Lúc Hàn Tiểu Diệp liền thấy Tạ Oánh đang đầu nháy mắt hiệu với cô. Đám học sinh đúng là tràn đầy sức sống mà! Cô gật đầu với Tạ Oánh cúi đầu bài thi.
Vì buổi sáng là thi cử, giờ giải lao cũng vội vàng vệ sinh hoặc ăn chút đồ ăn vặt. Dù giáo viên chủ nhiệm cũng trong lớp, cho dù chủ nhiệm ngoài thì vẫn còn một giáo viên coi thi khác ở đó, cho dù bọn họ hóng hớt bát quái cũng thể quá trắng trợn ! Dù một kỳ nghỉ trôi qua, bọn họ cũng lo lắng thành tích của quá khó coi! Mặc dù lớp lớp trọng điểm học sinh nghèo vượt khó thi , nhưng bọn họ cũng cần mặt mũi mà! Thành tích thể kém nhưng kém quá thì mất mặt lắm!
“Cậu đang ăn gì thế?” Tạ Oánh sang chỗ cạnh Hàn Tiểu Diệp hỏi.
Hàn Tiểu Diệp sửng sốt, trái : “Cậu chạy lung tung chỗ như thật sự ?”
“Cậu kỳ lạ thật đấy, gì mà ? Đây là giờ chơi mà!” Mắt Tạ Oánh mở to tròn xoe, hiểu Hàn Tiểu Diệp hỏi câu kỳ lạ như : “Chẳng lẽ trường cũ của các giờ chơi đều rời khỏi ghế ?”
“Sao thể?” Hàn Tiểu Diệp túm túm mái tóc buộc ngắn cũn như đuôi thỏ của : “Là vì tớ thấy đều tại chỗ mà!”
“Ồ!” Tạ Oánh dựa lưng ghế: “Cậu xem, những tại chỗ đều là đang xem sách, còn những đứa kéo bè kéo cánh thì lúc hoặc là tay trong tay vệ sinh, hoặc là tìm chỗ hút t.h.u.ố.c ! Cậu đừng thấy chúng là lớp thường nhưng vẫn coi trọng thành tích đấy.”
“Chẳng lẽ còn lớp bình thường ?” Hàn Tiểu Diệp tò mò hỏi.
“Đương nhiên là ! Đây là trường quý tộc tư thục mà! hàng năm để tuyên truyền cũng sẽ tuyển sinh một đến hai lớp đặc biệt, chính là loại học sinh thành tích cực kỳ xuất sắc. Bọn họ với chúng ... thuận mắt !” Tạ Oánh nhún vai .
Hàn Tiểu Diệp thản nhiên : “Chuyện bình thường mà! Thật điều liên quan gì đến thành tích gia đình, chủ yếu vẫn là do sự khác biệt về giá trị quan thôi! Cho dù đều là giàu đều là nghèo cũng chắc thể trở thành bạn bè mà?” Ánh mắt cô quét một vòng quanh lớp học: “Giống như những đang trong lớp , chẳng lẽ đều là bạn bè ?”
“Chí lý! Đương nhiên ! Giống như ai đó, tớ ghét cô c.h.ế.t luôn!” Tạ Oánh trừng mắt chỗ của Tần Sướng, cô nàng lúc nào cũng vẻ cao hơn khác một bậc lúc ở chỗ .
Hàn Tiểu Diệp buồn chán xoay b.út: “Thích thì tiếp xúc, thích thì đừng để ý là ! Tốn tâm tư ghét bỏ, tớ thấy đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-449-thi-khao-sat.html.]
“A, họ tớ cũng tớ như đấy!” Tạ Oánh bỗng nhiên tỉnh táo hẳn, cô Hàn Tiểu Diệp với ánh mắt lấp lánh: “Anh họ cái thương hiệu thời trang cao cấp gì đó, bảo tớ học hỏi nhiều .”
“ , cục công thương đăng ký nhãn hiệu !” Là một trọng sinh, đối với việc bảo vệ thương hiệu và bản quyền đương nhiên sẽ chu đáo, Hàn Tiểu Diệp sẽ cho khác cơ hội cướp đồ từ tay cô !
“Oa! Các đang gì thế? Nghe vẻ lợi hại quá!” Một nữ sinh khéo ngang qua chỗ các cô, thấy cái gì thương hiệu cái gì nhãn hiệu lập tức tò mò tới.
Chưa đợi Hàn Tiểu Diệp mở miệng, chuông lớp vang lên, cho nên Hàn Tiểu Diệp đành nhún vai vẻ lực bất tòng tâm, giáo viên bê một chồng bài thi bục giảng. Tạ Oánh cũng nhanh ch.óng về chỗ của , đầu còn im lặng hiệu bảo Hàn Tiểu Diệp đừng để ý đến .
Nga
Hàn Tiểu Diệp dấu OK với Tạ Oánh liền nhận lấy bài thi truyền từ phía xuống tên lên đó. Trong phòng học nhanh vang lên tiếng ngòi b.út ma sát với giấy thi sột soạt. Hàn Tiểu Diệp cảm thấy lẽ là nước linh tuyền cho đầu óc cô trở nên minh mẫn, nếu thì tại những ký ức xa xưa rõ ràng như ? Thậm chí nhiều đề thi cô đều nhớ ở vị trí nào trong sách giáo khoa, nhưng trời mới lúc mới trọng sinh cô còn lật sách giáo khoa bài tập, xác định chuyện chuyển trường, bài tập hè cô sớm vứt ! Có lẽ lúc chuyển nhà bán đồng nát cùng với những đồ đạc dùng ở quê cũng nên!
Sau đó cô bận rộn kiếm tiền... Dù sống một đời luôn nỗ lực theo hướng đảm bảo bản thể sống thuận lợi và hạnh phúc chứ? Cho nên... trời mới cô căn bản hề xem sách, nhưng thật may mắn nội dung thi khảo sát đều là kiến thức trong sách. Cho nên đối với Hàn Tiểu Diệp kỹ năng ghi nhớ max điểm mà , loại thi cử đối với cô quả thực quá đơn giản.
Lúc chuông reo nữa thì là buổi trưa. Đợi giáo viên thu bài thi xong, Tạ Oánh thu dọn xong đồ đạc chạy tới giúp Tiểu Diệp T.ử dọn dẹp.
“Làm gì thế, tớ tự !” Cũng chẳng gì dọn, chỉ là cất văn phòng phẩm cặp sách thôi mà. Thấy Tạ Oánh đeo cặp sách, Hàn Tiểu Diệp cũng theo mà đeo cặp lên, mặc dù trong cặp cô chẳng đồ gì quan trọng...
“Mau mau !” Tạ Oánh kéo Hàn Tiểu Diệp chạy cửa . Lúc sắp khỏi cửa, Hàn Tiểu Diệp còn đụng một . vì tốc độ của Tạ Oánh quá nhanh, cô cũng chỉ kịp một câu xin liền Tạ Oánh kéo tiếp tục chạy như bay, thậm chí ngay cả cơ hội ngẩng đầu xem bạn học nào cô đụng cũng .
“Anh Diêu, cái cô học sinh chuyển trường thật sự quá quy tắc, chỉ cướp chỗ của Diêu, lúc còn đụng ...”