Việc rèn luyện khi sinh y tá Mễ vẫn luôn thực hiện hiệu quả.
Vừa qua buổi trưa, đứa bé sinh , Lục sư trưởng vui vẻ bế đứa bé lên, Lục Thần Minh dám bế, nương theo tay bố , bỗng nhiên nước mắt liền rơi xuống: "Sao nó nhỏ thế ."
Lộc Minh Sâm đến đón Tô Nhuyễn thấy thế nhạo : "Tiền đồ!"
Lục Thần Minh lau nước mắt, biểu cảm trong nháy mắt đắc ý: "Lộc Minh Sâm, con trai !"
Lộc Minh Sâm giả vờ thấy, với Tô Nhuyễn: "Đi thôi, về nhà."
Lục Thần Minh thể buông tha , bám lấy cánh tay Lục sư trưởng, cố ý cao giọng : "Con trai ơi, bố bố !"
Lộc Minh Sâm và Tô Nhuyễn bước chân đồng thời khựng , đầu liền thấy Lục sư trưởng giơ chân đá Lục Thần Minh, giận dữ : "Không chuyện thì đừng , mày lúc nào bố hả?!"
Mặc dù Lục sư trưởng đ.á.n.h cho một trận, nhưng Lục Thần Minh biểu cảm của Lộc Minh Sâm vẫn đắc ý thôi, hiển nhiên sẽ chịu để yên.
Sau khi về nhà, Lộc Minh Sâm lập tức bắt đầu thu dọn hành lý, với Tô Nhuyễn: "Bây giờ thời tiết cũng ấm , chúng về tứ hợp viện ở ." Nói đến đây, nhếch khóe môi : "Chọc c.h.ế.t cái tên ngốc !"
Tô Nhuyễn dở dở : "Đến mức đó , trẻ con thế?"
Lộc Minh Sâm mới mặc kệ, sấm rền gió cuốn thu dọn xong đồ đạc, hôm liền đưa Tô Nhuyễn về tứ hợp viện.
Đợi ngày thứ ba y tá Mễ xuất viện về nhà, Lục Thần Minh quả nhiên từ lúc xuống xe ở cửa con trai dài con trai ngắn gọi ngừng, khó khăn lắm mới trong nhà, hàng xóm láng giềng liền thấy kêu to một tiếng "Con trai a!"
Hàng xóm láng giềng đều giật nảy , còn tưởng xảy chuyện gì, Trương lão thái thái rảo bước tới cửa: "Đứa bé ?"
Mọi cạn lời, Trương lão thái thái : "Được , con trai ! Mau đừng kêu nữa."
Lục Thần Minh bỏ tã lót trong chậu, liền về phía đối diện: "Ài, lão Lộc, mượn xà phòng nhà một chút, tã lót trẻ con giặt kỹ mới ."
Trương lão thái thái thương hại : "Đừng gọi nữa, Lộc đoàn trưởng nhà, gần đây đều đến tứ hợp viện ở ."
Lục Thần Minh:!!!
Anh trừng mắt hỏi: "Bao giờ về?"
Trương lão thái thái thầm nghĩ, bao giờ về trong lòng chút nào ? Miệng : "Không rõ lắm, là bên xưởng Tô Nhuyễn nhiều việc, nhiệm vụ thì về nữa."
Lục Thần Minh:...
Thú vui khoe khoang trong nháy mắt giảm hơn một nửa, tức giận.
Mà bên tứ hợp viện, Lộc Minh Sâm ghế sô pha sách , Tô Nhuyễn bốn chữ to đùng "Chỉ huy quân sự" : "Buồn thế ?"
Lộc Minh Sâm gấp sách , ha ha : "Y tá Mễ hôm nay xuất viện, Lục Thần Minh lúc chắc chắn đang nhảy dựng lên đấy."
Cho dù gặp , cũng thể tưởng tượng dáng vẻ của đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-416.html.]
Tô Nhuyễn nhịn , là nên Lục Thần Minh nhảy dựng là nên Lộc Minh Sâm ấu trĩ.
Tuy nhiên Lộc Minh Sâm với Trương lão thái thái bên xưởng cô khá bận cũng dối.
Sau khi y tá Mễ và Nhan Diệu đều sinh xong, Tô Nhuyễn cuối cùng cũng thuận lợi gặp xưởng trưởng xưởng sản xuất áo phao cứu sinh.
Ngành du lịch hiện nay phát triển như đời , áo phao cứu sinh, nhất là áo phao cứu sinh ở phương Bắc nhu cầu vô cùng nhỏ, cái xưởng cũng là vì đáp ứng nhu cầu quân nhu của bộ đội mà mở, còn lớn bằng xưởng đồ trang sức của Tô Nhuyễn, lợi nhuận cũng cao.
Tô Nhuyễn vốn là bàn hợp tác, kết quả cuối cùng trực tiếp biến thành cải cách thu mua.
Lộc Minh Sâm huấn luyện khép kín hai tuần trở về, thấy hợp đồng Tô Nhuyễn đưa quả thực nên cái gì: "Cho nên, em thêm một cái xưởng?"
Ở chỗ Tô Nhuyễn, mở xưởng dường như là một chuyện dễ như trở bàn tay.
Tuy nhiên , Tô Thanh Thanh và Hoắc Hướng Dương , mong xưởng đều sắp mong đến phát điên , bây giờ vẫn chỉ là một cửa tiệm nhỏ.
Thanh Dương Phục Sức mở cùng lúc với cửa hàng Thế Ngoại Tiên đầu tiên, bây giờ cửa hàng nhượng quyền của Thế Ngoại Tiên đều hơn hai mươi nhà , Thanh Dương Phục Sức vẫn chỉ một gian hàng đó còn thỉnh thoảng đóng cửa.
Tô Thanh Thanh còn là sở hữu ký ức kiếp đấy.
Tô Nhuyễn quy hoạch cơ cấu nhân sự và quy trình quản lý của xưởng áo phao, : "Yên tâm , cái xưởng lẽ nhanh sẽ lãi."
Áo phao cứu sinh mặc dù so với nhu cầu thiết yếu như ăn mặc ở , nhưng so với đê bơm và thuyền cứu hộ, ít nhất là nhu cầu.
Đợi áo phao cứu sinh loại tăng cường của cô nghiên cứu , chỉ riêng đơn đặt hàng của bộ đội cũng thể khiến cô kiếm đầy bồn đầy bát , mà áo phao cứu sinh loại tăng cường hiện tại kỹ thuật cơ bản.
Lộc Minh Sâm cúi ôm lấy cô : "Thôn Tiền Lý gọi em là cục vàng đúng là gọi sai."
Tô Nhuyễn bật : "Bây giờ trai em thế em ."
Hai mới nhắc tới Ngôn Thiếu Dục, hôm nhận điện thoại Ngôn Thiếu Dục gọi tới.
"Anh đến Yến Thị!" Ngôn Thiếu Dục giọng điệu nghiêm túc, "Anh cảm thấy công ty tiếp tục phát triển vẫn là đến Yến Thị, Yến Thị bắt đầu xây đường cao tốc ? Các em rảnh thì giúp xem chỗ."
Tô Nhuyễn còn tưởng Ngôn Thiếu Dục thật sự là vì sự phát triển của công ty, đương nhiên nhận lời ngay, nhưng buổi tối liền nhận điện thoại của Lý Nhược Lan và Ngôn Thành Nho.
Lý Nhược Lan : "Anh con với con đến Yến Thị?"
"Đừng để nó ." Ngôn Thành Nho , "Cứ cái trạng thái hiện tại của nó, Yến Thị năm năm cũng thành gia lập thất , đúng là chui trong mắt tiền ."
Bên cạnh loáng thoáng truyền đến giọng bất lực của Ngôn Thiếu Dục: "Con thật sự cần đến Yến Thị phát triển mà."
Lý Nhược Lan : "Được, kết hôn xong , mày Mỹ chúng tao cũng quản mày."
Tô Nhuyễn nhịn , hóa Ngôn Thiếu Dục mà là giục cưới đến mức chịu nổi mới trốn ngoài, rõ ràng, nửa năm trôi qua, một nửa của vẫn manh mối.