Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:26:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô giáo Hàn chằm chằm Lục Thần Minh đang định qua: "Y tá Mễ thỉnh thoảng mới uống một thôi mà, hôm nay ăn mừng Tô Nhuyễn về nhà mới, Đoàn trưởng Lục chắc hẹp hòi thế chứ..."

Thế là, bên đàn ông mấy trò " , tam đa đa, ngũ khôi thủ" chơi , thì bên phụ nữ "con ong nhỏ nha, vo ve vo ve" náo nhiệt vô cùng.

cánh đàn ông cũng đoán đúng, mấy phụ nữ gần như từng uống rượu, nên cô giáo Hàn nhanh say, cô giáo Hàn khi say rượu khá là bưu hãn, trực tiếp ném cái chai bia rỗng xuống chân Đoàn trưởng Dư: "Cái đủ đô! Đổi rượu trắng lên đây!"

Y tá Mễ giơ tay tán thành: "Đổi rượu trắng!"

Đoàn trưởng Dư và Lục Thần Minh , vội vàng lao tới, Lục Thần Minh đỡ lấy y tá Mễ: "Tổ tông ơi, đấy..."

"Cô giáo Hàn, cô giáo Hàn, uống xong ? Xong về nhé?"

Đoàn trưởng Hà chị Cai đang chằm chằm như diều hâu, trong lòng cũng dâng lên dự cảm chẳng lành, quả nhiên nhanh, chị Cai vai u thịt bắp trực tiếp lao tới véo tai ông ...

Bà đây say , nể mặt ông cái rắm!

Sau tiệc tân gia, Lộc Minh Sâm vô cùng vui vẻ, khiến Tô Nhuyễn cũng cảm giác đây mới thực sự là nhà tân hôn mà họ dọn ở.

Tuy nhiên so với kỳ nghỉ đông năm ngoái, kỳ nghỉ hè họ thời gian dính lấy cả ngày, nhiệm vụ huấn luyện của Lộc Minh Sâm ở đơn vị gần như giảm bớt chút nào; Tô Nhuyễn cũng ngày nào cũng đến xưởng dạo một vòng.

tranh thủ lúc nghỉ hè rảnh rỗi, chọn vài hạt giống ở các vị trí để bồi dưỡng, còn kế toán và nhân sự, là hai học sinh trung cấp do Chính ủy Vương tìm đến, cô đều cần đích hướng dẫn một chút mới .

Tất nhiên quan trọng nhất là cô tranh thủ chuẩn quà sinh nhật cho Lộc Minh Sâm, thì sinh nhật hai sát lắm, sinh nhật cô thứ Bảy xong, bốn ngày là đến sinh nhật Lộc Minh Sâm.

Sáng thứ Năm, Tô Nhuyễn cuối cùng cũng xong quà sinh nhật cho Lộc Minh Sâm, bèn về nhà từ sớm, y tá Mễ xách một con gà nướng sang nhà cô chơi.

Tô Nhuyễn tạo hình của cô thì thắc mắc: "Hôm nay ngày gì thế? Sao tự nhiên ăn gà nướng?"

Y tá Mễ tự giác bếp nhà cô lấy cái đĩa đặt con gà , dùng tay bẻ một cái đùi gà cho Tô Nhuyễn, tự bẻ cái còn ăn: "Hôm nay trực ca giữa về, đúng lúc gặp bán gà nướng, tự nhiên nước miếng chảy ròng ròng, cồn cào ăn, thế là mua."

ăn một miếng thì nhíu mày: "Mùi vị hình như cũng bình thường?"

là bình thường thật, Tô Nhuyễn nếm một miếng là mất hứng, ngấy quá, hơn nữa gia vị rõ ràng xử lý .

y tá Mễ khơi dậy con sâu ăn: "Muốn ăn gà nướng, màn thầu nướng, ngô nướng, dùng cái bếp củi đó nướng lên, thơm phức..."

Cô giáo Hàn vén rèm bước : "Cô cũng thèm, còn nhớ hồi bé, nướng khoai tây chấm tí muối, mềm dẻo thơm lừng..."

Ba chuyện ngày xưa, đều chút nhớ cái bếp lò lớn hồi nhỏ.

Y tá Mễ : "... Trứng gà nhúng qua nước chấm muối, dùng bùn bọc , ném bếp nướng, thơm nức mũi, trứng luộc so ."

Nhất thời khiến Tô Nhuyễn cũng thèm thuồng: "Em quyết định , em xây một cái lò bánh mì!"

"Lò bánh mì là cái gì? Để nướng bánh mì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-376.html.]

Tô Nhuyễn : "Giống như lò nướng , thể nướng bánh nướng, bánh trung thu, bánh mì, còn thể nướng gà ăn mày, nướng khoai tây, nướng trứng, nướng ngô..."

Y tá Mễ nuốt nước miếng cái ực: "Cần vật liệu gì, phiền phức ?"

Cô giáo Hàn : "Xây lò thì cũng chỉ cần xi măng cát sỏi gạch ngói, còn về sức lực, Đoàn trưởng Lộc ở đây, chắc chắn phiền phức."

Y tá Mễ vỗ tay : ", để lão ngốc nhà cũng qua giúp một tay."

"Vậy lộc ăn ." Cô giáo Hàn đến đây mới nhớ chuyện chính: "Xem , các cô cho lạc đề, ngày mai chúng Bách hóa Yến Đô xem con công đá quý ?"

Y tá Mễ : "Chẳng xem ? Sao thế, cô còn định mỗi tháng xem một , coi là sở thú thật đấy ?"

Cô giáo Hàn : "Không , hai hôm nữa là cất , nên xem nữa."

"Ai bảo cất ?" Tô Nhuyễn nghi hoặc, cô nhớ phương án đó là trưng bày đến hết nghỉ hè, dù nghỉ hè mới là lúc lượng khách đông nhất.

"Hôm qua báo chẳng đăng tin , một băng nhóm cướp của g.i.ế.c cực kỳ hung ác lưu lạc đến miền Bắc ? Chắc là sợ nhắm trúng đấy."

Rắn độc thể phòng xem bình thường, nhưng phòng tội phạm hung ác cùng cực thì chắc chắn là thể.

Cô giáo Hàn : "Đó là đồ vật trị giá mấy triệu tệ đấy."

"Chứ còn gì nữa." Y tá Mễ : "Viên đá quý bé bằng móng tay út mấy ngàn tệ ."

" cũng , đúng là thật." Y tá Mễ : "Đợi dành dụm tiền cũng mua một cái, phụ nữ cả đời vẫn nên món trang sức đáng giá. Người chẳng bảo , phụ nữ vẫn cần che chở."

Cô giáo Hàn cũng ngưỡng mộ: " thì chả dám nghĩ, thành bà cô mặt vàng , đáng che chở nữa. Có tiền đó để dành cho con gái học. Ngược là Tô Nhuyễn," cô hỏi: "Em chắc là mua nhỉ, thấy Đoàn trưởng Lộc nhà em mua cho em một cái."

Y tá Mễ bật : "Đoàn trưởng Lộc tiền mua mới chứ, giờ ai chẳng phụ cấp của Đoàn trưởng Lộc nộp lên thiếu một xu, mỗi tháng cố định mười tệ tiền tiêu vặt."

Cô giáo Hàn cảm thán: "Đàn ông như Đoàn trưởng Lộc hiếm lắm, lão nhà cái bình dầu đổ cũng đỡ, vì giấu mấy đồng quỹ đen mà còn tranh mua xì dầu với con gái ."

Mấy chuyện khỏi bật , Lộc Minh Sâm vén rèm bước : "Nói đấy?"

Cô giáo Hàn : "Khen đấy, đàn ông vạn một, Tô Nhuyễn gả đúng ."

Khóe miệng Lộc Minh Sâm tự chủ nhếch lên, miệng : "Là cưới đúng , Tô Nhuyễn nhà là mười vạn mới một."

Tô Nhuyễn lườm một cái, cô giáo Hàn và y tá Mễ lắc đầu.

Lại đến chuyện ngày mai xem công đá quý, Lộc Minh Sâm hiếm khi đưa ý kiến về lịch trình của Tô Nhuyễn: "Ngày mai ở nhà , ngày cùng em."

 

 

Loading...