Ngôn Thiếu Dục:...
Anh đau đầu : " hiểu các , các cũng hiểu hiểu cho , giữa em chúng nên nâng đỡ lẫn ."
Tô Nhuyễn lúc phản ứng : "Là bia đỡ đạn cho chứ gì?"
"Có cảm thấy năm nay sẽ chằm chằm em, lo ?" Cô nheo mắt , "Em cảm thấy tình yêu của hẳn là sẽ bên trọng bên khinh."
Sắc mặt Ngôn Thiếu Dục khẽ biến: "Em thế là phúc hậu a!"
Tô Nhuyễn mặt đám , cảm thấy Ngôn Thiếu Dục chút ngây thơ , cái cần cô họa thủy đông dẫn a, những dì những bác ở đây, Lý Nhược Lan thể quên ?
"... Sinh viên đại học, trai, tính tình , tiền, chính là hai mươi sáu, đúng, qua tết là sắp hai mươi bảy nhỉ! Còn kết hôn! Sắp sầu c.h.ế.t bố nó , bà xem nó nghĩ thế nào a!"
"Cái nếu đổi là khác, vợ thế nào mà chẳng cưới ?"
Bà cụ lời còn đầu ân cần Tô Nhuyễn: "Cháu gái cháu thì ? Bao nhiêu tuổi ? Cháu đối tượng ?"
Đại khái là nếu thì mối mối, dọa Tô Nhuyễn vội vàng xua tay: "Có , cháu đều kết hôn ."
"Thế mới đúng chứ!" Trên mặt bà cụ lộ biểu cảm vui mừng, "Lúc nên kết hôn thì kết hôn mà."
"Tiểu Ngôn sắp kéo dài thành trai ế vợ ." Bà cụ là thật lòng thật sầu não Ngôn Thiếu Dục, thần bí giơ ba ngón tay với Tô Nhuyễn, "Nói với cháu, ở ngay tòa nhà bên cạnh chúng , một năm kiếm từng ! Ba mươi vạn!"
Tô Nhuyễn phối hợp : "Kiếm nhiều thế ? Tự ạ?"
"Đâu ," Bà cụ , "Mọi đoán đấy, tiểu khu chúng mấy thầu công trình, đoán một cái là đoán ."
Tô Nhuyễn nhịn , ai thể ngờ cô chẳng qua xuống đổ rác, bát quái của Ngôn Thiếu Dục chứ.
Tiểu khu Bình An khánh thành gần ba năm, bây giờ về cơ bản đều ở kín , hàng xóm láng giềng lầu lầu cũng đều dần dần quen thuộc, đối với quanh năm ở bên ngoài từng gặp như Tô Nhuyễn tự nhiên tò mò.
Hôm nay thời tiết tệ, hai giờ chiều ánh nắng , một đám ông cụ bà cụ ở trong sân trông cháu, trong những luôn mấy mắc chứng "xã giao ngưu bức", thấy Tô Nhuyễn xuống lầu lập tức mở miệng chào hỏi.
Vô cùng tự nhiên lôi kéo cô chuyện nhà, hỏi thăm tại thường xuyên về ở các loại chuyện.
Tô Nhuyễn vốn trả lời đơn giản một câu " học ở bên ngoài" liền về, nhưng bát quái của Ngôn Thiếu Dục khiến cô dừng bước.
"... Nghe là vì vợ của Cao Cường hả?" Một phụ nữ trung niên uốn tóc xoăn khác hạ thấp giọng, cứ như đặc vụ ngầm tiếp đầu ám hiệu.
"Ai?" Bà cụ lúc đầu chuyện suy nghĩ một chút, bừng tỉnh đại ngộ, "Tống Tiểu Trân?"
" , hai bọn họ là bạn đại học, lúc đó còn từng yêu , suýt chút nữa là kết hôn ."
" hình như là Tống Tiểu Trân chê nhà Tiểu Ngôn nghèo, đưa nổi năm vạn sính lễ, liền gả cho Cao Cường."
"Năm vạn sính lễ?! Nhà cô cũng dám đòi thật."
" , lúc đó Ngôn Thiếu Dục nghiệp đại học, còn công trình , lấy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-426.html.]
Lập tức suy đoán chân tướng: "Cho nên Tiểu Ngôn chính là vì cái nín một cũng công trình ."
" thấy là thế, nếu một sinh viên đại học đang yên đang lành cơ quan, đột nhiên chạy công trình?"
Mấy lập tức một bộ dạng hiểu rõ chân tướng.
Tô Nhuyễn quyết định đem lời cho Ngôn Thiếu Dục , lẽ thể lập tức tìm một đối tượng về cũng chừng.
Loại bát quái si tâm ái luyến càng thú vị, lập tức phát tán tư duy: "Các bà xem Tống Tiểu Trân hối hận ?"
" thấy hối hận xanh cả ruột , Cao Cường tiền thì thế nào, mắt lạnh , ăn uống gái gú c.ờ b.ạ.c cái gì cũng dính, kiếm cũng mang về nhà."
"Chậc chậc chậc... cho nên , chỉ trèo cành cao tác dụng gì chứ?"
"Hơn nữa theo thấy a, Cao Cường thể kiếm nhiều như còn , đó là ba vạn thể thành ba mươi vạn."
Có than: "Nói điều kiện của Tiểu Tống cũng , sinh viên đại học, lớn lên cũng xinh , bát cơm sắt cục quy hoạch thành phố với Tiểu Ngôn xứng đôi bao..."
"Chuyện thấy chắc chắn là cô xúi giục, đàn bà trong mắt chỉ tiền và em trai Tống Tiểu Trân."
"Ai chứ, Tống Tiểu Trân đều bắt nạt thành cái dạng gì cũng quản."
Mọi hẹn mà cùng lắc đầu.
"Mấy hôm nay Cao Cường giục tiền công trình nhỉ? thấy bà tới cửa kiếm chác ." Bà cụ dứt lời, bên cạnh ngẩng đầu về phía cổng tiểu khu , "Bà đoán chuẩn thật, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến!"
Mọi theo ánh mắt bà , liền thấy một phụ nữ trung niên mặc áo bông màu đỏ tía một tay xách một thùng sữa, một tay đỡ Cao Cường tinh thần chút uể oải.
Người phụ nữ biểu cảm nịnh nọt, giọng điệu đau lòng: "Ây da, con rể con đây là uống bao nhiêu a? Con ăn buôn bán thật sự là quá vất vả."
" cũng còn xem con! Tiền đuôi công trình của con chạy xuống nhanh nhất ?"
Cao Cường hừ một tiếng, lấy chút tinh thần: "Đương nhiên, con với Chủ nhiệm Vương là quan hệ gì, chắc chắn là rót cho con ."
Trên mặt Tống nở hoa: "Mẹ cũng cảm thấy thế, Cường T.ử con giỏi giang nhất ."
Cao Cường đối với sự tâng bốc của bà hiển nhiên hưởng thụ, thấy hàng xóm láng giềng chào hỏi: "Bác Tôn, dì Ngô, chị Trương, đều trông cháu đấy ?"
Hội bà tám nãy còn vô cùng khinh thường trong nháy mắt đều treo lên nụ thiết sùng bái:
"Ây da, ông chủ Cao về đấy , đây là bận rộn thâu đêm a."
"Nhìn dáng vẻ , năm nay là phát tài lớn nhỉ?"
"Ông chủ Cao bản lĩnh, e là công trình năm cũng chạy xuống ! Tiểu khu chúng chỉ là nhất."