Đây chẳng là sinh viên đại học !
Những xuất từ học viện âm nhạc, đến việc nhạc, chứ hát hò chắc chắn là tệ, thì phát sóng thứ hai thể biến thành một chủ đề âm nhạc.
Giống như trò chơi "Bạn vẽ đoán" thể đổi thành đoán lời bài hát, đoán tên bài hát.
Còn thể cho khách mời tham gia hát nữa.
Một mũi tên trúng hai đích mà.
Hứa Bát Tuyết thông suốt xong, đôi mày đều giãn , cả như uống một viên t.h.u.ố.c an thần.
Hiện tại đầu tiên chỉ còn thiếu hậu kỳ, bây giờ thể chuẩn công việc cho thứ hai . Hứa Bát Tuyết đồng hồ, ba giờ chiều.
Còn sớm chán.
Bây giờ thể qua Học viện Âm nhạc Nam Thành dạo một vòng để thăm dò đường xá.
Đài trưởng Chu mặt.
Hứa Bát Tuyết để một tờ giấy nhắn trong văn phòng đài trưởng, đó mang theo thẻ công tác của đài truyền hình, giấy chứng nhận ghi hình chương trình, và một loạt các giấy tờ liên quan khác.
Cô dự định hôm nay tìm xem Học viện Âm nhạc ở , sáng mai trực tiếp qua đó tìm lãnh đạo trường để bàn về việc ghi hình.
"Anh Lộ, ngày mai em tìm khách mời nên qua đài , nếu đài trưởng hỏi thì giúp em một tiếng nhé." Ngoài việc để giấy nhắn, Hứa Bát Tuyết còn đặc biệt dặn dò nhiếp ảnh gia Lộ.
"Không vấn đề gì." Anh Lộ đồng ý.
Hứa Bát Tuyết mang theo đồ đạc rời khỏi đài truyền hình.
Học viện Âm nhạc Nam Thành ở khu vực phía Nam.
Cụ thể là ở vị trí nào thì Hứa Bát Tuyết vẫn , cứ xe đến đó hỏi .
Hứa Bát Tuyết đến trạm xe buýt, kiểm tra lộ trình các tuyến xe lên chuyến xe buýt 315.
Sau khi lên xe và trả tiền vé, cô hỏi nhân viên bán vé: "Chuyến đến Học viện Âm nhạc Nam Thành ạ?"
"Không đến , cô xuống ở đường Ngô Đồng, chuyển sang xe 2 là đến."
"Cảm ơn ạ." Hứa Bát Tuyết , "Lát nữa đến trạm đó bác nhắc cháu với nhé."
"Được."
Hứa Bát Tuyết tìm một chỗ ở phía xe buýt.
Đến đường Ngô Đồng.
Nhân viên bán vé hô to: "Đến đường Ngô Đồng , ai bảo xuống thì nhanh cửa ."
Hứa Bát Tuyết xách đồ chen cửa , xuống xe.
Tuyến 315 lộ trình dài, lúc nãy đường đón thêm nhiều , giờ xe cực kỳ đông đúc.
Hứa Bát Tuyết cảm thấy, thêm hai trạm nữa chắc lên xe chỉ thể lên từ cửa . Cũng nhân viên bán vé lúc đó thu tiền vé kiểu gì.
Hứa Bát Tuyết đợi ở trạm xe buýt một lúc lâu mới thấy xe 2 tới.
Cô lên xe.
Tại đài truyền hình.
Ngay khi Hứa Bát Tuyết lâu, Dương Phụng Ngọc hỏi đường, tìm đến đài truyền hình nơi con gái việc.
Việc đài truyền hình nghiêm ngặt, nếu đeo thẻ nhân viên thì ngoài thường phép . Dương Phụng Ngọc định xông nhưng chặn .
"Ở đây ngoài ." Bảo vệ .
Đây là bảo vệ của đài tổng, thuộc quyền chi trả lương của Đài trưởng Chu.
" tìm con gái là Hứa Bát Tuyết, nó việc ở đây, thể giúp gọi nó xuống ." Dương Phụng Ngọc năng ôn hòa, chỉ là sắc mặt tiều tụy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-toi-co-khoan-no-nha-khong-lo/chuong-101.html.]
Hứa Bát Tuyết.
Bảo vệ hồi tưởng kỹ một chút, ông nhớ Hứa Bát Tuyết hình như là của đài kinh tế.
Bảo vệ trực cửa, chắc chắn thể rời khỏi đây .
Ông : "Bà đợi một lát, nếu thấy ai lên sẽ nhờ họ tìm giúp."
Chờ đợi ròng rã nửa tiếng đồng hồ.
Cuối cùng cũng một nhân viên tầng 5 từ bên ngoài , bảo vệ lập tức giải thích tình hình của Dương Phụng Ngọc cho đồng chí , bà đến tìm Hứa Bát Tuyết.
Nhân viên tầng 5 quen thuộc với tầng 4, kể lúc tầng 4 sửa chữa, Hứa Bát Tuyết và Trương Nặc Thuần phần lớn thời gian đều ở tầng 5.
Nhân viên tầng 5 lên.
Hơn mười phút , thở hổn hển xuống: "Hứa Bát Tuyết công tác bên ngoài ."
Đi ?
Dương Phụng Ngọc chút sốt ruột: "Khi nào cô về?"
Nhân viên tầng 5 : "Giờ mà việc thì thường là đài ."
Vì thế, cần đợi nữa.
"Sao ?" Dương Phụng Ngọc cuống quýt.
Hứa Bát Tuyết về thì chuyện tiền nong tính .
Dương Phụng Ngọc nhớ chuyện đó.
Anh trai và chị dâu đưa bà đến văn phòng nhà máy, bảo bà giấy nợ vay nhà máy một ít tiền, bà đồng ý, tình hình nhà máy thế nào chẳng lẽ bà rõ ?
đẻ Ngụy Kim Hoa cứ đó, ép bà giúp trai.
Dương Phụng Ngọc còn cách nào khác, đành nộp đơn xin quản lý bộ phận của .
Vay tiền.
Vay một nghìn.
Sau đó.
Không những vay tiền mà còn mắng một trận.
"Ngày nào cô cũng ngoài nhận đơn hàng, mà chẳng thấy đơn hàng nào, cũng thấy đến , cô nữa ?" Quản lý nổi trận lôi đình, "Nếu thì cút cho sớm."
Dương Phụng Ngọc cũng dồn nén một bụng lửa giận, lúc đó nhịn : "Không thì thôi, bản lĩnh gì , chẳng qua là dựa dẫm ông rể lãnh đạo nhà máy thôi ! thèm hầu hạ nữa!"
Dương Phụng Ngọc vứt đồ đạc sang một bên, bỏ luôn.
Lúc đó thì sướng miệng thật đấy.
khỏi văn phòng thấy đẻ và vợ chồng trai, lòng bà trĩu nặng.
Chị dâu Dư Tú Cầm đến đòi tiền, nhưng bản mụ mặt mà để trai bà .
Anh trai bà mặt mày khổ sở.
Dương Phụng Ngọc thấy đành lòng, nhưng tình cảnh nhà bà đúng là giúp : "Em với quản lý bộ phận , bà đồng ý, còn đuổi việc em nữa."
Bà đẻ với trai.
"Phụng Ngọc , giờ tính đây, chuyện kết hôn của thằng Vịnh nhà chị em mất việc chứ?" Dư Tú Cầm chằm chằm bên trong văn phòng nhà máy, "Hay là em với họ , đuổi việc thế thì bồi thường tiền chứ."
Mụ : "Em ở đây bao nhiêu năm , bồi thường cho một nghìn thì cứ thế mà bỏ qua ?"
Dương Phụng Ngọc thấy lời , lòng lạnh ngắt.
Thế là bà : "Chị dâu, em thế mà chị còn trông chờ nhà máy bồi thường tiền cho thằng Vịnh nhà chị kết hôn ."