Đại thái thái bên điện thoại vẫn luôn rụt rè cao ngạo gần như thể coi là cầu xin, sẽ bao giờ lừa gạt Nhan Diệu nữa, cũng sẽ cho Nhan Diệu địa vị và sự tôn trọng đáng , chỉ cầu Hứa T.ử Yến thể trở về.
Nhan Diệu ép hỏi Hứa T.ử Yến, mới căn bản cái gì chia tay với Lan Thu Nhụy mới chấp nhận lời tỏ tình của cô , mà là vì chấp nhận lời tỏ tình của cô mới xử lý chuyện của Lan Thu Nhụy;
Đại thái thái lo liệu hôn lễ khiến Nhan Diệu vui, cho nên Hứa T.ử Yến mới mua riêng nhà tân hôn, thực là để cô tiếp xúc với những chuyện ô uế của nhà họ Hứa, đây cũng là nguyên nhân Nhan Diệu nhắc tới nhà họ Hứa liền bàn, cảm thấy so với sự ấm áp của nhà họ Nhan, nhà họ Hứa quá mức chịu nổi.
Mà mỗi ngày liều mạng việc, chỉ là nhanh ch.óng nắm giữ quyền bính, để ai cũng dám chọc Nhan Diệu, để Nhan Diệu thể sống tùy ý.
"Rõ ràng nhiều như , một câu cũng !" Nhan Diệu càng càng giận, "Anh rốt cuộc coi tớ là gì? Tớ chẳng lẽ là thủy tinh chỉ xứng trốn cánh ?"
Nói đến đây hướng về phía thư phòng cao giọng hu hu giả : "Anh chính là coi tớ là vợ, đều vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi mạnh ai nấy bay, bây giờ cái đức hạnh , nên thả tớ a!"
Trong thư phòng truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống đất, Tô Nhuyễn nhịn , thì, Nhan Diệu cũng đúng là khắc tinh của Hứa T.ử Yến.
Giọng Nhan Diệu t.h.ả.m thiết: "Bà chủ sẽ thu nhận tớ chứ, tớ thật là quá khổ... hu hu hu... con của tớ!"
Câu cuối cùng giọng điệu chút cao, Tô Nhuyễn còn tưởng cô nhập vai diễn sâu đây, liền thấy Nhan Diệu ôm bụng sắc mặt đều đổi, kêu một câu: "Con của tớ!"
Hứa T.ử Yến lập tức chạy : "Diệu Diệu!"
Ngày dự sinh của Nhan Diệu vốn là một tuần , cho nên kế hoạch là ngày viện, ngờ sẽ chuyển sớm.
Lúc Nhan Diệu Hứa T.ử Yến bế lên còn nhịn giận: "Chắc chắn là chọc tức em !"
"Là là ." Hứa T.ử Yến đoán chừng đều rõ cô gì, căng thẳng hỏi: "Thế nào, cảm giác vẫn chứ?"
Cũng may bố Nhan mua đồ kịp thời trở về, nếu hai kinh nghiệm là Tô Nhuyễn và Hứa T.ử Yến hoảng loạn cả đường .
Cho dù như , đến phòng sinh bọn họ cũng lắm, phòng sinh bây giờ và đời giống , chỉ cách một cánh cửa gỗ, bất kỳ cách âm nào, tiếng kêu đau của sản phụ bên trong thỉnh thoảng truyền , dọa vô cùng.
Hứa T.ử Yến lạnh lùng một khuôn mặt, gặp y tá là hỏi vợ thế nào , Nhan đều dáng vẻ của cho dở dở , vội vàng khuyên: "T.ử Yến, xuống đợi, con bé mới , sinh con nhanh như ."
Hứa T.ử Yến thực cũng , chỉ là đến lúc cách nào bình tĩnh.
Tô Nhuyễn cũng khá sợ cái , cô cũng khó , thấy bọn họ cái gì cũng chuẩn , liền xung phong giúp bọn họ chạy việc vặt, đưa cơm, thời gian sẽ khó khăn như .
Buổi chiều cô còn về trường học một buổi chiều, đợi chập tối đưa cơm cho bọn họ đến bệnh viện, ngay cả bố Nhan cũng rõ ràng lo lắng hẳn lên, Hứa T.ử Yến lúc ngược một bộ dạng bình tĩnh, đấy với thư ký công việc mấy ngày nay.
Mãi đến khi thư ký thể nhịn nữa : "Hứa tổng, cái ngài ."
Hứa T.ử Yến khựng một chút : "Vậy thì theo những kế hoạch , mấy ngày nay chuyện quan trọng đừng đến tìm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-414.html.]
Thư ký hiển nhiên cũng đầu tiên thấy Hứa T.ử Yến như , trong lòng đối với vị trí của bà chủ nhận thức rõ ràng.
Sau khi thư ký , Hứa T.ử Yến về hướng phòng sinh, sắc mặt lạnh đến mức thể đóng băng.
Cuối cùng, trong phòng sinh truyền một tiếng trẻ con vang dội, bố Nhan tự chủ lên về phía cửa phòng sinh, một lát y tá ôm đứa bé , gọi: "Người nhà Nhan Diệu!"
Bố Nhan vui mừng khôn xiết: "Chúng , chúng chính là nhà."
Hứa T.ử Yến cũng nhấc chân về phía đó, Tô Nhuyễn chú ý tới còn lảo đảo một cái, dường như là chút nhũn chân.
Y tá : "Chúc mừng, là con trai."
Mẹ Nhan vui vẻ ôm đứa bé qua, Hứa T.ử Yến hỏi y tá: "Vợ ?"
Y tá lúc đầu còn khuôn mặt lạnh lùng của dọa, lúc hỏi gần một trăm , đều miễn dịch : "Sản phụ còn đang thu dọn, sắp ."
Quả nhiên một lát Nhan Diệu cũng , trông trạng thái cũng tệ lắm, Hứa T.ử Yến ngay lập tức tiến lên nắm lấy tay cô : "Thế nào?"
Nhan Diệu cảm nhận bàn tay run rẩy của , nắm một cái: "Cũng , con ?"
Biểu cảm Hứa T.ử Yến dịu , lúc mới trái , Nhan hớn hở ôm đứa bé tiến lên cúi cho Nhan Diệu xem: "Rất xinh."
Nhan Diệu cục thịt nhăn nheo , khỏi giọng điệu ghét bỏ: "Xấu quá."
Đây đại khái là một kiếp nạn mà mỗi cặp bố mới đều trải qua , thiên thần nhỏ tràn đầy mong đợi là một chú khỉ con nhăn nheo, chênh lệch tâm lý vẫn nhỏ.
Mẹ Nhan trừng cô một cái: "Nói bậy, xinh bao nhiêu, giống T.ử Yến."
Ánh mắt Hứa T.ử Yến cũng cuối cùng rơi cục thịt nhỏ xíu , do dự một chút, cẩn thận từng li từng tí vươn tay, sờ sờ khuôn mặt nhỏ của thằng bé.
Thằng bé nhắm mắt, cái đầu nhỏ động đậy, Hứa T.ử Yến sợ đến mức rụt tay về, nhưng giữa lông mày tràn ngập ý dịu dàng.
Tô Nhuyễn cũng tò mò, vươn cổ thò đầu , dù vị là nam chính trong truyền thuyết.
Mẹ Nhan đầu thấy dáng vẻ của cô cảm thấy buồn , ôm đứa bé gần cô, hiệu cô thể sờ một cái: "Nào, hôm nay may nhờ cháu, em bé cũng cảm ơn cháu dì ."
Tô Nhuyễn chút căng thẳng, nhưng cũng nỡ phụ ý của , mím môi, cẩn thận từng li từng tí vươn tay.
Cô vốn là sờ sờ bàn tay nhỏ của thằng bé, đề phòng thằng bé mà mở tay nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay cô.