Tô Nhuyễn mím môi : "Chẳng lẽ em vác cái bụng to chống lũ cứu tai tivi? Vạn nhất em chịu nổi, con xảy chuyện thì thế nào?"
Lộc Minh Sâm dở dở : "Cái là cái gì với cái gì?"
Tô Nhuyễn : "Em sai!"
"Mang t.h.a.i cần một năm thời gian, vì sức khỏe của em và con, hồi phục cơ thể và cho con b.ú cũng cần một năm thời gian, vạn nhất ở cữ, hoặc thời kỳ cho con b.ú cứu tai lo lắng nóng nảy, mất sữa, con chịu tội em cũng sinh bệnh."
Lộc Minh Sâm nên gì: "Em nghĩ cũng nhiều thật đấy."
Tô Nhuyễn : "Có y tá Mễ ở đây, nhiều nhiều tự nhiên cũng nghĩ nhiều, sinh con cũng chuyện nhỏ, đương nhiên suy nghĩ rõ ràng phương diện."
Lộc Minh Sâm than thở: "Vậy thể đợi về sinh?"
Tô Nhuyễn khựng một chút : "Anh bên cứu tai, bao lâu, vạn nhất thương, hoặc nhiễm lạnh, chất lượng tinh trùng , trong thời gian ngắn cũng thể con."
"Đợi dưỡng cơ thể lúc đó em thành sản phụ cao tuổi , đối với em và con đều ."
Lộc Minh Sâm:...
Không hổ là Tô Nhuyễn, kế hoạch đúng là hợp tình hợp lý, khiến cách nào phản bác.
Thế nhưng... Lộc Minh Sâm mắt cô, sự tình e là như cô .
Đáng tiếc còn kịp hỏi nhiều, Tô Nhuyễn một nữa tức giận, một phen đẩy mặc quần áo xuống giường, thẳng thư phòng.
Lộc Minh Sâm dáng vẻ suy sụp buồn bã của cô, nghĩ đến ngày mai rời , nhịn tiến lên ôm lấy cô: "Xin , em nghĩ nhiều như ."
Tô Nhuyễn cũng để ý đến , đẩy cánh tay : " , thật sự quá xin , em nên nghĩ nhiều như !"
"Thôi, dù , đầu năm cũng sinh nữa, sinh , thì sinh nữa, cũng sinh nữa!" Tô Nhuyễn , hốc mắt bắt đầu đỏ lên, Lộc Minh Sâm cũng cực kỳ thuận mắt, "Tránh ! Đừng lượn lờ mặt em, mau về căn cứ của , em cần !"
Lộc Minh Sâm bất đắc dĩ: "Nhuyễn Nhuyễn."
Tô Nhuyễn để ý tới , Lộc Minh Sâm bản vẽ thuyền cứu hộ kẹp trong vở của cô, bỗng nhiên : "Nhuyễn Nhuyễn, em định năm 98 sẽ tiền tuyến ."
Tô Nhuyễn sửng sốt, Lộc Minh Sâm tiếp tục : "Trước năm 97 sinh con, dùng một năm thời gian dưỡng cơ thể, đứa bé hơn một tuổi cũng là độ tuổi thể gửi gắm cho khác trông nom, đó năm 98 cùng tiền tuyến, đúng ?"
Tô Nhuyễn coi như thấy chuyện, cúi đầu tiếp tục xem sổ kế hoạch của cô.
Cho dù thường xuyên ở nhà, từ trong những cuộc trò chuyện điện thoại của cô cũng thể , chuyện xưởng trang sức cô càng quản càng ít, ngược việc nghiên cứu phát triển áo phao cứu sinh, đê chắn nước bơm và thuyền cứu hộ theo dõi vô cùng c.h.ặ.t chẽ.
Lộc Minh Sâm vẫn luôn tưởng cô chỉ là bắt tay việc cải tiến thiết , hàng năm tiết kiệm một ít tiền vốn cung cấp vật tư đến lúc đó, tạo điều kiện nhất cho , ngờ cô mà còn ý định đích tiền tuyến.
Phải rằng cô trong chuyện lớn vẫn luôn lý trí.
"Nhuyễn Nhuyễn." Lộc Minh Sâm xoay vai cô , thế nhưng Tô Nhuyễn cúi đầu căn bản để ý tới .
Lộc Minh Sâm thở dài, trực tiếp bế cô lên đặt lên đùi, Tô Nhuyễn giãy giụa xuống, ôm c.h.ặ.t: "Nhuyễn Nhuyễn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-443.html.]
"Nhuyễn Nhuyễn, em , em từng trải qua, thì nên đó là sức mạnh mà sức thể đổi."
"Cho dù là những huấn luyện bài bản như bọn cũng thể gặp nguy hiểm, bình thường như em thì càng đừng nhắc tới, ngoại trừ thêm lo lắng , sẽ sự giúp đỡ nào nhiều hơn."
Đã đoán , Tô Nhuyễn cũng giấu giếm nữa: "Anh tưởng em là kẻ ngốc, cái gì cũng hiểu ?"
Lộc Minh Sâm thở dài: " mà thật sự quá nguy hiểm."
"Em nguy hiểm ?" Tô Nhuyễn tức giận , "Vậy em ? Cái gì cũng ở nhà thông qua tivi và tin tức đoán già đoán non tin tức của ?"
"Lộc Minh Sâm, em cần dạy dỗ em, em sống nhiều hơn mấy chục năm, thương nhân mười mấy năm, so với loại cống hiến quên như , cân nhắc lợi hại là bản năng của em!"
"Em chỉ cần chuẩn vật tư, ở nhà đợi khải trở về là phương án tối ưu, nhưng em !"
"Em cách nào cân nhắc lợi hại ở chỗ !" Tô Nhuyễn rơi nước mắt, "Đây là của em ?"
Cô lạnh lùng : "Anh nếu cảm thấy em sai , bây giờ trực tiếp rời , đừng dỗ dành em, đó cả năm nay cũng đừng trở về, thể , em liền đồng ý với đến lúc đó tuyệt đối tiền tuyến!"
Cô lời má còn vương giọt lệ.
Lộc Minh Sâm xúc động buồn : "Em đúng là..."
Tô Nhuyễn trừng mắt , đại tư thế dám lời gì khó thì đuổi .
Lộc Minh Sâm lau giọt nước mắt mặt cô: "... Đóa hồng gai."
Tô Nhuyễn:...
Cô cuối cùng vẫn nhịn : "Cút !"
Lộc Minh Sâm giơ tay lau nước mắt mặt cô: "Xin , em nghĩ nhiều như ."
Tô Nhuyễn nghiêng mặt tránh , vẫn kháng cự để ý tới .
Lộc Minh Sâm mạnh mẽ ôm eo cô, xoay cằm cô : "Vậy em đồng ý với , đến lúc đó ."
Tô Nhuyễn sửng sốt một chút, kinh ngạc : "Anh cho em ?"
Lộc Minh Sâm cô mỉm : "Em đều lôi cả lý do khiến thể phản đối , cho em thì thế nào?"
Sắc mặt Tô Nhuyễn đỏ, nãy cảm xúc kích động, bây giờ nhớ , câu quả thực hiềm nghi tỏ tình.
Lộc Minh Sâm dựa lưng ghế, nhướng mày than thở: "Haizz, lúc ai , cách nào trả giá giữ chút gì với ..."
Đây là lời cô với khi bọn họ ở bên , ngờ Lộc Minh Sâm mà đột nhiên nhắc tới cái , Tô Nhuyễn thẹn quá hóa giận, đưa tay bịt miệng : "Anh lời nào ai bảo câm."