai trở về nhà.
Hứa Cửu Đồng : "Mẹ, bà ngoại cứ réo qua đó kìa." Bà ngoại gọi "Phụng Ngọc" cả buổi trời .
"Mẹ ." Dương Phụng Ngọc dặn dò Hứa Cửu Đồng, bếp mở nắp lò cho lửa to lên, lát nữa nấu mì cho Hứa Kiến Lai ăn, tăng ca đến giờ chắc là đói .
Hứa Kiến Lai rửa mặt.
Dương Phụng Ngọc phòng ngủ nhỏ, bà Ngụy Kim Hoa bảo bà đóng cửa .
Cửa đóng, bà Ngụy Kim Hoa sốt sắng hỏi: "Chuyện tiền nong với Bát Tuyết ?" Tuy bà thương nặng nhưng điều ảnh hưởng đến việc Phụng Ngọc vay tiền từ Bát Tuyết.
Mẹ con ruột thịt, gì khách sáo .
"Mẹ ơi, chuyện tiền nong nhà cả nếu gom đủ thì thôi , chẳng qua là lấy vợ thôi mà." Thái độ của Dương Phụng Ngọc lúc đổi: "Con thật với nhé, xưởng xe đạp của chúng con ăn , lương tháng nợ, tháng cũng phát. Đến cả một ít tiền tiết kiệm trong nhà cũng Hứa Kiến Lai đưa cho em gái ông ."
Dương Phụng Ngọc mà lòng đắng chát: "Bây giờ con cũng mất việc , xưởng chắc trụ vững . Đến lúc đó nếu lão Hứa cũng trở thành công nhân thất nghiệp thì bảo ngày tháng con sống thế nào?"
Bà : "Bây giờ hy vọng duy nhất chính là công việc của Bát Tuyết , nó mới bắt nó vay tiền đài truyền hình thì còn nhận nó nữa ?"
"Hứa Kiến Lai đem tiền tiết kiệm của hai đứa đưa cho em gái nó ?" Bà Ngụy Kim Hoa tức giận: "Nó còn sống nữa thế!"
Hứa Bát Tuyết khu tập thể giáo viên.
Cô đếm mười hai đồng đưa cho bác sĩ Thạch, tiền t.h.u.ố.c hai đồng, mười đồng còn coi như phí khám bệnh.
Bác sĩ Thạch nhận hai đồng, còn mười đồng phí khám bệnh thì trả cho Hứa Bát Tuyết: "Hàng xóm cả mà, thôi ." Ông hỏi: "Cô ở tòa nào?"
Cũng gần mười một giờ , Hứa Bát Tuyết là con gái, bác sĩ Thạch nghĩ nghĩ thấy vẫn nên đưa Hứa Bát Tuyết về.
"Cháu ở ngay tòa 6 ạ." Hứa Bát Tuyết chỉ tay sang bên cạnh: "Gần lắm ạ."
Không cần đưa.
Lúc , cô nhanh tay nhét tờ mười đồng túi áo bác sĩ Thạch.
Dắt xe đạp luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-105.html.]
Bác sĩ Thạch sờ tờ mười đồng trong túi, dở dở .
Ông yên tại chỗ, thấy Hứa Bát Tuyết cầu thang tòa nhà mới lên lầu.
Ngày hôm .
Hứa Bát Tuyết dậy sớm, việc đầu tiên là đến cục quản lý nhà đất.
Hỏi một lát.
Sổ đỏ của cô vẫn đang trong quá trình , xong. Đồng thời, cô còn một chuyện, lúc nhận sổ đỏ còn nộp thuế, thuế bạ 1%, thuế tem 3%...
Hứa Bát Tuyết nhẩm tính trong lòng.
Căn nhà của cô lớn, tổng giá trị một vạn, tính nộp 40 đồng, cứ tầm đó chênh lệch bao nhiêu.
Cộng thêm tiền khám bệnh đêm qua và khoản tiền , là nhiều nhưng cũng quá năm mươi đồng .
Tiền nong đúng là tiêu nhanh thật.
Hứa Bát Tuyết thầm nghĩ, may mà lúc vay Trương Nặc Thuần sáu trăm, vay dư một trăm đúng là quyết định đúng đắn.
Rời khỏi cục quản lý nhà đất, Hứa Bát Tuyết ghé qua thư viện mua hai cuốn sách về thiết kế nội thất, loại sách ở trong nước vẫn còn khá ít, chủ yếu là bản dịch từ nước ngoài.
Hứa Bát Tuyết túng thiếu đến mức mà vẫn mua sách, chủ yếu là vì lấy khoản phí thiết kế căn hộ mẫu mà quản lý Hà chuẩn . Muốn kiếm khoản tiền đó thì cũng sự đầu tư chứ.
Thứ thiết kế hài lòng mới .
Hứa Bát Tuyết mua sách xong liền đến trạm xe buýt gần nhất, chuẩn đến Học viện Âm nhạc việc chính.
Hôm nay ngoài cô đặc biệt đeo chiếc cặp sách cũ.
Hai cuốn sách mới mua lúc nãy để trong cặp, trong túi còn mua hai cái màn thầu coi như bữa trưa.
Dạo trong tay thật sự đang eo hẹp.
Lên xe buýt, Hứa Bát Tuyết với nhân viên bán vé: "Chị ơi, phiền chị cho em xin vé xe với ạ." Để mang về thanh toán.
Nhân viên bán vé xé cho cô một tấm vé xe trị giá một đồng.
Hứa Bát Tuyết cất .
Giữa đường cô đổi sang xe 2, xin nhân viên bán vé 2 một tấm vé khác.
Gần trưa, Hứa Bát Tuyết mới đến Học viện Âm nhạc.
Hứa Bát Tuyết dựa gương mặt trẻ trung để trộn trường, đó đến tòa nhà văn phòng giảng viên, cô quen đường quen lối tìm đến phòng đào tạo để tìm chủ nhiệm giáo d.ụ.c.
Điều cô lo nhất là chủ nhiệm ở đây tan sớm.
May mà vẫn tan , trong văn phòng vẫn .
Không chỉ một , mà tận ba cơ, một đàn ông bốn mươi tuổi, mặt tròn, bên má trái một nốt ruồi đen, một khác là phụ nữ mặc váy dài, tóc dài gần chạm đến eo, Hứa Bát Tuyết chỉ thấy một bóng lưng thanh tú. Người còn cũng là nữ, tóc ngắn, dáng cao gầy.
Ba đang chuyện gì đó bên trong.
Hứa Bát Tuyết đợi bên ngoài một lát, cô thấy bên trong mãi , mà lúc cũng gần mười hai giờ , sợ quá giờ họ việc nữa.
Thế là cô gõ cửa.
"Chủ nhiệm Lữ, bên ngoài gõ cửa ạ." Người tóc dài thấy tiếng gõ cửa như thấy cứu tinh .