Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:23:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm Tô Nhuyễn liền qua bên nhà xưởng trả tiền thuê nhà.

Phải Đinh Cửu linh hoạt thật, chỗ thuê chính là nhà xưởng của xưởng hoa thủ công mà dì Phúc việc hồi trẻ.

Đầu những năm chín mươi, nhiều doanh nghiệp nhà nước lượt cải cách thể chế, xưởng tự chịu lỗ lãi, nhiều chuyện trong xưởng liền linh hoạt hơn nhiều.

Từ chỗ dì Phúc nghiệp vụ của xưởng hoa thủ công thu hẹp, tiền lương công nhân bắt đầu nợ, Đinh Cửu liền trực tiếp tìm tới, dù bọn họ cũng bỏ trống ít phân xưởng, chi bằng cho bọn họ thuê.

Sau đó bao lâu liền đàm phán xong.

Chỗ thực sự tồi, cách chỗ bọn họ ở và bên cửa hàng đều tính là quá xa.

Rẽ cổng lớn vòng qua tòa nhà văn phòng của xưởng là thể thấy một dãy bốn gian nhà gạch đỏ.

Trong xưởng phái đang dọn dẹp, Tô Nhuyễn đó tới xem, mỗi gian phòng bốn mươi mét vuông, thể đặt gần hai mươi máy may hoặc bàn việc chế tác trang sức.

Sau đợi khi đơn hàng nhiều, tuyển đủ nhân lực cô thể đổi phương thức việc thành dây chuyền, hiệu suất thì vẫn là hiệu suất dây chuyền cao nhất.

Điều khiến Tô Nhuyễn vui nhất chính là trong những nhà xưởng đều hệ thống sưởi, tứ hợp viện bây giờ còn dựa đốt lò, cho dù là dùng than cũng tránh khỏi bụi khói, hơn nữa mỗi phòng một cái lò, tiêu hao lớn.

Chỗ tuy rằng nộp một ít phí sưởi ấm, nhưng cũng lời.

Đinh Cửu trực tiếp đặt hai dãy, Tô Nhuyễn định dãy đầu tiên một gian văn phòng kiêm phòng họp của riêng cô, một gian vách ngăn văn phòng nhân viên, tuy rằng hiện tại chỉ Diệp Minh và Đinh Cửu hai dùng đến, một gian phòng tiếp khách kiêm phòng trưng bày mẫu.

Dãy thứ hai thì đơn giản hơn nhiều, hai gian phân xưởng sản xuất, hai gian còn lượt kho chứa nguyên liệu và thành phẩm.

Ngoài còn thuê của xưởng ba gian ký túc xá nhân viên, nam một gian, nữ một gian, Triệu Lôi và Hoàng Tiểu Thảo một gian, ngay bên khu sinh hoạt của xưởng, còn thể cùng ăn cơm ở nhà ăn với công nhân trong xưởng, sinh hoạt cũng vô cùng thuận tiện.

Các loại chi phí tiền thuê nhà Đinh Cửu đều đàm phán xong với lãnh đạo xưởng, cô cứ qua trả tiền ký hợp đồng là .

Tô Nhuyễn quả thực thể hài lòng hơn, Đinh Cửu cô đúng là quá hạnh phúc.

Ký xong hợp đồng, Tô Nhuyễn liền vẽ bản vẽ vẫn giao chuyện trang trí cho Đinh Cửu, đợi sang năm thể chuyển nhà .

Còn nhân lực, tính toán thời gian, cũng sắp gặp Cố lão , đến lúc đó thể mở rộng thêm một nghiệp vụ.

Tô Nhuyễn vuốt mạch suy nghĩ, hết nhu cầu , quen cửa quen nẻo tìm Chính ủy Vương lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-317.html.]

Chính ủy Vương một loạt cần trong danh sách, vui vẻ lo lắng, vui là vấn đề công việc của ít nhà quân nhân thể giải quyết, lo là Tô Nhuyễn thể tiếp nhận nhiều như , "Cái xưởng của cô đấy?" Mới bao lâu chứ.

"Nữ công nhân và thủ kho cần gấp, những cái khác ngài giúp lưu ý , thích hợp thì tuyển, thích hợp đợi đến tháng tư tháng năm sang năm tuyển bên ngoài cũng ."

Tô Nhuyễn bên coi Chính ủy Vương như HR dùng, điều tra lý lịch vô cùng nghiêm ngặt.

thể đưa sự ưu tiên cho nhà quân nhân liệt sĩ và quân nhân xuất ngũ lên , nhưng tuyệt đối thể vì đối phương là nhà quân nhân, hoặc đáng thương mà bố thí.

mở xưởng, từ thiện xóa đói giảm nghèo, nếu đối với những nỗ lực việc chẳng công bằng ?

Tiếc là Tô Thanh Thanh hiểu điểm , cô cái danh tiếng , đăng báo phạm vi lớn, quả nhiên rước lấy phiền phức.

Lý Chiêu Đệ chính là bản địa Yến Thị, nếu cũng thể nhận tin tức nhanh như .

Ngày đầu tiên tuyển bà , Tô Thanh Thanh thấy bà mặc quần áo rách rưới, nhà bán quần áo, cũng keo kiệt, chọn một cái áo khoác và quần tặng cho bà , coi như là đồng phục việc.

Về phần tiền lương, trả một trăm rưỡi, cộng thêm hoa hồng bán hàng, còn bao cơm trưa và cơm tối, tuyệt đối là ưu đãi .

Nhìn Lý Chiêu Đệ cảm ân đới đức, khắp nơi tuyên truyền nhà bọn họ tâm thiện phúc hậu hào phóng các loại, trong lòng Hoắc thoải mái vì đưa nhiều tiền như cũng tan biến.

cũng dùng hết lợi nhuận một ngày của bọn họ.

Thế nhưng đợi đến lúc thực sự bắt tay , mới phát hiện vấn đề lớn, Lý Chiêu Đệ là một tỉ mỉ, mấy cái quần bò tương tự đều phân biệt , lấy hàng đều đúng.

Tô Thanh Thanh dạy bà , bà còn : "Cái chẳng đều giống ? Haizz, nhà chúng , quản túi ở chỗ ở chỗ , mặc , bây giờ mà, đúng là vẽ chuyện."

Cái thì thôi , cùng lắm lấy nhiều một chút, nhưng bà giá cả cũng nhớ , một cái áo khoác da hơn ba trăm, bà suýt chút nữa bán hơn một trăm.

Lúc Tô Thanh Thanh lý lẽ: "Cái áo thế hơn ba trăm? Đủ cho nhà chúng ăn nửa năm ."

Tô Thanh Thanh quả thực gì cho , thể nặng lời.

Lúc tiếp khách càng tệ hơn, bán quần áo bán chẳng , chuyện phiếm chuyện vô cùng rôm rả, kể t.h.ả.m, thì là Tô Thanh Thanh thông minh giỏi giang, nhà họ Hoắc hòa nhã phúc hậu.

Mẹ Hoắc bọn họ lúc đầu còn thấy vui vẻ, nhưng thời gian lâu, ngược cảm thấy phiền toái, chính bọn họ đều như , huống hồ là khách hàng? Người dạo phố là đến mua quần áo, đến bà kể lể cảnh ngộ bi t.h.ả.m.

Huống hồ chuyện đến mức khách hàng cách nào nghiêm túc chọn quần áo, cuối cùng nửa ngày mất.

Tô Thanh Thanh nhịn thể nhịn, mấy , thế nhưng Lý Chiêu Đệ ngoài miệng , hành động vẫn theo ý .

Loading...