Thực điều đối với Tiêu T.ử Kiệt mà thật sự tính là gì. Hàn Tiểu Diệp mặc dù ký ức của kiếp , nhưng cô suy cho cùng cũng xuất từ tầng lớp bình dân, đối với dăm ba chuyện của hào môn đương nhiên thể hiểu rõ bằng Tiêu T.ử Kiệt - từng trải nghiệm thực tế .
“Người thuê, hề tra Hàn Annie bệnh.” Tiêu T.ử Kiệt nghiêm mặt .
Hàn Tiểu Diệp giật , bệnh? Vậy hành động của Dương Huân là gì? Lẽ nào vì Hàn Annie? Cô nhịn vò mái tóc vốn rối bù của càng thêm rối, cũng là từ lúc nào nuôi thành cái tật , cô cứ phiền lòng là vò tóc. Động tác trong mắt Tiêu T.ử Kiệt đáng yêu, giống hệt như ch.ó mèo trong nhà , tâm trạng cũng thích gãi gãi lông của , tâm trạng cũng thích...
“ nếu Hàn Annie bệnh, tại Hàn lão phu nhân đột nhiên tìm bố chứ? Đừng với em là áy náy là thế thế ... Không em nghĩ quá xa, mà là chuyện vốn dĩ khắp nơi đều tràn ngập mâu thuẫn! Những chuyện Dương Huân em tin tưởng, nhưng những chuyện T.ử Kiệt ca ca sai tra chắc chắn là vấn đề gì. Nói cách khác, thực Hàn lão phu nhân sớm tiền , cũng nghĩa là bà sớm khả năng tìm bố, hơn nữa bố vẫn luôn ở Thôn Thanh Sơn, từng đổi chỗ ở, tại gia tộc họ Hàn tìm sớm một chút, tìm muộn một chút, mà cứ nhất quyết tìm lúc chứ?”
Hàn Tiểu Diệp cau mày , gia tộc họ Hàn... nhất định là ý đồ , điểm cô vô cùng chắc chắn!
“Chuyện tuyệt đối đơn giản, cuộc đời của vị lão phu nhân nhà họ Hàn hiện nay thật sự truyền kỳ, chỉ là nhiều chuyện lúc đó dễ dàng kiểm chứng cho lắm, vẫn là đợi thêm xem ! Anh sẽ nghĩ cách khác.” Tiêu T.ử Kiệt .
“Không thể tra thử chuyện bà vứt bỏ bố ? Lúc đó sinh con, lẽ nào một chút ghi chép cũng ?” Hàn Tiểu Diệp .
“Nếu , tin rằng chú Hàn bao nhiêu năm nay cũng thể tra chút manh mối nào.” Tiêu T.ử Kiệt .
Hàn Tiểu Diệp phồng má nghiêm túc suy nghĩ: “Anh xem cố ý tiêu hủy những tài liệu ? Thời đại đó khác với bây giờ, thủ tục sinh con rắc rối hơn bây giờ nhiều, đó là một thời đại mà gần như chuyện gì cũng cần giấy giới thiệu! Hơn nữa em nhớ, nhà họ Hàn cũ ở Trấn Du Lâm việc trong bệnh viện!”
Tiêu T.ử Kiệt lập tức hiểu ý của Hàn Tiểu Diệp, cô đang nghi ngờ cố ý hủy manh mối năm xưa. nghĩ cũng bình thường, nhà họ Hàn năm xưa sở dĩ nhận nuôi bố Hàn, chính là vì nhà họ Hàn chỉ ba cô con gái mà con trai, đứa trẻ như nhận nuôi về, đương nhiên là để kế thừa hương hỏa của gia đình! Đứa trẻ như đương nhiên thể để ông nhận nuôi, nhưng lâu khi nhận nuôi chú Hàn, nhà họ Hàn cũ con trai ruột của —— Hàn Kiến Quân.
“Nếu là như , chuyện thật sự dễ giải quyết .” Tiêu T.ử Kiệt suy nghĩ một chút: “Anh sẽ sai đến bệnh viện Trấn Du Lâm xem thử, tìm thầy t.h.u.ố.c hoặc y tá năm xưa hỏi thăm xem , chỉ là bao nhiêu năm , nếu những vẫn ở Trấn Du Lâm thì , nếu còn ở đó nữa, thì...”
“Em hiểu mà.” Hàn Tiểu Diệp xoay nắm lấy tay Tiêu T.ử Kiệt: “Em chỉ cố gắng nắm giữ chút quyền chủ động, chỉ là nếu tìm thấy cũng . Là hồ ly, thì luôn sẽ lộ đuôi thôi đúng ? Ban đầu em chỉ lo lắng cho bố thôi, bây giờ suy nghĩ của bố và , em cũng yên tâm . Nhà họ Hàn cho dù gì, cũng để bố đồng ý mới , nếu thì, lẽ nào bắt cóc bố ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-467-bi-mat-cua-han-gia.html.]
Hàn Tiểu Diệp thở phào một dài: “Em đưa bố khám sức khỏe, nhờ tìm giúp một bệnh viện đáng tin cậy nhé.”
“Em nghi ngờ...”
“Em .” Hàn Tiểu Diệp về phía Tiêu T.ử Kiệt: “Hàn lão phu nhân cảnh giác đúng ? Đoán chừng tra chuyện chắc là dễ, nếu bà cũng sẽ từ một cô gái đơn thuần tay đ.á.n.h hạ cả một vùng trời doanh nghiệp Hàn thị ! Mặc dù bà cũng là nhờ gả cho mấy đàn ông tồi, nhưng thể như cũng là bản lĩnh ! Em nhờ tra giúp nhóm m.á.u của Hàn lão phu nhân và Hàn Annie, xem là m.á.u hiếm gì đó , còn nữa là... bọn họ thời gian dài nào xuất hiện . Nếu bệnh... thì luôn khám đúng ?”
Hàn Tiểu Diệp cảm thấy hình như bỏ qua chuyện gì đó, chỉ là lúc cô nghiêm túc suy nghĩ, luôn nắm bắt manh mối .
“Đừng phiền lòng nữa.” Tiêu T.ử Kiệt đưa tay ấn mi tâm của Hàn Tiểu Diệp: “Em chẳng cau mày sẽ mau già ?”
“ a!” Hàn Tiểu Diệp mỉm dựa Tiêu T.ử Kiệt: “Dù cũng sẽ chê em, già thì già thôi, cả a!”
Nga
“Em đó!” Tiêu T.ử Kiệt vỗ vỗ đầu Hàn Tiểu Diệp: “Lát nữa ngoài giải thích với chú và thím một chút, tránh để bọn họ quá căng thẳng.”
“Em ! Em định để Hắc Đường theo bên cạnh bố , mặc dù Hắc Đường trông vẻ ngốc nghếch, nhưng nhiều lúc cũng hữu dụng.” Hàn Tiểu Diệp mỉm .
Tiêu T.ử Kiệt gật đầu: “Hai tháng nữa em học lái xe, đến lúc đó sẽ tặng em một chiếc xe quà sinh nhật.”
“Bây giờ ? Thật là chẳng còn chút cảm giác bí ẩn nào nữa!” Nói thì , nhưng biểu cảm của Hàn Tiểu Diệp bán cô, bởi vì cô thật sự quá rạng rỡ như ánh xuân .