Võ Thắng Lợi thưởng thức bộ dạng sụp đổ kinh nộ của Tô Văn Sơn, cuối cùng cảm thấy hả giận, coi thường gã ?
Bây giờ còn ngoan ngoãn bố vợ gã?
Tiếp theo, đến lượt Tô Nhuyễn ...
Võ Thắng Lợi theo bản năng sờ sờ đầu, chỗ đó dường như còn ẩn ẩn đau, còn phía , từ khi ở thành phố về liền vẫn luôn thể nổi lên hứng thú.
Nghĩ đến đây gã hung hăng một tiếng: "Bố vợ, chuyện hôn lễ ngài thương lượng với bố con. Con tìm Nhuyễn Nhuyễn đây." Gã lắc lắc giấy chứng nhận kết hôn tay, "Chứng nhận đều lĩnh , thế nào cũng hưởng tuần trăng mật chứ, chủ nhật con nhất định ở bên cô thật ."
Câu cuối cùng c.ắ.n chữ cực nặng, ai cũng gã ý gì.
"Võ Thắng Lợi, dám!" Tô Văn Sơn thật sự giận , đưa tay túm cổ áo gã.
Đám ch.ó săn lưng Võ Thắng Lợi lập tức tiến lên ngăn : "Ấy , Cục trưởng Tô đ.á.n.h , đây chính là con rể ngài đấy, đ.á.n.h hỏng con gái ngài đau lòng ."
Lời bình thường từ trong miệng bọn họ đều mang theo vẻ bỉ ổi, huống chi bọn họ rõ ràng mang theo trêu chọc, khiến Tô Văn Sơn tức đến mắt trắng dã, chút biện pháp nào.
Ngay cả mấy hàng xóm nhiệt tình ngăn cản Võ Thắng Lợi đều những đó cùng chặn .
Mãi cho đến khi Võ Thắng Lợi xuống lầu lái xe cảnh sát của Cục Công an huyện thẳng về phía thành phố Đông Lâm, đám côn đồ mới tản .
Người mặt đều gấp đến biến sắc, đáng tiếc thời đại xe con ít đến đáng thương, xe khách khoan hãy đuổi kịp, một ngày chỉ hai chuyến, cũng thể chuyên môn phát một chuyến xe vì ông.
Lý Mai Hoa với Tô Văn Sơn đang như ruồi nhặng đầu: "Gọi điện thoại cho Nhuyễn Nhuyễn ! Mau bảo con bé trốn !"
Tô Văn Sơn lúc mới phản ứng , vội vàng chạy gọi điện thoại cho trường học của Tô Nhuyễn.
Lý Mai Hoa vội vội vàng vàng : " tìm lão Quách, lão Lý nhà chúng , ông cũng đừng vội , lát nữa chúng cùng đến chỗ Võ Đại Minh, ngược xem chuyện ông quản !"
Lúc bên Tô Văn Sơn loạn thành một đoàn, Tô Thanh Thanh và Hoắc Hướng Dương cũng dần cảnh ...
Hoắc Hướng Dương trở về một là trù kết hôn, hai là chuẩn mở một cửa tiệm cho trong nhà, công ở phía Nam, thể gửi quần áo thịnh hành về, ở huyện thành chắc chắn thể kiếm tiền.
Sáng sớm tinh mơ Tô Thanh Thanh xách một chai rượu trắng đến cửa tiệm tìm :
"Chị em quyết định gả cho Lộc Minh Sâm , cuối tuần sẽ bàn chuyện hôn sự với nhà họ Lộc..."
"Xin Hướng Dương, em thật sự là quá yêu , em nhất thời hôn mê đầu óc, lúc đó em chỉ nghĩ chỉ cần chị em gả chồng, em sẽ cơ hội..."
"Em em sai thái quá , yên tâm, em sẽ để và chị em ở bên ." Cô vẻ khẳng khái hy sinh, "Em, là em trêu chọc Võ Thắng Lợi, em gả cho ."
"Chỉ cần em gả cho cô , các sẽ còn trở ngại nữa, em sẽ bao giờ tranh giành với chị em nữa, em chúc các bạc đầu giai lão, trăm năm hòa hợp!"
Tô Thanh Thanh lắc đầu: "Anh Hướng Dương, em đùa, em thể vì mà c.h.ế.t, tha thứ cho em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-70.html.]
"Em thà gả cho Võ Thắng Lợi, cũng để hận em, em thật lòng hạnh phúc..."
Cô lau nước mắt, giơ chai rượu lên cố tỏ kiên cường : "Nghe rượu thể khiến quên tất cả, bồi em một , túy sinh mộng t.ử xong, em sẽ vĩnh viễn quên ..."
Hoắc Hướng Dương đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt nhỏ nhắn long lanh của cô , lòng mềm nhũn...
Hoắc Hướng Mỹ tin tức bên nhà họ Tô, vội vã chạy tới cho trai cô , lúc đẩy cửa kìm hét lên một tiếng ch.ói tai: "Tô Thanh Thanh con hồ ly tinh !!"
Mọi xung quanh trong nháy mắt đều vây ...
Đến lượt nhà họ Hoắc binh hoang mã loạn.
Chuyện bên phía Tô Văn Sơn giải quyết ngược thuận lợi, Võ Đại Minh bá đạo nữa, ở những chuyện khác còn thể đè ép Tô Văn Sơn, nhưng hôn sự con cái chuyện nhỏ, Võ Thắng Lợi còn ầm ĩ chuyện lớn như , lãnh đạo cả huyện thành đều , vạn nhất Tô Văn Sơn liều mạng ầm ĩ với ông , bản ông cũng chiếm lợi ích gì.
Cho nên lập tức cam kết chuyện kết hôn tính, đợi Võ Thắng Lợi trở về nhất định thu thập gã.
Tô Văn Sơn thở phào nhẹ nhõm một dài, ngờ ầm ĩ như , ngược giải quyết luôn sự quấy rầy của Võ Thắng Lợi, coi như niềm vui ngoài ý .
Dù xảy chuyện hoang đường như , nhà họ Võ còn mặt mũi nào tới cầu hôn.
Lúc về đến nhà Lý Mai Hoa nhắc nhở Tô Văn Sơn: "Mau gọi điện thoại cho Nhuyễn Nhuyễn một tiếng, con bé e là sợ hãi ."
Trường học còn tan học, gọi điện thoại văn phòng giáo viên, hẳn là còn thể liên lạc với Tô Nhuyễn.
Tô Văn Sơn cửa liền gọi điện thoại, Đỗ Hiểu Hồng ấn .
Tô Văn Sơn nhíu mày: "Bà đừng loạn ở đây, Nhuyễn Nhuyễn đoán chừng sắp sợ c.h.ế.t ." Bản ông cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Đỗ Hiểu Hồng : "Sợ hãi hơn ?"
Tô Văn Sơn giận : "Bà linh tinh gì thế?"
Đỗ Hiểu Hồng "Ái chà" một tiếng : "Ông ."
Bà ghé sát Tô Văn Sơn nhỏ giọng : "Ông Tô Nhuyễn sợ Võ Thắng Lợi ? Đây cơ hội sẵn tới , ông cứ để nó nơm nớp lo sợ một ngày, ông xem nó còn sợ ."
Trên mặt Tô Văn Sơn lộ chút do dự, Đỗ Hiểu Hồng tiếp tục cố gắng: "Yên tâm , ông đều thông báo cho nó , nó là cô gái lớn như còn trốn ?"
"Thành phố Đông Lâm lớn như , Võ Thắng Lợi chắc chắn tìm thấy nó, cùng lắm là đến trường học của nó ầm ĩ một trận."
Tô Văn Sơn nhíu mày: "Vậy nó còn ở trường thế nào?"
Đỗ Hiểu Hồng nhướng mày: " Tô Văn Sơn, ông từ phụ đến nghiện ? Nó đều sắp gả cho nhà họ Lộc , còn học cái gì a?"