Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 442

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:27:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giống như lúc đầu cô vốn chỉ cảm thấy một đứa con đáng yêu giống Lộc Minh Sâm, nhưng một ngày bỗng nhiên nghĩ, nếu thêm một đứa con, thêm một con bài lật .

Nếu cô còn đủ để giữ , thì hai con chắc là chứ.

Cho nên sự lo âu khiến cô kiên trì: "Em sợ, em em bé."

Lộc Minh Sâm tuy trực tiếp phản bác cô, nhưng nghỉ phép đó chêm chọc lấp l.i.ế.m cho qua.

Hơn nữa từ khi Tô Nhuyễn tính ngày rụng trứng, Tô Nhuyễn nghi ngờ cố ý chọn lúc cô trong thời kỳ an để trở về.

Tóm , đợi đến cuối năm 95, bụng Tô Nhuyễn vẫn động tĩnh, tâm trạng của cô từ lo âu biến thành nôn nóng.

Vừa nghĩ tới cách năm 98 còn hai năm, cô sẽ khống chế mà suy nghĩ lung tung, nhất thời nghĩ đứa con sẽ vì hai con mà trở về;

Mà cái nguyên nhân cô vẫn luôn nghĩ tới , cũng bắt đầu ngừng trồi lên: Vạn nhất, vạn nhất về , cô ít nhất còn một đứa con với ...

Những suy nghĩ cách nào với Lộc Minh Sâm, thế là một đứa con liền trở thành chấp niệm của cô.

Loại chấp niệm dẫn đến từ lúc nào, thời gian Lộc Minh Sâm nghỉ phép về nhà đối với hai còn đơn thuần là giải tỏa nỗi nhớ, tận hưởng niềm vui và hạnh phúc nữa, ngược trở thành một loại nhiệm vụ mang theo mục đích.

Đợi đến tháng tư năm 96, khi Tô Nhuyễn tin La Thắng Nam mang thai, sự nôn nóng đạt đến đỉnh điểm, Ngôn Thiếu Dục và La Thắng Nam tháng mười năm 95 mới kết hôn, nhưng bọn họ con .

Bọn họ đầu tiên nảy sinh bất đồng, đầu tiên cãi .

Sau khi Lộc Minh Sâm một nữa cố ý cẩn thận lưu trong cơ thể cô, Tô Nhuyễn cuối cùng nhịn nổi giận: "Lộc Minh Sâm!! Anh cảm thấy em ngốc ? Em con, con! Anh như rốt cuộc là ý gì?"

Lộc Minh Sâm hì hì ôm cô giống như lấp l.i.ế.m cho qua, Tô Nhuyễn tức giận đẩy : "Anh rõ ràng em cái gì, tại lừa gạt em?!"

Lộc Minh Sâm thấy cô thật sự tức giận, bất đắc dĩ : "Nhuyễn Nhuyễn, chúng tụ ít ly nhiều như , em m.a.n.g t.h.a.i bảo yên tâm?"

Anh tận mắt thấy y tá Mễ m.a.n.g t.h.a.i từng bước từng bước qua như thế nào, ốm nghén, khẩu vị t.h.a.i kỳ, đau lưng mỏi eo cơ thể khó chịu vân vân đủ loại vấn đề gần như ngày nào cũng , ngay cả Lục Thần Minh ngày nào cũng ở bên cạnh cũng cảm thấy vất vả.

"Em một m.a.n.g t.h.a.i quá vất vả, hy vọng thể ở bên cạnh em." Lộc Minh Sâm xoa bụng cô, "Hơn nữa cũng một cha cùng con chúng lớn lên."

" ở bên cạnh a!" Tô Nhuyễn gạt tay , cô bây giờ cái gì cũng lọt, "Công việc như của kéo dài bao lâu trong lòng chẳng lẽ ?"

"Anh một năm thể một tháng ở nhà ? Anh ở bên cạnh kiểu gì?"

Lộc Minh Sâm Tô Nhuyễn đang kích động khỏi nhíu mày: "Nhuyễn Nhuyễn, em bình tĩnh một chút."

"Em bình tĩnh," Tô Nhuyễn bực bội , "Em rõ ràng, em con!"

"Em cũng loại dây tơ hồng gì, còn nhất định ở bên cạnh mới , em một cũng thể sống !"

"Anh ở bên cạnh em, chẳng lẽ còn cho em một đứa con ở bên cạnh em?!" Nói đến đây, cô nghĩ tới cái gì, cảm xúc càng thêm kích động, hốc mắt đỏ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-442.html.]

Lộc Minh Sâm bất đắc dĩ : "Nhuyễn Nhuyễn, em rõ ràng ý ."

Tô Nhuyễn buông tha: "Mặc kệ ý gì, thời gian, liền cho em sinh con, đây là đạo lý gì?"

"Anh nếu con thì thẳng!"

Lộc Minh Sâm thở dài, dậy mặc quần áo: "Được , đợi em bình tĩnh chúng hãy chuyện t.ử tế, ?"

Tô Nhuyễn kéo cho : "Có gì mà chuyện? Hôm nay là ngày rụng trứng của em, nhất định hôm nay."

"Tô Nhuyễn!" Lộc Minh Sâm hiếm khi chút nóng nảy, "Em xác định ở trong trạng thái ?"

Tô Nhuyễn kiên trì: "Xác định!"

Khi sự hòa hợp xác thịt trở thành nhiệm vụ, chỉ vô vị, còn mang theo sự miễn cưỡng và đau đớn, Lộc Minh Sâm dáng vẻ Tô Nhuyễn nhắm mắt nhíu mày, thở dài, đỡ lấy lưng cô nhẹ giọng : "Nhuyễn Nhuyễn, đừng như , ngày mai ."

Tô Nhuyễn bỗng nhiên òa lên, Lộc Minh Sâm sửng sốt một chút, vội vàng cúi ôm cô lên: "Sao thế?"

Anh đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt cô, càng lau càng nhiều, Lộc Minh Sâm ôm c.h.ặ.t lấy cô: "Đừng ."

Anh từng thấy Tô Nhuyễn thương tâm như , tính cô bướng bỉnh, mặt khác bao giờ chịu tỏ yếu đuối, ngược lúc cảm động dễ rơi nước mắt.

Trong lòng như cái gì xé rách, Lộc Minh Sâm khó chịu : "Đừng nữa , xin , là của , nên sớm chuyện với em, nhưng chúng khó khăn lắm mới gặp mặt, em mất hứng."

Tô Nhuyễn vùi n.g.ự.c lớn: "Lộc Minh Sâm, xin , em cũng , nhưng em thời gian nữa ..."

Lộc Minh Sâm giật nảy , buông cô , lo lắng đ.á.n.h giá từ xuống : "Em thế?"

"Báo cáo khám sức khỏe năm ngoái bình thường ?" Anh trong nháy mắt nghĩ đến kiếp cô c.h.ế.t vì u.n.g t.h.ư phổi, ngay cả giọng cũng run rẩy, "Em đừng dọa !"

Tô Nhuyễn khuôn mặt trong nháy mắt mất huyết sắc của , nảy sinh áy náy: "Cơ thể em , cả, đừng lo lắng."

Lộc Minh Sâm tin: "Thảo nào hôm nay em khác thường như , em đừng lừa ... ." Anh lập tức dậy mặc quần áo, "Đi khám sức khỏe với ."

"Không lừa !" Tô Nhuyễn nắm lấy , "Cơ thể em thật sự vấn đề."

Lộc Minh Sâm : "Vậy tại em thời gian."

Tô Nhuyễn im lặng một chút : "Em thời gian là sinh con, em nhất định sinh con năm ."

Lộc Minh Sâm nghi hoặc: "Sinh con còn giới hạn thời gian?"

 

 

Loading...