“Đứa cháu trai của chị thật tồi.” Dì quản lý ký túc xá dẫn Hàn và Tiêu T.ử Kiệt xuống lầu.
Mẹ Hàn đắc ý : “Đây là con rể tương lai của đấy.”
Tiêu T.ử Kiệt thấy cách gọi của Hàn dành cho , theo bản năng ưỡn thẳng lưng hơn.
Nga
Mẹ Hàn ngày nay còn là loại hiểu nhân tình thế thái nữa, bà ha hả với dì quản lý ký túc xá: “Chị đừng thấy con rể tương lai của còn trẻ, nhưng thằng bé bản lĩnh đấy. Bây giờ mua văn phòng ở khu phát triển kinh tế, cùng mấy bạn mở công ty !”
“Mẹ đang gì ạ? Cháu mặc dù tài giỏi, nhưng Tiểu Diệp T.ử cũng lợi hại mà! Cháu dì cả xưởng may của Tiểu Diệp T.ử cũng bắt đầu hoạt động đấy!” Tiêu T.ử Kiệt đương nhiên cũng hiểu rõ nhiều lúc che giấu thực lực của sẽ coi thường, đặc biệt là đứa trẻ chuyển trường từ nơi hẻo lánh đến như Hàn Tiểu Diệp.
Người Ma Đô vốn dĩ một loại cảm giác thượng đẳng, huống hồ gì là loại trường học quý tộc .
“Đều tài giỏi, đều là những đứa trẻ ngoan!” Mẹ Hàn ha hả . Bà cảm thấy Tiêu T.ử Kiệt quả thực chính là phúc tinh của nhà bọn họ, dường như bắt đầu từ lúc Hàn Tiểu Diệp nhặt Tiêu T.ử Kiệt, nhà bọn họ liền đổi vận ! Cho nên lúc lão thái thái để Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt đính hôn, bà những phản đối mà còn tán thành. Dù đôi khi bát tự của hai thật sự là tương hợp nha! Bà cảm thấy Tiểu Diệp T.ử nhà bọn họ và Tiêu T.ử Kiệt hợp !
Dì quản lý ký túc xá , ô! Vẫn còn đang học mà mở xưởng mở công ty ? Quả nhiên thể chỉ bề ngoài a! Bà từng cái tên Hàn Tiểu Diệp là từ vùng nông thôn hẻo lánh chuyển đến, cũng là quen ai là đại vận gì. Bây giờ , đây là giấu tài để lộ ngoài a! Có thể để con cái mở xưởng, đủ thấy trong nhà bao nhiêu tiền , chừng nhà Hàn Tiểu Diệp là mở mỏ khai thác núi đấy chứ?
Nghĩ đến đây, nụ của dì quản lý ký túc xá lập tức trở nên nhiệt tình hẳn lên.
Mãi cho đến khi Hàn theo Tiêu T.ử Kiệt xa, bà mới hừ hừ : “Lâm Phương thật đúng là sai, thành phố lớn cái gì cũng , chỉ là con đều cái bệnh hợm hĩnh! Mẹ các cháu mở công ty mở xưởng, cái vốn dĩ đang hếch mắt lên cao tít lập tức cụp mắt xuống, trở nên tươi hớn hở, thật là hợm hĩnh, quá hợm hĩnh !”
“Chẳng qua chỉ là một quản lý tòa nhà ký túc xá thôi, cần để ý đến bà .” Tiêu T.ử Kiệt tung tung chùm chìa khóa tay, “Mẹ , cháu đưa chìa khóa cho Tiểu Diệp T.ử đây, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-447-con-re-tuong-lai.html.]
Mẹ Hàn cúi đầu quần áo của và chiếc vali lớn trong tay: “Mẹ .” Bà cảm thấy sở dĩ quản lý ký túc xá lúc đầu lo lắng bọn họ ăn cắp đồ của học sinh trong phòng thể là liên quan đến việc bà ăn mặc quá tùy tiện đấy!
Bà ngẩng đầu Tiêu T.ử Kiệt: “Đợi đến ăn mặc trang trọng một chút hẵng đến lớp thăm con bé !”
“Mẹ trắng gầy, mặc quần áo Tiểu Diệp T.ử mua cho lắm, đến lúc đó tùy tiện trang điểm một chút, khác đều sẽ tưởng hai là chị em đấy!” Tiêu T.ử Kiệt thật sự sai. Làn da của Hàn Tiểu Diệp cũng tồi nhưng trắng bằng Hàn, điều khiến Hàn luôn trêu chọc Hàn Tiểu Diệp là da đen, di truyền từ bố Hàn, dùng sữa tươi đắp mặt nạ thế nào cũng trắng lên nổi!
Mẹ Hàn vui vẻ rộ lên: “Được , về đây, lát nữa còn đến cửa hàng nữa! Mẹ là cảm thấy ở nhà mà cũng ăn diện thì gò bó quá, cho nên mới thích mặc thoải mái một chút.”
“Suy nghĩ của là đúng đấy ạ, quần áo mà, cứ mặc cho thoải mái là .” Ánh mắt Tiêu T.ử Kiệt lóe lên, “Mẹ , lúc khỏi nhà, trạng thái của bố thế nào ạ?”
Mẹ Hàn Tiêu T.ử Kiệt một cái: “Là Tiểu Diệp T.ử bảo cháu hỏi đúng ?”
“Mẹ , Tiểu Diệp T.ử cũng là lo lắng cho bố, hơn nữa cô cùng Dương Huân ước định là mười ngày, ai trong mười ngày Dương Huân xuất hiện bên cạnh Tiểu Diệp T.ử và bố ? Lòng khó dò, rốt cuộc nhà họ Hàn gì chúng cũng rõ.” Tiêu T.ử Kiệt hạ giọng .
Mẹ Hàn thở dài một : “Ai chứ? Bố của các cháu , sớm qua cái tuổi mong chờ ! Lúc ông vội vàng tìm , một là vì sống ở nhà đó , hai là cũng vì cuộc sống của chúng lúc đó thực sự quá khó khăn. Các cháu chắc chắn từng trải qua những ngày tháng đào rau dại nhỉ? Hồi đó nếu lên núi đào rau dại thì thật sự gặm vỏ cây đấy! Bố tuy lương cao nhưng bộ đều đưa cho nhà Tô Quế Hoa, dù cả bà sức khỏe . Sau bố qua đời, và dì hai còn cả bố Hàn các cháu đều đang học, trong nhà thực sự khó khăn! Sau đó ông ai ruột ông dường như tiền, lúc mới bắt đầu tìm.”
Bà giơ tay vỗ vỗ cánh tay Tiêu T.ử Kiệt: “Quay về với Tiểu Diệp T.ử đừng lo lắng, bố con bé chỉ là đột nhiên tin nên kinh ngạc thôi. Buổi sáng ông với , ai mà từng trải qua khó khăn và đau thương chứ? Chúng trải qua , hiện tại cuộc sống cũng , cần dệt hoa gấm nữa, vẫn bình an là !”
Tiêu T.ử Kiệt gật đầu: “Tiểu Diệp T.ử thật vui chuyện bố nhận , chỉ là nhà họ Hàn xuất hiện quá đột ngột, cho nên dù là Tiểu Diệp T.ử cháu đều cảm thấy chuyện thể đơn giản. Cháu hỏi can thiệp chuyện của lớn, chủ yếu là lo lắng...”