Võ Thắng Lợi bộ hành trình ngơ ngác, lúc phản ứng vặn cánh tay ấn lên tường, bả vai đau c.h.ế.t, trong đầu lóe lên ý nghĩ Tô Nhuyễn mà thuê hung thủ g.i.ế.c , đồng quy vu tận với gã, sợ đến sụp đổ hét lớn: "Buông ! Tô Nhuyễn, Tô Nhuyễn hôm nay cô dám g.i.ế.c , ông đây cả nhà các đều sống nổi."
"Người đầu óc bệnh ?" Giọng thô ráp hồn hậu như tiếng chuông vang lên lưng, "Mày đều c.h.ế.t , còn thế nào khiến cả nhà khác sống nổi?"
Sức mạnh khiến gã thể phản kháng suýt chút nữa khiến Võ Thắng Lợi sợ đến tè quần, liền thấy Tô Nhuyễn khẽ một tiếng: "Anh Long, đùa đấy, mau buông , chính là Võ Thắng Lợi."
"Thật giả?" Vị đại hán tên là Long , " thấy thằng nhóc lén lén lút lút, thật tới cướp bóc?" Anh giũ giũ cái túi cướp , một cuộn dây thừng, băng dính và d.a.o găm rơi .
Tô Nhuyễn:...
Trong đầu tên lưu manh ngoại trừ phế liệu thì cái gì cũng ?
Tô Nhuyễn : "Cái đoán chừng là tịch thu của tội phạm đấy, dù cũng là một cảnh sát nhân dân mà."
Võ Thắng Lợi lúc Tô Nhuyễn đang đỡ cho gã, vội vàng gật đầu phụ họa: ", là tịch thu của khác, của ."
Sau đó liền cảm giác lực đạo cánh tay buông lỏng, đầu liền thấy một gã to con cao chừng một mét chín mấy lưng gã, trong thời tiết chút lạnh, vẫn mặc áo ba lỗ công nhân, thể rõ cơ bắp cuồn cuộn .
Tất cả sự kiêu ngạo bá đạo của Võ Thắng Lợi đều thấy tăm , rụt cổ im lặng như gà, chỉ hung hăng trừng mắt Tô Nhuyễn, hảo hán chịu thiệt mắt, đợi lát nữa xem gã thu thập cô thế nào.
Tô Nhuyễn thiết với gã một cái: "Ông chủ Đỗ, Long, đây chính là Võ Thắng Lợi từng ."
Võ Thắng Lợi cảnh giác quét mắt xung quanh, nơi rõ ràng là một văn phòng, bộ đồ nội thất gỗ đỏ, ngược còn khí phái hơn văn phòng bác gã.
Trong phòng ngoại trừ gã to con vặn cánh tay gã, bàn việc còn một đàn ông tướng mạo nho nhã, thoạt ba mươi tuổi, còn đeo một cặp kính gọng vàng, xong lời Tô Nhuyễn lập tức dậy vươn tay với gã: "Hóa đây chính là đồng chí Võ, ngưỡng mộ lâu."
Thái độ đối với gã mà vô cùng tôn kính, Võ Thắng Lợi tuy chút hiểu , nhưng hưởng thụ, đưa tay bắt tay với đối phương.
Tô Nhuyễn đưa giấy tờ lấy từ chỗ Võ Thắng Lợi cho đàn ông : "Ông chủ Đỗ ngài xem, đều ở đây , sổ hộ khẩu chứng minh thư và giấy chứng nhận kết hôn của chúng , ngài thể kiểm tra xem."
Ông chủ Đỗ chỉ chỉ chiếc xe cảnh sát ngoài cửa sổ : "Có cái ở đây, cần kiểm tra nữa."
Võ Thắng Lợi thả lỏng, đối phương phận của gã, tự nhiên dám bậy.
Quả nhiên, gã to con vặn gã cung cung kính kính mời gã xuống ghế sô pha gỗ đỏ bên cạnh, rót nước còn bày một miếng bánh ngọt nhỏ: "Đồng chí Võ ngài nghỉ ngơi ở đây một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-72.html.]
Võ Thắng Lợi sự kinh hãi cho chút buồn tiểu, hỏi vị trí nhà vệ sinh vội vàng vệ sinh, vệ sinh xong gã cánh cửa gỗ đỏ do dự một chút, vẫn là đẩy cửa trở về.
Tô Nhuyễn còn tới tay, cứ thế bỏ quá mất mặt, gã tin cô dám gì gã.
Lúc phát hiện đài phát thanh trong văn phòng đang mở:
"... Từ ngày 25, tỉnh An liên tục năm ngày mưa đá phạm vi lớn cùng mưa to, tạo thành lòng sông đổi dòng gây lũ lụt, mắt mười ba vạn thiên tai, cuốn trôi ruộng ... Gây tổn thất kinh tế lên tới..."
Lúc đầu gã còn Tô Nhuyễn thỉnh thoảng thảo luận với ông chủ Đỗ những lời như "lũ lụt", "bao nhiêu hương trấn thiên tai", "di dời dân nạn" trong đài phát thanh, đó liền dần dần đắm chìm trong câu chuyện tuyệt diệu tên vô Vi Tiểu Bảo một đường thăng quan phát tài cưới vợ, cho nên thấy trong cuộc thảo luận của Tô Nhuyễn bọn họ xuất hiện những từ ngữ như "quyên tặng", "lãi suất".
Không qua bao lâu, Võ Thắng Lợi đẩy một cái, gã ngẩng đầu Tô Nhuyễn, trong đầu còn là Vi Tiểu Bảo trăm phương ngàn kế trêu chọc Mộc Kiếm Bình, lộ nụ trơn tuột: "Vợ?"
Sắc mặt Tô Nhuyễn đổi, : "Qua đây ký tên một cái, ấn cái dấu tay, chúng lập tức đến tòa soạn báo ."
Võ Thắng Lợi chút mơ hồ: "Tòa soạn báo?"
Thời đại báo chí là phương tiện truyền thông lớn nhất, tòa soạn báo là nơi khiến vô cùng ngưỡng mộ, nếu thể lên báo chính là một chuyện lớn thể chấn động huyện.
Võ Thắng Lợi tưởng tượng gã đến tòa soạn báo gì.
Tô Nhuyễn : "Chúng quyên tặng một lô vật tư lớn cho vùng thiên tai, chúng việc , luôn để . Huống chi là một chuyện ý nghĩa như ."
Ông chủ Đỗ cũng : "Đồng chí Võ đại nghĩa, Long lấy máy ảnh, lát nữa ký hợp đồng xong chụp chung với đồng chí Võ một tấm, giữ kỷ niệm."
Võ Thắng Lợi vẫn chút hiểu , nhưng lên báo, ông chủ Đỗ còn tôn kính gã như , cảm thấy hỏi thêm gì nữa đều là lộ sự khiếp nhược.
Phải cho dù bác gã cũng chỉ nhận phỏng vấn một , tuy chỉ là báo chiều thành phố Hoắc Tây, cũng khiến bác gã nở mày nở mặt một thời gian dài, đó trong huyện chuyện gì đều vòng qua ông , mấy năm nay cũng hưởng ít lợi.
Nghĩ đến đây, gã về phía Tô Nhuyễn, là cuộc phỏng vấn mà gã nghĩ ?
Quả nhiên Tô Nhuyễn : "Năm huyện Hòa thiên tai, Cục trưởng Võ đầu quyên tặng một vạn, đồng thời tổ chức các tích cực giải cứu bách tính, cuộc phỏng vấn đó còn nhớ chứ."
Võ Thắng Lợi gật đầu, đương nhiên nhớ, bác gã lúc đó cũng chỉ là màu, ngờ mà mang lợi ích lớn như , mấy năm nay chuyện tương tự đều sẽ mang theo gã, chỉ là còn vận may như thể gọi phóng viên đến phỏng vấn nữa.