Tô Thanh Thanh cảnh giác : "Tô Nhuyễn cái gì?"
Hoắc Hướng Dương đầy mắt kinh ngạc, giống như phát hiện lục địa mới: "Người lái mô tô , mà là Tô Nhuyễn!"
Tô Thanh Thanh và Hoắc đều hẹn mà cùng thò đầu xem, đúng lúc thấy Tô Nhuyễn tháo mũ bảo hiểm xuống xe, mái tóc dài đen nhánh và hình thon thả yểu điệu phối hợp với chiếc mô tô dã tính, khiến chú ý.
Mẹ Hoắc hâm mộ : "Quả nhiên là kiếm tiền nhỉ, mua cả mô tô ."
Hoắc Hướng Mỹ ánh mắt sáng ngời: "Anh, em cũng mua một chiếc mô tô! Chị cưỡi em cũng cưỡi !"
Hoắc Hướng Dương : "Được, đợi kiếm tiền nhà cũng mua một chiếc."
Tô Thanh Thanh hừ : "Mô tô tính là cái gì, mùa đông cưỡi mô tô thể c.h.ế.t rét."
Lại nhạo : "Hôm đó Lộc Minh Sâm mua xe cho nó, kết quả liền lấy cái mô tô đuổi khéo nó, cũng gì mà đắc ý."
"Đợi sang năm chúng đủ tiền, mua một chiếc ô tô."
Hoắc Hướng Mỹ cùng chung mối thù với cô : " thế, chúng bây giờ cũng tuyển nhà quân nhân , thể lên báo , nhất định thể vượt qua chị !"
Tô Thanh Thanh trong lòng thoải mái , dáng vẻ của Hoắc Hướng Dương : "Đợi tháng bán xong, trừ tiền hàng , chắc là đủ mua một chiếc mô tô . Hướng Dương ca nếu thực sự thích, thì mua ."
Hoắc Hướng Dương lập tức tiến lên ôm Tô Thanh Thanh một cái: "Thanh Thanh em thật ."
Gã xong thì đó đến xem náo nhiệt dẫn tới mua quần áo: "Chứ còn gì nữa, bà chủ lương tâm, quần áo cũng , cứ mua quần áo ở Thanh Dương Phục Sức thôi."
Người nhà họ Hoắc thấy, mặt đều lộ ý . Lý Chiêu Đệ vẫn luôn bọn họ chuyện như điều suy nghĩ.
Lúc nhà họ Hoắc đang hướng tới tương lai tươi , Tô Nhuyễn gặp giám đốc Điền của Trung tâm thương mại bách hóa Kim Hâm.
Vị hiển nhiên là một vô cùng thực tế, sáng sớm đến cửa hàng quan sát tình hình thị trường .
Tô Nhuyễn vô cùng tự tin, đến những món đồ trang sức nhỏ rực rỡ muôn màu vốn dĩ các cô gái yêu thích, bài báo “Yến Kinh Thanh Niên Báo” mới đăng lâu, hiệu quả y như quảng cáo đời , lúc độ hot còn giảm, trong tiệm đến tấp nập.
Diệp Minh gần đây đều ở bên giúp đỡ, đương nhiên mục đích chính của là đợi hợp tác.
Báo Thanh Niên cuối cùng cũng đăng mô hình bán hàng của bọn họ như dự tính, ngoài địa chỉ cửa hàng, điện thoại cũng để , Diệp Minh liền nghĩ một chiêu, tự một tấm poster tay thật lớn dán bên ngoài cửa hàng.
Hai hợp tác xã cung tiêu chính là thấy poster tìm tới cửa tư vấn từ đó quyết định nhập hàng, phàm là thấy lượng trong cửa hàng, thì ai là động lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-316.html.]
Giám đốc Điền của Trung tâm thương mại bách hóa Kim Hâm thì là thông qua báo chí tìm tới, ông phụ trách phong phú chủng loại sản phẩm trong trung tâm thương mại, những món đồ trang sức nhỏ vốn cao, lợi nhuận khá, nếu nhu cầu thị trường thì chắc chắn là buôn bán lời to lỗ.
Lúc Tô Nhuyễn đến ông quan sát hơn một tiếng đồng hồ , giám đốc Điền thấy cô, chỉ những cái mác giá : "Cách tồi."
Bây giờ đồ trong trung tâm thương mại gần như đều sẽ ghi giá, mua gì khách hàng hỏi giá , mặc cả, hơn nữa vì sẽ hỏi đến những món hàng giá cao, đôi khi nhân viên bán hàng hám lợi, khó tránh khỏi sẽ tranh chấp.
Thế Ngoại Tiên như tuy phiền phức một chút, nhưng lúc bán hàng đỡ bao nhiêu việc.
Đợi đến lúc thực sự xuống đàm phán, giám đốc Điền mới phát hiện, cô gái trẻ ít, ông ở tay cô thậm chí mấy hiệp.
Sau vài câu trở thành Tô Nhuyễn chủ đạo, hỏi thăm định vị trung tâm thương mại của ông , lưu lượng, danh mục sản phẩm hiện tại, cuối cùng trực tiếp còn đo ni đóng giày cho ông một phương án: "... Những món trang sức tầm trung kiến nghị đặt ở tầng giữa... những sản phẩm rẻ hơn một chút thể dùng để khuyến mãi thu hút khách..."
"Nói cho cùng, mục đích ngài phong phú sản phẩm trung tâm thương mại chẳng là thu hút khách ? Phải rằng chủ thể tiêu dùng hàng ngày trong dân chúng chính là phụ nữ. Các cô những món đồ nhỏ xinh thu hút , chẳng lẽ còn thể nhịn dạo những thứ khác?"
Chuyện tưởng rằng sẽ cò kè mặc cả một hồi, hai chuyện một tiếng đồng hồ là rõ ràng rành mạch, cô gái mặt tư duy rõ ràng, suy xét chu , cho ông cũng ngại ép giá.
"Chuyện khi về báo cáo lãnh đạo sẽ đưa quyết định, đại khái cần thời gian hai ba ngày."
Tô Nhuyễn : "Gần đây thi cử thể sẽ khá bận, đến lúc đó ngài thể trực tiếp liên hệ với Diệp Minh."
Tô Nhuyễn giao việc theo dõi cho Diệp Minh, vẫn luôn bên cạnh, lúc mắt đều sáng lên, hiển nhiên học ít thứ.
Giám đốc Điền cuối cùng : "Có điều nếu chúng hợp tác, nhất thể chuyển khoản công ty đối công ty."
Tô Nhuyễn : "Không thành vấn đề, chúng bắt đầu bắt tay đăng ký công ty , tháng là xong thôi."
Mấy hôm tìm nhà xưởng thích hợp.
Tô Nhuyễn tính toán tiền kiếm mấy tháng nay, vẫn chút căng thẳng, đang nghĩ đợi công trình của Ngôn Thiếu Dục công tiền công trình về là thể đăng ký công ty, quả nhiên hôm qua nhận điện thoại của Lý Nhược Lan.
Tuy rằng còn giữ một ít tiền đuôi, nhưng tiền công trình thanh toán khi giúp Tô Nhuyễn trả nợ, cô và Ngôn Thiếu Dục mỗi còn thể chia gần ba vạn.
Cả nhà họ Lý cuối cùng cũng bỏ trái tim trong bụng, vô cùng vui mừng bày tỏ "kẻ đòi nợ" nhà bọn họ biến thành "cục vàng".
Thế nhưng bọn họ , ba vạn Tô Nhuyễn tới tay còn kịp ấm chỗ lập tức sắp tiêu ngoài .