Cũng may Lộc Minh Sâm cũng tới gần, một tay đỡ lấy cô.
Dựa l.ồ.ng n.g.ự.c quen thuộc lâu gặp, Tô Nhuyễn cũng sự ngọt ngào và tim đập thình thịch khi cửu biệt trùng phùng gì cả.
Mà là cùng Lộc Minh Sâm chằm chằm trong sân đối diện bằng ánh mắt c.h.ế.t ch.óc.
Lục Thần Minh dáng vẻ của bọn họ ha ha, chỉ Lộc Minh Sâm với Tô Nhuyễn: "Haizz, Tô Nhuyễn, em nhỉ, Lộc đoàn trưởng nhà em gọi nhầm điện thoại gọi cho Tiểu Mân Côi gì đó, ha ha ha ha, mau thẩm vấn cho kỹ ."
Nói bóp giọng học một nữa: "Ca ca bảo bối~~~"
Tô Nhuyễn và Lộc Minh Sâm hẹn mà cùng rùng một cái, thầy giáo Hàn ở cách vách xem tình hình cũng run vai : "Tiểu Lục đoàn trưởng, đây là điển cố gì thế, mau đừng gọi nữa, nổi da gà."
"Nổi da gà chỗ nào, Tiểu Mân Côi yêu nghiệt chính là gọi như đấy, đúng , ca ca bảo bối~~, ha ha ha."
Lộc Minh Sâm day day trán, nghiến răng nghiến lợi: "Cậu câm miệng cho ."
Lục Thần Minh thật vất vả mới nắm thóp của Lộc Minh Sâm thể câm miệng? Vẫn là y tá Mễ tát một cái đầu : "Đừng gọi nữa! Khó c.h.ế.t ."
"Khó chỗ nào." Lục Thần Minh biện giải một câu, Lộc Minh Sâm liền : "Hóa thích kiểu ? Cũng đúng, từng tận tai thấy, mà thể học giống như , xem là quen thuộc ."
Anh vẻ bừng tỉnh đại ngộ: " , hồi đó Tiểu Cúc Hoa chính là gọi như thì ."
Tiểu Cúc Hoa...
Tô Nhuyễn khỏi siết c.h.ặ.t t.a.y Lộc Minh Sâm mới thể để tiếng.
Bên y tá Mễ đột ngột về phía Lục Thần Minh.
Lục Thần Minh trừng lớn mắt tức giận : "Lộc Minh Sâm, mà tung tin đồn nhảm!" Vội vàng giải thích với y tá Mễ, "Em đừng bậy, từng ."
Lộc Minh Sâm vô tội nghiêng đầu: " cũng là thôi, dù chúng lúc đó ." Anh với y tá Mễ: "Mễ Duyệt em cũng đừng để trong lòng, khi kết hôn tuy ham chơi, nhưng khi kết hôn thì thấy tìm Tiểu Cúc Hoa nữa."
Lục Thần Minh:... Mẹ nó đây là khuyên can?
Y tá Mễ véo tai : "Còn thành thật khai báo?"
Lục Thần Minh oan uổng c.h.ế.t: "Anh , gì Tiểu Cúc Hoa nào."
Y tá Mễ căn bản quan tâm gì, chỉ tiếp tục hỏi: "Em thấy học quả thực vài phần ý vị đấy, hả? Tiểu Cúc Hoa là gọi như ?"
"Không ?"
Thấy ánh mắt đều đổ dồn , bé Lục Cân vỗ tay nhỏ càng hăng hái: "Ca ca bảo bối~~~"
Tô Nhuyễn cuối cùng nhịn phá lên, Lộc Minh Sâm cũng chịu , y tá Mễ tức giận đá Lục Thần Minh một cái gầm lên: "Còn học mấy lời đắn dạy hư trẻ con nữa để yên cho !"
Lục Thần Minh xám xịt theo y tá Mễ về, nhưng trải qua chuyện , Lộc Minh Sâm và Tiểu Mân Côi đại khái cũng sắp nổi tiếng .
Về đến nhà, Tô Nhuyễn căm giận : "Bùi Trí Minh cái tên miệng rộng !" Lời Tiểu Mân Côi chỉ .
Lộc Minh Sâm mặt cảm xúc chằm chằm cô, kẻ đầu têu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-441.html.]
Tô Nhuyễn Lộc Minh Sâm nãy còn tính kỹ càng hãm hại Lục Thần Minh lúc đáy mắt đều là sống còn gì luyến tiếc nhịn rộ lên: "Cái đó, chắc qua một thời gian nữa chắc sẽ đều quên thôi nhỉ?"
Lộc Minh Sâm thản nhiên cô: "Em xem, Tiểu Mân Côi yêu nghiệt?"
Tô Nhuyễn cuối cùng vỡ trận, nhịn ha ha.
Lộc Minh Sâm cũng banh nữa, tiến lên một phen ôm lấy cô, cúi đầu hung hăng c.ắ.n cô một cái: "Đều tại em, em cái đồ xa ."
Rõ ràng là cô xã hội tính t.ử vong, ngờ Lộc Minh Sâm còn t.h.ả.m hơn cô, Tô Nhuyễn càng nghĩ càng buồn , căn bản dừng .
Lộc Minh Sâm căm giận bế cô lên ném lên giường, cúi đè xuống định thực hiện chế tài nghiêm khắc.
Thế nhưng cũng thành công, tình đến lúc nồng, Tô Nhuyễn bỗng nhiên xa gọi một tiếng: "Ca ca bảo bối~~".
Lộc Minh Sâm suýt chút nữa thì xìu, trừng mắt Tô Nhuyễn: "Em câm miệng cho , Tiểu Mân Côi."
Lộc Minh Sâm cùng Tô Nhuyễn ăn xong Tết Nguyên Tiêu rời .
Tô Nhuyễn hiện giờ cũng quen với sự chia ly như , Lộc Minh Sâm chân , cô chân liền vùi đầu công việc và học tập, sắp xếp thời gian kín mít.
Tuy nhiên đáy lòng còn thêm một phần mong đợi thầm kín, thế nhưng hai mươi ngày kỳ kinh nguyệt đến đúng hẹn, Tô Nhuyễn khỏi thất vọng.
Cô thực cũng khả năng lớn, dù thời gian đó đúng thời kỳ an của cô, nhưng vẫn nhịn ôm hy vọng vạn nhất.
Lúc Lộc Minh Sâm gọi điện thoại tới liền thấy Tô Nhuyễn thở dài.
"Sao thế?"
Tô Nhuyễn buồn bực : "Không em bé."
Lộc Minh Sâm bật : "Cái thể là ngay ."
Anh dường như còn thở phào nhẹ nhõm: "Anh suy nghĩ kỹ , ngược cảm thấy chúng tiên cần vội."
"Em sắp học cao học , đến lúc đó vác cái bụng to cũng tiện lắm." Anh dịu dàng , "Hơn nữa m.a.n.g t.h.a.i vất vả như , em một ."
Trong lòng Tô Nhuyễn ấm áp, cô thực cũng một , hiện giờ cô sợ trẻ con, nhưng đối với việc m.a.n.g t.h.a.i nắm chắc.
Dù nỗi đau kiếp khắc sâu xương tủy mấy chục năm, cô xác định thật sự đến lúc đó ảnh hưởng gì , cô hiện giờ chỉ thể xác định một điểm, đó là nếu Lộc Minh Sâm ở đây, cô cái gì cũng sợ.
Thế nhưng tình hình thực tế cho phép, cô vô cùng rõ ràng, trạng thái công việc như của Lộc Minh Sâm thể sẽ kéo dài hai ba năm, cô sợ đợi .
Bây giờ là năm 95, cách trận đại hồng thủy năm 98 còn ba năm nữa, cô sinh con năm 97.
Cô suy nghĩ của đúng, thế nhưng càng đến gần thời gian Lộc Minh Sâm hy sinh, Tô Nhuyễn càng cách nào khống chế sự lo âu của .
Bất kể là chuyện gì, chỉ cần thể khiến Lộc Minh Sâm thêm một phần hy vọng sống sót, cô đều nhịn .