Chính ủy Vương thực sự vội , cũng thời gian khiếp sợ, bán tín bán nghi để một điện thoại.
Ngược Bùi Trí Minh tò mò: "Chị dâu, bạn nào của chị nhiều tiền thế?"
Tô Nhuyễn híp mắt một tiếng: "Cậu đoán xem?"
Bùi Trí Minh đoán , ngược Lộc Minh Sâm cô thật sâu, trong lòng nảy sinh tò mò, cô rốt cuộc định thu thập Võ Thắng Lợi thế nào đây, còn thể hai mươi vạn?
Mà Võ Thắng Lợi bình sinh đầu tiên chịu thiệt lớn vô cùng sấm rền gió cuốn, thế là hai ngày , Tô Nhuyễn liền gặp Tô Văn Sơn đích tới tìm cô.
Ông lo lắng đ.á.n.h giá Tô Nhuyễn, thấy cô bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm một dài: "Nghe Võ Thắng Lợi tới tìm con , con chứ?"
Tô Nhuyễn : "Không ."
Tô Văn Sơn sầu lo giảm: "Nó bảo bác ruột nó Võ Đại Minh đến cầu hôn với bố , bộ dạng cưới con thì bỏ qua."
"Hơn nữa, Đỗ Hiểu Hồng con đấy..." Tô Văn Sơn bực bội day day trán, "Là bố vô dụng, cũng thể hai mươi bốn giờ trông chừng bà , Võ Đại Minh tìm bà bà suýt chút nữa thì đồng ý ."
" chuyện , cho dù bây giờ bố từ chối , nhưng Võ Thắng Lợi là tên vô , nó nơi con học, nếu quyết tâm quấy rầy con, con đừng hòng yên ."
Tô Nhuyễn phối hợp hỏi: "Vậy con nên thế nào?"
Tô Văn Sơn đẩy kính mắt: "Bố nghĩ tới nghĩ lui, con vì Võ Thắng Lợi chằm chằm quấy rầy, bằng gả nhà họ Lộc."
"Lộc Minh Sâm là quân nhân, quân hôn pháp luật bảo vệ, chính là Võ Thắng Lợi nó cũng dám bậy, nếu con cho dù gả cho khác, Võ Đại Minh ở đó, con gả cho ai nhà đó e là đều gặp rắc rối."
" bây giờ xảy biến cố như , bố bỏ cái mặt già nhà họ Lộc hỏi một chút, nếu nhà họ Lộc thể đồng ý, tự nhiên chuyện đều dễ ."
Rõ ràng là bên nhà họ Lộc giục gấp, trong miệng ông thành ông mưu tính cho cô.
Tô Nhuyễn thản nhiên : "Nói tới lui, con ngoại trừ cầu xin gả nhà họ Lộc, mà đường sống ?"
Tô Văn Sơn nhíu mày: "Nhuyễn Nhuyễn, bây giờ lúc lo lắng thể diện." Ông dịu giọng , "Yên tâm, cho dù gả cũng chỉ là tạm thời."
"Con bây giờ học, lớp học cộng thêm đại học là năm năm đấy. Cùng lắm thì chúng rõ ràng với Lộc Minh Sâm, cũng tiệc rượu, các con cứ lén lút lĩnh cái chứng nhận, đợi qua hai ba năm, bên Võ Thắng Lợi còn hy vọng, bên nếu con cảm thấy thích hợp, thương lượng ly hôn là , cái gì cũng ảnh hưởng."
Thật hiếm khi ông nghĩ chu đáo mặt, Tô Nhuyễn hỏi ngược : "Cho nên con kết hôn đều giống như trộm? Có dì Lý bọn họ hỏi tới, con đều lừa kết hôn?"
Cô chằm chằm mắt Tô Văn Sơn: "Vậy bố thể nhận lợi ích gì?"
Tô Văn Sơn nhíu mày, tức giận : "Con ý gì? Bố vì chuyện của con mà bôn ba, hạ cầu xin nhà họ Lộc, chẳng lẽ nghĩ đều là bố thể nhận lợi ích gì?"
"Trong mắt con, bố chính là bán con gái, kẻ duy lợi là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-67.html.]
Ông chính là thế mà, trong lòng Tô Nhuyễn lạnh, mặt là vẻ mặt sai ngạc : "Con khi nào nghĩ về bố như ?"
"Con chỉ cảm thấy bố gì cũng là Cục trưởng Cục Giáo d.ụ.c huyện chúng , con con gái bố mà lén lút lĩnh chứng nhận kết hôn, sính lễ, tiền lễ, cái gì cũng , mà giống như bỏ trốn, vạn nhất , còn chọc cột sống bố, ảnh hưởng con đường quan của bố, đối với bố bất kỳ lợi ích gì."
Cô cũng tủi phẫn nộ: "Cho nên trong lòng bố, con chính là đứa con gái coi bố thành kẻ ?"
Đến lượt Tô Văn Sơn nghẹn lời.
Tô Nhuyễn tiếp tục : " mặc kệ bố nghĩ con thế nào, nhưng con vẫn sẽ để bố khó xử."
Tô Văn Sơn cô đến nảy sinh áy náy, đang cân nhắc trong điều kiện đề cập với nhà họ Lộc , ít nhất thêm một điều bảo đảm cho Tô Nhuyễn, liền Tô Nhuyễn kiên định : "Cho nên bất luận thế nào con sẽ lén lút gả chồng."
"Con gả thì gả nở mày nở mặt, cầu xin nhà họ Lộc? Bọn họ tới cầu xin con còn cân nhắc." Tô Nhuyễn lạnh, "Nhà họ Võ bố đừng quản là , Đỗ Hiểu Hồng tác hợp thì thế nào? Chẳng lẽ con đồng ý bọn họ còn thể cưỡng ép con kết hôn thành?"
"Để Võ Thắng Lợi bản lĩnh tới tìm con, con ngược xem gã thể quấy rối con thế nào!"
Tô Văn Sơn:...
Nếu thật như , còn vất vả chạy tới gì?
"Con đang ở trường học, nó hủy hoại danh tiếng của con ở trong trường, con thế nào?"
"Vậy thì chuyển trường thôi." Tô Nhuyễn , "Trường 3 con đều thể , những trường khác cũng thành vấn đề, chẳng qua chính là vấn đề học phí."
Tô Văn Sơn:...
Còn đòi học phí nữa, hiện tại đưa Đỗ Hiểu Hồng còn cả ngày nghĩ đòi về đây .
Tô Nhuyễn hiển nhiên quyết định, mà khi hôn sự nhà họ Lộc ngã ngũ, Tô Văn Sơn dám để Tô Nhuyễn chút vui nào, chỉ đành nén một bụng tức giận tay trắng trở về.
Lúc về đến nhà Đỗ Hiểu Hồng đang ghế sô pha liệt kê danh sách, đều là những thứ mua sắm cho trong nhà và hai đứa con.
Thấy Tô Văn Sơn trở về, ha hả : "Vừa nhà họ Lộc gọi điện thoại tới, cuối tuần nhân lúc nghỉ, chúng cùng chuyện."
"Ông ngóng ? Nhà họ Lộc cưới cháu dâu cả đưa bao nhiêu sính lễ?"
"Nhà họ Lộc giục gấp như , e là vội ," Đỗ Hiểu Hồng càng nghĩ càng vui vẻ, "Nói chừng còn thật sự thể đòi ít sính lễ. Nhà họ Lộc những năm ở thành phố cũng tích cóp ít gia sản."
" tính , chúng ít nhất đòi một vạn tám ngàn tám, đàn piano của Điềm Điềm là , đó ba món lớn..."
Tô Văn Sơn vốn dĩ vì chuyện thành, tâm trạng bực bội, bộ dạng thiển cận của bà , nổi nóng : "Nhuyễn Nhuyễn là con gái ruột của , bà coi là buôn đấy mua bán một ? Chúng và nhà họ Lộc là kết thông gia, kết thù! Bà cảm thấy sống quá ?"