Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 432

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:27:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Nhược Lan lập tức chạy qua xem, khỏi nhíu mày: "Người da mặt cũng dày thật, chắc chắn là Cao Cường cho cửa, nên cứ đợi ở đây chờ Tống Tiểu Trân tan ."

"Con thế, đúng là chút đúng nha, bà kéo Tống Tiểu Trân về phía nhà con gì?" Lý Nhược Lan , "Cao Cường phòng Tống Tiểu Trân và con kỹ lắm, Tống Tiểu Trân chỉ cần dám về phía bên đó một chút là mắng ngay, còn đ.á.n.h."

"Lúc căn nhà còn là do Tống Tiểu Trân kiên quyết đòi mua ở đây, đúng là tự bậy thể sống."

Tô Nhuyễn bỗng nhiên nhớ tới lời đồn đại của hội bà tám, linh cơ khẽ động: "Mẹ, con cảm thấy con năm nay lẽ thể 'vùng lên' ."

Mắt Lý Nhược Lan sáng lên: "Con cách gì ?"

Tô Nhuyễn tỏ vẻ bí mật: "Con đưa chút hoa quả cho con đây."

Tô Nhuyễn xách một túi hoa quả chạy tìm Ngôn Thiếu Dục, lúc xuống lầu liền thấy Tống và Tống Tiểu Trân vẫn đang lôi kéo . Lúc là năm giờ chiều, trời lạnh nên bên ngoài mấy .

Hai chắc cũng sợ thấy, trốn góc khuất cửa chung cư. Tô Nhuyễn gần, loáng thoáng thấy Tống Tiểu Trân suy sụp : "Mẹ, điên ! Mẹ mau để con về !"

"Về cái gì mà về!" Mẹ Tống lúc khác hẳn bộ mặt khi Cao Cường, tức giận , "Mày cứ để mặc cho bọn họ chà đạp như ?"

"Tao mới mà còn nuôi đàn bà bên ngoài, mày cũng quản? Tiền đó đều là tiền của mày! Bao nuôi một con đàn bà bên ngoài cũng mất mấy trăm, tiền một tháng cũng đủ cho em trai mày ăn buôn bán ."

dường như càng càng tức, oán trách Tống Tiểu Trân: "Còn là sinh viên đại học đấy, ngay cả một thằng đàn ông cũng giữ , uổng công tao nuôi mày ăn học bao lâu nay!"

Trong giọng của Tống Tiểu Trân mang theo tiếng nức nở: "Tại con biến thành cái dạng ? Con cầu xin , đừng đến tìm con nữa, con tiền, bọn họ bây giờ một xu cũng đưa cho con! Con cũng quản em trai con!"

"Đừng ở đây nhảm, đó là em trai mày, mày quản thì ai quản?" Mẹ Tống tức giận , " mà đúng là cũng thể để Cao Cường tiếp tục như , quá đáng lắm."

Tống Tiểu Trân đoán chừng tưởng Tống chống lưng cho , còn ôm chút hy vọng: "Mẹ cách gì?"

Mẹ Tống hạ thấp giọng : "Mày tìm Ngôn Thiếu Dục."

Cũng đợi Tống Tiểu Trân phản đối, bà : "Tao là mày, còn thể hại mày ?"

"Đàn ông đều ghen, Cao Cường lúc tại theo đuổi mày gắt gao như ? Không là vì Ngôn Thiếu Dục thích mày ?"

"Đợi nó thấy Ngôn Thiếu Dục còn nhớ thương mày, chắc chắn sẽ coi trọng mày như bảo bối."

"Mẹ!" Tống Tiểu Trân dường như ngay cả sức lực để tranh biện cũng còn, cầu xin , "Mẹ, để con về , sẽ coi con là bảo bối, chỉ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con thôi!"

"Đánh càng ," Mẹ Tống , "Thật sự đ.á.n.h mày, mày cứ lượn lờ mặt Ngôn Thiếu Dục, nó đến giờ kết hôn là vẫn còn nhớ thương mày đấy ?"

"Đàn ông đều buông bỏ cô gái thích đầu tiên, huống hồ lúc bọn mày chia tay cũng vấn đề tình cảm." Mẹ Tống , "Mày càng t.h.ả.m nó chắc chắn càng đau lòng cho mày."

Mẹ Tống tiếp: "Hôm nay tao mới , con em gái của nó, một năm thể kiếm năm trăm vạn, chỉ cần kẽ ngón tay lọt một chút cũng nhiều hơn Cao Cường kiếm ."

"Hơn nữa tao lạnh mắt quan sát, Ngôn Thiếu Dục ngoại trừ việc hướng về kế, quả thực hơn Cao Cường nhiều."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-432.html.]

"Mẹ!" Tống Tiểu Trân vẻ tức giận, nhưng giọng điệu yếu nhiều.

Tô Nhuyễn âm thầm lắc đầu, bao nhiêu năm trôi qua , của Tống Tiểu Trân đúng là một chút cũng đổi, nhớ thương của hồi môn của cô, bây giờ còn nhớ thương tiền của cô.

Cô cảm thấy chẳng gì thú vị nữa, dậm chân mạnh hơn tạo tiếng động, hai quả nhiên im bặt.

Sau khi thấy cô xuất hiện, Tống Tiểu Trân vẻ mặt khó coi, Tống mà còn với cô một cái, thể thấy uy lực của "nữ bà chủ năm trăm vạn".

Tô Nhuyễn coi như thấy bọn họ, trực tiếp lên lầu.

Ngôn Thiếu Dục mở cửa cho cô, thoáng qua phía thư phòng, nhỏ giọng : "Mẹ bảo em đến ngóng ?"

Anh trực tiếp dẫn Tô Nhuyễn bếp, bất đắc dĩ : "Em với , và La Thắng Nam gì cả, bọn chỉ là đồng nghiệp thôi."

"Em ." Tô Nhuyễn , "Em đến với một chuyện khác."

"Hôm nay em ở lầu nhiều chuyện bát quái về ."

Ngôn Thiếu Dục cô dở dở : "Cho nên nãy mới dám chuyện với bọn ?"

Anh : "Em mấy cái đó gì, mấy trong khu rảnh rỗi việc gì , giỏi nhất là bịa chuyện, kệ họ , cũng mất miếng thịt nào."

Tô Nhuyễn vẻ mặt cao thâm khó lường : "Bọn họ đến giờ tìm đối tượng là vì buông bỏ Tống Tiểu Trân, vẫn luôn đợi cô ."

Ngôn Thiếu Dục nghẹn họng, biểu cảm cứ như nuốt ruồi bọ.

Tô Nhuyễn nhịn : "Anh cũng đừng để trong lòng, dù cũng là lung tung, cũng sẽ mất miếng thịt nào."

Ngôn Thiếu Dục trừng mắt cô một cái: "Bọn họ còn gì nữa?"

Tô Nhuyễn : "Những cái khác thì gì, nhưng em thấy Tống Tiểu Trân hình như tin ."

"Lúc em lên, hai con Tống Tiểu Trân đang lôi kéo đấy, bảo cô việc gì thì đến lượn lờ mặt , đ.á.n.h càng đến lượn lờ, khơi dậy sự thương xót của , nối tình xưa nghĩa cũ, đó để em lọt chút tiền cho cô tiêu?"

Ngôn Thiếu Dục ghê tởm c.h.ế.t, hiển nhiên cách nào hiểu sự vô liêm sỉ của loại đó.

"Lúc rốt cuộc mắt của ..."

Tô Nhuyễn đồng cảm vỗ vỗ vai : "Cảm tạ ơn gả của Tống Tiểu Trân ."

Ngôn Thiếu Dục chọc : "Nói như thì đúng thật."

 

 

Loading...