Lộc Minh Sâm hôn lên tay cô, nghiêm túc cô: "Nhuyễn Nhuyễn, đến lúc đó nếu em xảy chuyện, chắc chắn đuổi theo em."
Tô Nhuyễn trừng : "Anh bớt hươu vượn, em là đồ ngốc ? Sẽ chạy đến chỗ nguy hiểm?"
"Anh thấy em chuyện kéo chân bao giờ ."
Lộc Minh Sâm vẫn là bộ dạng yên tâm, bỗng nhiên bế cô lên : "Nói như , một đứa con cũng , đến lúc đó em chắc dứt , bất kể thế nào em cũng sẽ bỏ con nhỉ."
Tô Nhuyễn sức giãy giụa, giận dữ : "Lộc Minh Sâm! Anh coi con là cái gì?"
Lộc Minh Sâm xuống , cô : "Em xem, em cũng nỡ để Tiểu Miên Hoa của chúng sinh với lý do đúng ."
Tô Nhuyễn ngẩn , mím môi.
Lộc Minh Sâm sờ mặt cô dịu dàng : "Nhuyễn Nhuyễn, em khi em với một đứa con vui mừng thế nào ?"
"Không vì thích trẻ con, mà là khoảnh khắc đó , em yêu , thậm chí thể vì thế mà buông bỏ khúc mắc." Trong mắt đều là những vì , "Anh bảo vật trân quý nhất thế giới."
Tô Nhuyễn ngẩn ngơ , Lộc Minh Sâm cụng trán cô: "Nhuyễn Nhuyễn, Tiểu Miên Hoa của chúng nên là minh chứng cho tình cảm trân quý ."
"Chứ vì kế hoạch gì đó, vì trói buộc ai đó mà chế tạo con bài lật..."
Tô Nhuyễn nheo mắt : "Tại là Tiểu Miên Hoa, Tiểu Bảo Bối xứng minh chứng ?"
Lộc Minh Sâm:...
Anh chọc , ấn Tô Nhuyễn lòng: "Anh cứ nghĩ là Tiểu Miên Hoa, lớn lên giống em," Anh dùng tay hiệu một chút, "Nhỏ như thế , mềm mềm, ngoan ngoãn rúc lòng gọi bố."
Trong giọng của là sự vui vẻ và mong đợi thể che giấu, tim Tô Nhuyễn bỗng nhiên mềm nhũn, hóa cũng giống cô từng ảo tưởng qua.
mà...
"Em thích Tiểu Bảo Bối, đối với khác đều ngầu lòi, nhưng đối với em thì đáng yêu."
Lộc Minh Sâm cụng trán cô : "Đừng như , Tiểu Miên Hoa sẽ đau lòng đấy."
Tô Nhuyễn nhịn : "Anh ấu trĩ hả." Lại , "Vậy sợ Tiểu Bảo Bối đau lòng ?"
Lộc Minh Sâm cũng rộ lên.
"Chúng thuận theo tự nhiên ?" Lộc Minh Sâm Tô Nhuyễn, "Bất kể là Tiểu Miên Hoa là Tiểu Bảo Bối, chúng đều nên là kết tinh tình yêu khi cha tình nồng ý đậm, là món quà nhất ông trời ban cho chúng ."
Tô Nhuyễn chằm chằm Lộc Minh Sâm lời nào, Lộc Minh Sâm còn tưởng rằng thuyết phục cô.
Liền cô hung dữ : "Vừa nãy hung dữ với em ?"
Lộc Minh Sâm:...
"Đàn ông thì đều trân... ư..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-444.html.]
Sự chất vấn vô lý của cô chặn trong miệng, bàn tay to ấn c.h.ặ.t gáy cô, mang theo sự mạnh mẽ cho phép từ chối.
Thế nhưng tình yêu dịu dàng mãnh liệt thông qua môi lưỡi mềm mại truyền thẳng đến tim, sống lưng Tô Nhuyễn trong nháy mắt dâng lên một luồng tê dại, cơ thể dần dần mềm nhũn.
Lúc chìm đắm trong đó mới phát hiện dường như thật sự lâu chuyên tâm yêu , cô vòng tay lên cổ , hung hăng phản kích .
Lộc Minh Sâm khựng , trong khoang mũi phát tiếng hừ vui vẻ, động tác càng thêm hung mãnh...
Sau cuộc hoan ái nhẹ nhàng vui vẻ , hai phảng phất như trở về trạng thái lúc tân hôn trăng mật, Tô Nhuyễn cũng buông bỏ chấp niệm.
Tuy rằng vẫn tránh khỏi lo âu, nhưng so với việc dùng một đứa con để con bài lật, thiết cứu hộ cải tiến và bảo đảm hậu cần mới thực tế và quan trọng hơn.
Tô Nhuyễn dùng việc học và công việc lấp đầy thời gian, lẽ là do cùng Lộc Minh Sâm tụ ít ly nhiều, mãi cho đến khi cô nghiệp nghiên cứu sinh năm 97, Tiểu Miên Hoa Tiểu Bảo Bối đều đến.
Tô Nhuyễn bắt đầu tránh thai.
Bất luận thế nào, chuyện quan trọng nhất trong một năm tiếp theo, là cùng Lộc Minh Sâm kề vai chiến đấu.
@
"Đừng dừng, kiên trì thêm chút nữa."
Tô Nhuyễn mặc bộ đồ thể thao rộng rãi, đang squat trong sân, Lộc Minh Sâm ở bên cạnh giám sát cô.
Đối diện Lục Thần Minh : " Lộc đoàn trưởng, giáo quan đến nghiện ? Huấn luyện tân binh còn đủ, về nhà còn huấn luyện vợ."
Y tá Mễ hiển nhiên cũng hiểu: "Tô Nhuyễn em cái gì thế? Muốn lính ."
Tô Nhuyễn : " , lính." Làm lính tình nguyện.
Đầu năm 97 bắt đầu, thời gian Lộc Minh Sâm căn cứ dần dần ít , lúc đầu là hai tháng thể về một tuần, bây giờ mỗi tháng đều thể về một tuần.
Mà từ khi Tô Nhuyễn bắt đầu tránh thai, liền lập kế hoạch huấn luyện, đồng ý để Tô Nhuyễn cùng tiền tuyến, nhưng để đảm bảo an , cũng cố gắng hết sức nâng cao tố chất cơ thể của Tô Nhuyễn.
Tô Nhuyễn đương nhiên cũng nặng nhẹ, gần như mỗi sáng sớm đều luyện cho kiệt sức.
Đợi ăn cơm xong Lộc Minh Sâm đến đơn vị báo cáo công việc, Tô Nhuyễn nghỉ ngơi một chút, bắt đầu lật xem sổ kế hoạch của cô, nghiên cứu sinh thời buổi vẫn sức cạnh tranh, cô tranh thủ cơ hội giữ trường.
Đợi chính thức việc, cô sẽ thể giống như lúc sinh viên thể tự do cơ động phân phối thời gian nữa, cho nên cô tranh thủ nghỉ hè sắp xếp gấp rút công việc sang năm, mà năm nay chỉ là vấn đề công việc của mấy cái xưởng.
Còn sự chuẩn vật tư cho năm , hai năm nay cô liều mạng việc đều sự hồi báo tồi.
Lợi nhuận của xưởng trang sức tăng trưởng định, đặc biệt là năm ngoái khi Diệp Minh từ Thịnh Thế học thành tài trở về, doanh thu của xưởng trang sức gần như tăng gấp đôi, theo đà , năm nay ước chừng bốn trăm vạn thành vấn đề;
Đơn đặt hàng áo phao cứu sinh tăng cường ngoại trừ quân khu Thủ đô bên , Đinh Cửu lúc ở miền Nam trông coi xưởng thuyền cứu hộ còn thuận tiện lấy đơn đặt hàng của quân khu miền Nam, nhu cầu bên đó lớn hơn, xưởng so với lúc cô mới tiếp nhận lớn hơn gấp ba , chỉ tính đơn đặt hàng mắt một năm lợi nhuận thể định ở mức hai trăm vạn.