Thập Niên 90 Tôi Có Khoản Nợ Nhà Khổng Lồ - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:54:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ mặt bà Ngụy Kim Hoa cứng đờ từng chút một.
"Bà thấy khỏe ở ạ?"
Chương 37
Bác sĩ Thạch hỏi.
Bà Ngụy Kim Hoa nửa ngày nên lời.
Bà thấy khỏe ở ?
Bà thấy trong lòng khỏe.
Con bé Bát Tuyết qua thăm bà, còn dẫn theo bác sĩ cơ chứ. Đã nửa đêm nửa hôm , cũng chẳng ngại phiền phức.
" chỉ thấy chân đau một chút thôi, bác sĩ cứ nghỉ ngơi là sẽ khỏi, nghiêm trọng ." Bà Ngụy Kim Hoa .
Dương Phụng Ngọc kinh ngạc: "Mẹ, cả với chị dâu ngã rạn xương mà, thật sự chỉ đau chân thôi ?"
Điều giống với những gì bà .
Bà Ngụy Kim Hoa cũng là rạn xương lắm chứ, nhưng một vị bác sĩ ngay đây, bà dám dối ?
Cái mặt già của bà còn cần nữa.
Hứa Bát Tuyết tiếp lời: "Bà ngoại, vết thương ngoài da ạ? Đã bôi t.h.u.ố.c ?"
Bác sĩ Thạch đúng lúc : " mang theo t.h.u.ố.c mỡ."
Bà Ngụy Kim Hoa đanh mặt: "Vậy thì xem ."
Lần ngã đó của bà đúng là tổn thương đến da thịt, vợ chồng cả với Phụng Ngọc là đưa bà bệnh viện, thực chất là chẳng cả, hai đó dìu bà đến một góc một lát dìu bà về.
Bà Ngụy Kim Hoa thương ở phía ngoài đùi .
Hứa Cửu Đồng ngoài.
Hứa Bát Tuyết, Dương Phụng Ngọc cùng bác sĩ Thạch ở trong phòng.
Bác sĩ Thạch xem xét vết thương, tính là nghiêm trọng, phía ngoài đùi vết bầm tím và trầy xước nhẹ.
Dương Phụng Ngọc thấy bà Ngụy Kim Hoa chỉ thương ngoài da, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ.
đồng thời trong lòng cũng khỏi nảy sinh chút oán trách.
Vợ chồng cả cố ý thành ngã gãy xương, chính là lừa bà đưa tiền chữa bệnh.
Nói cho cùng thì vẫn là vì chuyện tiền nong.
Bác sĩ Thạch kê đơn t.h.u.ố.c tiêu viêm dựa vết thương của bà Ngụy Kim Hoa.
Kê xong, ông đưa t.h.u.ố.c cho Hứa Bát Tuyết.
Hứa Bát Tuyết đưa t.h.u.ố.c cho Dương Phụng Ngọc, với bác sĩ Thạch: "Cháu ở đây, việc bôi t.h.u.ố.c bác cứ dặn cháu ạ."
Cô cầm t.h.u.ố.c cũng chẳng để gì.
Bác sĩ Thạch liền dặn dò Dương Phụng Ngọc: "Bây giờ trời nóng, vết thương chạm nước, dùng cồn i-ốt sát trùng mới bôi t.h.u.ố.c." Vết thương bình thường thế , nếu là thanh niên thì ba năm ngày là khỏi.
già thì khác, các cơ quan trong cơ thể đều "nghỉ hưu" , khả năng hồi phục tương đối yếu, nhất là tháng bảy trời nóng, nếu chạm nước sẽ dễ viêm.
Lúc đó mới là phiền phức.
"Vâng, , cảm ơn bác sĩ nhiều ạ." Dương Phụng Ngọc nhận lấy t.h.u.ố.c, đó Hứa Bát Tuyết nháy mắt.
Đây là bảo Hứa Bát Tuyết đưa phí khám bệnh cho bác sĩ Thạch.
Bác sĩ Thạch lặn lội đường xa đến đây giữa đêm hôm thế , thể để công .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-104.html.]
"Mẹ, bà ngoại cũng , con đưa bác sĩ Thạch về. Đài truyền hình dạo bận lắm, việc gì thì con về ." Hứa Bát Tuyết .
"Đợi ." Dương Phụng Ngọc gọi Hứa Bát Tuyết : "Mẹ chuyện với con."
Nói xong bà sang với bác sĩ Thạch: "Bác sĩ Thạch, bác vui lòng đợi một lát, chúng chỉ chuyện một chút thôi, nhanh lắm ạ."
Dương Phụng Ngọc kéo Hứa Bát Tuyết bếp, đóng cửa .
"Bát Tuyết, trong tay con còn tiền ?" Dương Phụng Ngọc nắm lấy tay Hứa Bát Tuyết, hạ giọng : "Mẹ con là đứa trẻ tiết kiệm, tiền lương chắc chắn sẽ tiêu xài bừa bãi ."
"Lương phát, tiền." Hứa Bát Tuyết lời Dương Phụng Ngọc định gì.
"Bát Tuyết , nhà bác cả con..." Dương Phụng Ngọc mới một câu, mặt Hứa Bát Tuyết sa sầm xuống.
Đây là thứ mấy ?
Dương Phụng Ngọc chán mà Hứa Bát Tuyết đến phát ngán .
"Mẹ, nếu quan tâm chuyện nhà bác cả như thì dọn qua đó mà ở luôn , ở đây gì? Con trai bác cả kết hôn thiếu tiền, cưới nổi thì đừng cưới!" Lần Hứa Bát Tuyết rõ ràng: "Lần nếu con vay tiền giúp bác cả bù khoản sính lễ đó, , con thể đồng ý với . , chuyện dưỡng lão đừng tìm đến con, ốm đau già yếu chăm sóc thì cứ tìm đến bác cả và họ ."
Dương Phụng Ngọc bỗng nhiên nên lời.
Hứa Bát Tuyết : "Mẹ cứ tự suy nghĩ kỹ ."
Dương Phụng Ngọc đó, hồi lâu cử động.
Hứa Bát Tuyết : "Hay là cứ tay qua nhà bác cả ở vài ngày xem già sẽ đãi ngộ thế nào?"
Cái còn cần thử ?
Vợ chồng trai Dương Phụng Ngọc cần là một cô em chồng thể giúp vay tiền hoặc đưa tiền, nếu tiền mà còn qua đó ăn bám thì lời tiếng là nhẹ, lâu dần khi còn cầm chổi quét khỏi nhà chứ.
Hứa Bát Tuyết thấy Dương Phụng Ngọc gì, liền hỏi: "Số tiền còn cần nữa ạ?"
Nếu Dương Phụng Ngọc mở lời, cô sẽ vay, giấy trắng mực đen rõ ràng, vay tiền thì lo chuyện dưỡng lão nữa.
Mọi đều nhẹ nợ.
Dương Phụng Ngọc dám tiếp lời.
Lúc Hứa Bát Tuyết vẫn chuyện chiều qua Dương Phụng Ngọc đến đài truyền hình chặn đường cô.
Hứa Bát Tuyết : "Không chuyện gì thì con về đây, ngày mai còn nữa." Còn việc cô giải thích thế nào với bác và bà ngoại, đó là chuyện của thế hệ , liên quan gì đến cô.
Nói nghiêm trọng một chút, nếu thật sự vì chuyện tiền nong mà cô phiền lòng, cô nghỉ quách việc , tỉnh khác phát triển sẽ thoải mái hơn ?
Cũng là nuôi nổi bản .
Hứa Bát Tuyết cửa bếp, mở cửa bước .
Dương Phụng Ngọc theo Hứa Bát Tuyết, im lặng cực kỳ.
Cho đến khi Hứa Bát Tuyết cùng bác sĩ Thạch rời , Dương Phụng Ngọc cũng nhắc đến nửa lời chuyện vay tiền, lúc Hứa Bát Tuyết xuống lầu, bà còn cầm đèn pin ân cần soi đường cho cô.
"Bát Tuyết, việc cho nhé, chuyện trong nhà con đừng bận tâm." Dương Phụng Ngọc vẫy tay.
Hứa Bát Tuyết vẫy vẫy tay, đạp xe cùng bác sĩ Thạch rời .
Bác sĩ Thạch cũng đạp xe tới.
Đợi Hứa Bát Tuyết , Dương Phụng Ngọc mới lén lau mồ hôi lạnh trán.
Con gái khác, tính khí khác hẳn ngày xưa.
Đáng sợ quá.
Rốt cuộc là trai và cháu trai hơn, là con gái và con trai hơn, Dương Phụng Ngọc trong lòng hiểu rõ mồn một.
Vốn dĩ bà nghĩ đó chỉ là chuyện tiện tay giúp đỡ một chút thôi.