Lộc Minh Sâm cũng chẳng đợi hết, trực tiếp phủi bột mì tay nhà, thì vẻ ung dung tự tại, nhưng bước chân hề chậm, vài bước về đến nhà .
Lục Thần Minh phản ứng điều gì đó, cũng vội vàng nhà.
Bên Lộc Minh Sâm lấy áo khoác , lúc sắp cửa nghĩ ngợi một chút, lấy từ trong tủ một chiếc thắt lưng thắt ...
Lúc cửa thì Lục Thần Minh cũng vặn , hai chạm mặt ở cửa. Lộc Minh Sâm chiếc xe đạp của , mím môi vẻ ghét bỏ, cuối cùng vẫn hạ vắt đôi chân dài lên yên : "Đi."
Lục Thần Minh nghiến răng: "Cậu tự đạp một chiếc ?"
Lộc Minh Sâm : "Nhà chỉ xe máy." Lại hỏi: "Sao, đạp nổi ? Thế để ."
Lục Thần Minh cảm thấy thừa nhận đạp nổi thì mất mặt, nhưng đèo thì cũng khó chịu.
"Họ tìm Lý Nghị của đoàn văn công ." Lộc Minh Sâm lười biếng .
Lục Thần Minh đạp mạnh bàn đạp, chở Lộc Minh Sâm vọt cái vèo...
Mặc dù cảnh hai đàn ông chung một chiếc xe đạp coi là kỳ quan trong đơn vị, nhưng vẫn so với động tĩnh của nhóm Tô Nhuyễn.
Trong quân đội xe Jeep thì khắp nơi, nhưng xe máy ít, huống hồ là phụ nữ lái. Ba tuy đội mũ bảo hiểm rõ mặt, nhưng trang phục thời thượng và vóc dáng yêu kiều đó, đến gần như thu hút một trăm phần trăm ánh đến đó.
Đến gần nhà ăn thể cảm nhận hôm nay đông hơn hẳn khi.
Y tá Mễ : "Quả nhiên đều đến để tình cờ gặp đoàn văn công."
Đây đều là hiện tượng bình thường, cũng giống như đời minh tinh nào đó ăn ở nhà hàng, dù đu idol thì vì tò mò cũng xem thử chứ.
Cô giáo Hàn đám cách đó xa, hừ lạnh một tiếng: " đừng đến gia đình, ở đây mấy ai bốn mươi tuổi ?"
Cũng , so với thanh niên, những đàn ông trung niên gia đình thì ít tâm tư hơn, tất nhiên, ngoại trừ Dư đoàn trưởng, cho nên cô giáo Hàn mới tức giận như .
Dư đoàn trưởng các cô chằm chằm đang cùng mấy chiến hữu từ tòa nhà văn phòng , gặp các văn nghệ sĩ từ trong tòa nhà ở bên cạnh nhà hoạt động.
Các văn nghệ sĩ dù là nam thanh niên, cơ thể cũng mảnh mai và dẻo dai hơn mấy phần so với những đàn ông cứng nhắc trong quân đội, đến nữ binh, từng tuy dáng thẳng tắp, nhưng đều đường cong lả lướt, yểu điệu tao nhã, cử chỉ đều khiến vui mắt.
Có một cô gái mắt hồ ly, cằm nhọn vặn đầu , thấy Dư đoàn trưởng liền ngạc nhiên vui mừng chào hỏi: "Dư đoàn trưởng, các cũng ăn cơm ?"
"Tiểu Vũ ," Dư đoàn trưởng , "Lại tập luyện cả buổi sáng ?" Ánh mắt quét qua .
Mọi nhao nhao chào hỏi: "Dư đoàn trưởng, Vương tham mưu."
Dư đoàn trưởng ánh mắt sùng bái của họ, tâm trạng vui vẻ: "Chào các đồng chí, vất vả ."
Tiểu Vũ : "Phục vụ các đoàn trưởng, vất vả." Trong lúc chuyện thì dừng bước đợi một chút, Dư đoàn trưởng và theo kịp mới cùng về phía nhà ăn.
Dư đoàn trưởng : "Các cô từng cả ngày kiểm soát ăn uống cũng dễ dàng, hôm nay nhà ăn chuyên môn món bò kho cho các cô đấy, tay nghề kho thịt của sư phụ Hoàng nhà ăn chúng là nhất, hôm nay chúng thơm lây các cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-352.html.]
Mấy cô gái lập tức vui vẻ, Tiểu Vũ : "Sao Dư đoàn trưởng , là ngài giúp chúng tranh thủ đấy chứ."
Dư đoàn trưởng : "Cái thuộc quyền quản lý của , cô gán công lao lên đầu , Hà đoàn trưởng thấy sẽ đau lòng đấy..."
Tiểu Vũ nhăn mũi: " chỉ Dư đoàn trưởng với chúng thôi mà, thế Dư đoàn trưởng đừng cho Hà đoàn trưởng nhé."
Mọi đang , bỗng thấy tiếng gầm rú của xe máy từ xa vọng gần.
Các nữ binh ngưỡng mộ : "Đó là con gái nhà ai thế, trong nhà cho xe máy?"
"Cái xe máy đó đắt lắm nhỉ," Các nam binh ngoài chú ý đến xe máy, còn chú ý đến các cô gái xinh , "Thế cũng ngầu quá." Đối với dung nhan mũ bảo hiểm càng thêm tò mò.
"Ê, Lý Nghị, quen ?" Có hỏi một thanh niên ngoại hình xuất sắc.
Thanh niên : "Sao quen ?"
Người : "Cậu nổi tiếng mà, gặp tự nhiên cũng nhiều, còn tưởng chứ."
"Không quen, hình như gặp bao giờ." Lý Nghị , cũng chút tò mò.
Chỉ thấy chiếc xe máy dừng cửa nhà ăn, ba cô gái lượt xuống xe, mũ bảo hiểm tháo , lập tức lộ ba khuôn mặt trang điểm tinh tế.
"Oa, quá!"
Ánh mắt của lập tức thu hút, Dư đoàn trưởng đương nhiên cũng ngoại lệ, chỉ là ông cô gái cuối cùng cứ cảm thấy quen quen, nhưng thấy thể nào.
Dù cô gái trông chỉ hai mươi tuổi, xõa tóc giỏi giang gợi cảm, thể là cô giáo Hàn cả ngày buộc tóc, ăn mặc xám xịt ?
Đang nghĩ ngợi, thì thấy đối phương đầu quét mắt qua, Dư đoàn trưởng theo bản năng lùi sang bên cạnh kéo giãn cách với Tiểu Vũ bên cạnh, nhưng đối phương dường như thấy ông , thẳng theo hai cô gái trong nhà ăn.
Dư đoàn trưởng thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên cô giáo Hàn, nếu là cô giáo Hàn mà bắt gặp ông chuyện với cô gái nhỏ thì chẳng nổ tung ?
Lúc ông và các văn nghệ sĩ cũng hẹn mà cùng tăng nhanh bước chân.
Vào nhà ăn thì thấy ba đang lấy thức ăn ở cửa sổ bò kho, ít nam binh chen lấn xếp hàng phía họ, mắt ai nấy đều sáng rực.
Ông khỏi bật , quả nhiên đều là mấy thanh niên, cũng chắp tay lưng về phía cửa sổ bò kho.
Những khác cùng đều chia lấy cơm.
Đến lúc Dư đoàn trưởng xếp hàng, ba phía lấy xong thức ăn sang cửa sổ khác, những khác cũng rào rào di chuyển theo.
Hôm nay nhà ăn thực sự quá đông, là đàn ông, ba cô gái và các nữ binh đoàn văn công nhanh chìm nghỉm trong đám đông.