Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh - Chương 471: Bà Cố Ngoại Của Tiểu Dương

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:34:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì bố của Lâm Phương và Lâm Húc là Lâm Chính Hải tái hôn, hai đứa trẻ luôn gần gũi với ông , mà Lương Phương kế còn chuyện tham lam đồ trang sức của ruột bọn họ, càng là mặt mũi! Lão gia t.ử trong nhà hạ qua đây , cũng chỉ bà lão là bà qua đây thôi!

Nhìn thấy cô giáo , Lâm lão thái thái nhanh chỉnh quần áo, nở một nụ đoan trang với cô giáo: “Chào cô giáo, là bà cố ngoại của Tiểu Dương.”

“Chào bà.” Ánh mắt cô giáo Lâm lão thái thái mang theo sự cảnh giác, suy cho cùng chuyện Tiêu T.ử Kiệt và Hàn Tiểu Diệp tiêm phòng từ , cho nên đối với loại mạo tìm đến , cô giáo đương nhiên cảnh giác ! Nếu đứa trẻ thật sự xảy chuyện gì, cô gánh nổi trách nhiệm đó !

ở đây bảo vệ, ngoài tòa nhà giảng dạy là điều thể, nhưng lúc tan học xếp hàng , ngoài ít nhiều cũng thể tìm cơ hội tiếp cận đứa trẻ, cho nên các cô giáo đều cảnh giác.

“Bây giờ vẫn đến giờ tan học, bà chuyện gì ?”

“A! chính là đến đón đứa trẻ a, đây chẳng qua cũng chỉ còn mười phút nữa thôi, đón đứa trẻ ? Mặc dù đầu tiên qua đây, nhưng Tiểu Dương quen , cô dẫn thằng bé đây là thể chứng minh phận của .” Bà đương nhiên hiểu cô giáo đang lo lắng điều gì, nhưng Tiểu Dương là một đứa trẻ nhát gan quá mức thật thà, chỉ cần thằng bé , bà nắm chắc thể đón đứa trẻ .

Đến lúc đó Tiểu Dương ở nhà bọn họ, bà còn tin, Lâm Phương và Lâm Húc thật sự sẽ khoanh tay khó khăn tạm thời hiện tại của nhà họ Lâm?

“Thật xin , chỗ chúng quy định, nếu là phụ lạ mặt đến, nhất định phụ mà chúng quen thuộc cùng mới . đây chỉ là xin bà đừng áp mặt kính nữa, nãy nhiều đứa trẻ dọa !” Cô giáo nhẹ nhàng : “Trẻ con khác với lớn, bọn chúng lúc to gan lớn mật, lúc nhát gan.” Nói xong, cô giáo cũng để ý đến bà lão nữa, mà trực tiếp trong, chuyện hỏi cho rõ ràng mới , nếu cô nhớ nhầm, Tiểu Dương một dì đang học ở Bình Nặc!

“Ây, cô...” Lâm lão thái thái định đuổi theo, liền bảo vệ ở cửa chặn , bà giậm chân, cũng chỉ đành chờ đợi, chỉ hy vọng đến đón Tiểu Dương đừng đúng giờ như .

Cô giáo liền thấy Tiểu Dương đang ở cửa một cô giáo khác giữ : “Thế ?”

“Cô về , đứa trẻ đòi tìm dì Tiểu Diệp Tử, sốt ruột đến mức sắp hói đầu đây!”

“Cô trông chừng bọn trẻ trong lớp , dẫn Tiểu Dương tìm của thằng bé. Cách giờ tan học vẫn còn một thời gian, sẽ cố gắng sớm.” Cô xổm xuống Tiểu Dương: “Con dì ở ?”

“Em mà!” Tiểu Dương gật đầu thật mạnh: “Không xa , ngay sân vận động ạ!”

“Đó là khu trung học .” Cô về phía phòng học, với giáo viên đang ở cửa: “ chuyện với vị phụ , bà chắc sẽ dựa cửa kính nữa . Nếu còn vấn đề gì, cô cứ trực tiếp tìm bảo vệ! Chúng cứ theo quy định thì bà cũng chẳng .”

Vị giáo viên gật đầu: “Em mau việc ! Cô kể cho mấy nhóc tì câu chuyện về mụ phù thủy già, để bọn trẻ sợ hãi nữa.”

“Vâng ạ.”

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-471-ba-co-ngoai-cua-tieu-duong.html.]

“Tiểu Diệp Tử, Tiểu Diệp Tử!” Tạ Oánh duỗi chân đá đá bàn của Hàn Tiểu Diệp ở bên cạnh.

Hàn Tiểu Diệp ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, thoáng qua giáo viên ý định ngẩng đầu lên, khẽ với Tạ Oánh: “Nói .”

Tạ Oánh ngoài cửa: “Sao tớ cảm thấy bộ quần áo là đồng phục của giáo viên mẫu giáo nhỉ?”

Hàn Tiểu Diệp chợt đầu ngoài cửa, quả nhiên là cô giáo của Tiểu Dương. Cô lập tức dậy, với giáo viên dạy Toán: “Thưa cô, bên ngoài tìm em ạ.”

Giáo viên Toán ấn tượng với Hàn Tiểu Diệp, bởi vì đứa trẻ tuy chuyển trường từ nơi hẻo lánh đến, nhưng thiên phú về toán học, điều thể thấy từ bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối .

Cô giáo , thấy quần áo của đến liền đó là của khu mẫu giáo Bình Nặc, cô gật đầu: “Đi !”

Hàn Tiểu Diệp tên lên bài kiểm tra tại lớp bàn, nộp cho giáo viên: “Vừa khéo em cũng xong ạ.”

Giáo viên lướt qua một cái, gật đầu hài lòng: “Có việc gì nhớ tìm giáo viên nhé.”

“Em cảm ơn cô.” Hàn Tiểu Diệp nhanh ch.óng đẩy cửa ngoài.

Nhìn thấy Tiểu Dương mắt đỏ hoe, Hàn Tiểu Diệp lập tức nhíu mày: “Sao thế ? Hoàng t.ử nhỏ của dì nhè ?”

“Vừa nãy một bà cụ đến, là bà cố ngoại của Tiểu Dương.” Cô giáo của Tiểu Dương thẳng.

Ánh mắt Hàn Tiểu Diệp lạnh : “Người ạ?”

“Chắc là vẫn đang đợi ở bên ngoài, nãy bà đón Tiểu Dương tan học, đồng ý. Dù chỗ chúng cũng quy định, nếu phụ lạ mặt đến, bắt buộc phụ quen thuộc cùng mới . Hơn nữa đó các em cũng từng về vấn đề an của Tiểu Dương, cho nên ...”

“Cảm ơn cô giáo nhiều lắm.” Hàn Tiểu Diệp nghĩ hôm nay hết tiết , tiết cũng là giờ tự học toán: “Phiền cô đợi em một chút.” Cô xoay phòng học, xin phép giáo viên toán, nhanh thu dọn cặp sách .

“Sắp đến giờ tan học , chắc cô giáo cũng nhiều việc , Tiểu Dương cứ giao cho em là .” Hàn Tiểu Diệp đeo cặp sách, Tiểu Môi Cầu tự động chạy lên vai cô, cô cúi bế Tiểu Dương lên: “Em cùng cô về, tiện thể thu dọn cặp sách cho Tiểu Dương luôn.”

 

 

Loading...