Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 319
Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:24:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô vất vả? Người đông là chạy đông chạy tây, cứ đòi tiền là tích cực nhất, cô mệt bằng ?"
"Các nếu cảm thấy tủi thì cửa hàng đóng cửa , lập tức gọi điện cho Hướng Dương ca, bảo cũng đừng nhập hàng nữa, hưởng phúc thì về mà hưởng, cản!" Nói xong trực tiếp kéo cửa .
Nhìn xem náo nhiệt bên ngoài, Hoắc Hướng Mỹ cảm thấy mất mặt, lau nước mắt chạy .
Mà Tô Thanh Thanh như chiếm thượng phong, nhưng lời của Hoắc Hướng Mỹ vẫn đ.â.m sâu trong lòng cô , ngay cả Hoắc, gần như mỗi thấy Tô Nhuyễn đều cảm thấy hối hận vì cưới cô .
Bất kể cô bao nhiêu, một khi sai một chuyện, liền dẫm cô xuống bùn, chẳng là bắt nạt cô đó danh tiếng ? Nhà đẻ cứng ?
Nhà đẻ cô cứng, cái khác cứng!
Tô Thanh Thanh tính toán ngày tháng, cách thời điểm quý nhân khác của Hoắc Hướng Dương kiếp xuất hiện còn đến hai tháng... Đợi đến lúc đó cô trở thành ân nhân cứu mạng của vị quý nhân , xem bọn họ còn dám coi thường cô !
Tô Thanh Thanh bên ngày ngày tính ngày mong Hoắc Hướng Dương trở về, Tô Nhuyễn cũng đang đợi Lộc Minh Sâm.
Cho dù chuyện học tập, thi cử, cửa hàng và xưởng sắp xếp kín mít, buổi tối lúc về đến khu gia thuộc Tô Nhuyễn vẫn cảm thấy khó khăn.
Nhất là mỗi một ngày khi qua một tháng, đối với cô mà đều một ngày dài như một năm.
Trường học thi xong môn cuối cùng là bốn giờ chiều, trường học trực tiếp cho nghỉ đông, Tô Nhuyễn tứ hợp viện thu dọn một đồ đạc, đồ đạc lúc đó Lý Nhược Lan gửi vận chuyển đến đều ở bên , mấy ngày nay nhiệt độ giảm mạnh, cô mang một cái chăn dày qua đó.
Lý Nhược Lan gọi điện thoại tới, hỏi cô bao giờ về thành phố Đông Lâm, Tô Nhuyễn thời gian lịch: "Con đợi Minh Sâm ca thêm chút nữa, nếu đợi , muộn nhất hai mươi tám tháng chạp con về."
Lý Nhược Lan thở dài gì: "Biết , con một chăm sóc bản cho ."
Tô Nhuyễn đồng ý, cuộn cái chăn dày dùng vỏ chăn bọc lấy dùng dây ni lông buộc ghế xe mô tô, đang định , liền điện thoại trong nhà reo, dì Phúc bắt máy xong, bỗng nhiên cao giọng : "Cái gì? Minh Sâm về !"
Tô Nhuyễn vui vẻ, dựng xe mô tô xong liền chạy trong nhà, điện thoại là y tá Mễ gọi tới: "Tô Nhuyễn, Dư đoàn trưởng bọn họ đang đường về, lát nữa là đến quân khu !"
Tô Nhuyễn đặt điện thoại xuống liền chạy khởi động mô tô, dì Phúc híp mắt : "Trên đường chậm chút, ?"
"Biết ạ!" Giọng của Tô Nhuyễn kìm sự nhảy nhót, mạnh mẽ đạp chân ga lao ngoài.
Bên phía quân khu, mấy chiếc xe Jeep và xe tải quân dụng dần dần chạy tới gần, y tá Mễ và mấy nhà quân nhân khác ở cửa chờ, y tá Mễ liếc mắt một cái liền thấy Lục Thần Minh, vui vẻ vẫy tay: "Lão Lục!" Giọng đều mang theo nghẹn ngào.
Xe Jeep dừng , Lục Thần Minh từ xe nhảy xuống, sải bước tiến lên ôm cô một cái: "Anh về ." Hốc mắt y tá Mễ đều đỏ lên.
Một chiếc xe Jeep khác cũng dừng bên cạnh bọn họ, cằm Lộc Minh Sâm vết trầy xước, mặt còn mang theo sự mệt mỏi sâu sắc, hỏi y tá Mễ: "Thấy Tô Nhuyễn ? Cô ở ?"
Y tá Mễ định chuyện, bỗng nhiên thấy một trận tiếng gầm rú vang dội từ xa tới gần.
Lục Thần Minh nheo mắt về phía chiếc mô tô như điện xẹt đang lao tới : "Đó là thằng nhóc nào, gì thế? Ngông nghênh như v... Tô Nhuyễn?!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-319.html.]
Anh dứt lời, Lộc Minh Sâm liền từ chiếc xe Jeep phía nhảy xuống, chằm chằm bóng đang lao về phía .
Bùi Trí Minh bóng càng ngày càng rõ nét, trợn mắt há hốc mồm: "Mẹ ơi, thật là chị dâu?!!"
Hách Đán líu lưỡi lẩm bẩm: "Cái đúng là quá cuồng dã."
Thế nhưng còn cái cuồng dã hơn, chiếc mô tô màu đỏ phanh gấp mặt , tay lái nhanh ch.óng nhảy xuống xe gạt chân chống, chạy về phía Lộc Minh Sâm, động tác lưu loát liền mạch lưu loát.
"Lộc Minh Sâm!" Tô Nhuyễn hưng phấn nhảy lên, Lộc Minh Sâm dang hai tay đón lấy cô, vốn dĩ là hình ảnh .
Thế nhưng... Tô Nhuyễn quên mất cô còn đang đội mũ bảo hiểm.
Sau một tiếng "Cốp", Lục Thần Minh Lộc Minh Sâm đang ôm mũi nỗi đau của khác: "Ui da, cuối cùng cũng thương !"
Trên đường về nhà y tá Mễ vẫn luôn ngừng, tiếng từ trong mũ bảo hiểm truyền rõ ràng: "Ui da, cũng chỉ cô mới thể khiến Lộc Minh Sâm thương dễ dàng như ."
Tô Nhuyễn đội mũ bảo hiểm húc nhẹ mũ cô một cái, thẹn quá hóa giận: "Cô còn nữa thì xuống , đèo cô nữa!"
Y tá Mễ ôm c.h.ặ.t eo cô như ăn vạ, vẫn to sảng khoái: "Cô thấy biểu cảm của Bùi Trí Minh và Hách Đán bọn họ ? Ha ha ha ha..."
"Lão Lục nhà chúng , thực hiện nhiệm vụ đều chẳng thương gì, kết quả..."
Tô Nhuyễn đạp phanh, hậm hực : "Xuống xe!"
Trương lão thái thái nhà bên cạnh thấy động tĩnh, cửa thấy hai dừng ở cửa, cũng vui vẻ: "Ôi chao, đây là Lộc đoàn trưởng bọn họ đều về ?"
"Về ạ!" Y tá Mễ xuống xe, tháo mũ bảo hiểm rạng rỡ, đối với các cô mà , còn gì đáng vui mừng hơn việc mong nhớ bình an trở về.
Trương lão thái thái nhắc nhở: "Nhiệm vụ kiểu của bọn họ báo cáo chắc đến muộn, các cháu cũng đừng quá nôn nóng, chuẩn chút đồ ăn ."
Hai gật đầu , ai về nhà nấy.
Tô Nhuyễn mở cửa phòng, tiên xem lửa trong lò, chỉ còn tàn lửa yếu ớt.
Cô cào tro lò, ngoài nhặt mấy thanh củi cứng về, thêm mấy cục than , chẳng mấy chốc lò nóng lên, trong phòng cũng dần dần ấm áp, đổ đầy nước ấm nhôm lớn đặt bên , Tô Nhuyễn lục tủ bát.
Những ngày Lộc Minh Sâm ở nhà, cô lục tục sắm sửa một đồ gia dụng, dù giống như hồi nghỉ hè, ở lâu dài cứ ăn nhà ăn mãi, lúc thời gian dư dả, cô vẫn thích tự nấu cơm ăn.
Chỉ là nhà trệt lạnh, cô bèn tạm thời đặt tủ bát và bếp ga ở gian chính, tuy rằng chật chội, nhưng như ấm áp đỡ việc, cô nhóm một cái lò là đủ .