Mũ len màu be bao trùm cả tai, càng nổi bật khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, làn da trắng sứ ánh đèn đường mờ ảo dường như đang phát sáng.
Chú ý tới ánh mắt chút ngẩn ngơ của Hoắc Hướng Dương, Tô Thanh Thanh trong lòng cảnh giác, chỉ là ở đây chỉ một con đường, cũng tránh , cô một tay sờ lên bụng, đáng thương : "Hướng Dương ca, em mệt."
Hoắc Hướng Dương hồn, vội vàng đỡ lấy cô , tay đặt lưng giúp cô xoa xoa, dịu dàng : "Sao , cố ?"
Tô Thanh Thanh dựa lòng gã, ngọt ngào: "Có Hướng Dương ca ở đây đương nhiên em cố , may mà ở bên cạnh em."
Hoắc Hướng Dương mỉm , khóe mắt kìm liếc về phía Tô Nhuyễn, muộn thế , cô mà một bận rộn, Lộc Minh Sâm xem cũng chẳng quan tâm cô, cô hối hận .
Tô Nhuyễn gần như liếc mắt một cái là thể hai kẻ đang nghĩ gì, xem thường cũng lười , đây là dám khiêu khích trắng trợn, liền bắt đầu âm thầm châm chọc cô, thật coi là bảo bối gì đó, ai ai cũng hiếm lạ chắc.
Hoắc Hướng Mỹ nghĩ tới hôm nay do bọn họ bỏ tiền phát tờ rơi gọi đến đều Tô Nhuyễn đê tiện dẫn qua đó chiếm hời liền cảm thấy vô cùng khó chịu, cố ý : "Tô Nhuyễn tỷ, muộn thế , chị một thế?"
Diệp Minh và Triệu Lôi cạn lời, bọn họ ?
Diệp Minh định chuyện, liền Tô Nhuyễn lười biếng : " sợ nửa dọa c.h.ế.t cô."
Diệp Minh và Triệu Lôi nhịn bật thành tiếng, ngay cả Hoắc Hướng Dương và Tiểu Liên cũng nhịn , Hoắc Hướng Mỹ tức nghẹn, đang định toạc , liền thấy đằng xa truyền đến tiếng động cơ ô tô, hai cái đèn pha dần dần tới gần.
Mọi đều tự giác né sang nhường đường, kết quả xe dừng đối diện bọn họ, đèn xe tắt Tô Nhuyễn mới rõ là một chiếc xe Jeep.
Trong lòng cô khẽ động, chút nhảy nhót nho nhỏ, quả nhiên cửa xe mở , Lộc Minh Sâm từ xe bước xuống.
"Minh Sâm ca!" Tô Nhuyễn là thật sự vui vẻ, khi đưa Đinh Cửu qua đây, Lộc Minh Sâm bắt đầu bận rộn, bọn họ mấy ngày gặp mặt .
Lộc Minh Sâm sải bước đến mặt cô, tiên sờ sờ mặt cô, phát hiện lạnh: "Lạnh cóng , mau lên xe ."
Diệp Minh và Triệu Lôi tự giác về phía xe Jeep.
Tô Nhuyễn Tô Thanh Thanh sắc mặt lắm một cái, đưa tay khoác lấy cánh tay Lộc Minh Sâm, cố ý : "Minh Sâm ca, ở đây em thật sự là quá hạnh phúc, nếu trời lạnh thế , còn chen xe buýt."
Giọng điệu gần như y hệt Tô Thanh Thanh .
Lộc Minh Sâm chậc một tiếng: "Chen xe buýt cái gì, đến thì em bắt taxi về. Hay là hôm nào rảnh mua cho em cái xe nhé."
Tô Nhuyễn suýt chút nữa bật .
Lần chỉ Tô Thanh Thanh, mặt Hoắc Hướng Dương đều đen sì.
Thế nhưng Lộc Minh Sâm còn chê đủ, xoay xổm xuống một nửa: "Lên đây, cõng em qua đó."
Tô Nhuyễn bộ tịch : "Ui da, em còn em mệt , em thấy đàn ông khác đều là vợ mới đấy." Nói xong bò lên lưng Lộc Minh Sâm.
Lộc Minh Sâm cô lời là chuyện, nhẹ nhàng cõng cô lên : "Em lấy so sánh với đàn ông khác?"
Tô Nhuyễn cọ cọ vai , ngọt ngào : "Cũng đúng, đàn ông khác cũng sẽ cõng vợ, cũng sẽ mua xe cho vợ nha, chậc chậc, bọn họ thật đáng thương."
Tô Thanh Thanh và Hoắc Hướng Dương đáng thương:...
Mà trong xe, Tô Nhuyễn ở ghế phụ lái sức xoa cánh tay: "Mẹ ơi, da gà da vịt rơi đầy đất."
Lộc Minh Sâm cô : "Cô chọc em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-311.html.]
Tô Nhuyễn hừ : "Cô chính là dám chọc em mới âm dương quái khí."
Tô Nhuyễn Lộc Minh Sâm lái xe, bỗng nhiên : "Có em nên thi cái bằng lái xe ."
Ngộ nhỡ một ngày tiện, cô cũng thể lái, khi trọng sinh cô đều quên mất chuyện bằng lái.
Lộc Minh Sâm hỏi: "Một chiếc xe bao nhiêu tiền?"
Tô Nhuyễn : "Mười mấy vạn ."
Trên mặt Lộc Minh Sâm lộ vẻ xoắn xuýt.
Tô Nhuyễn nghi hoặc: "Sao thế?"
Lộc Minh Sâm : " cảm thấy chúng thể mua nhà lầu hãy mua xe."
Tô Nhuyễn chọc cho dở dở : "Yên tâm , chúng nhà lầu cũng mua nổi."
Lộc Minh Sâm:...
Trầm cảm.
Anh đưa Đinh Cửu và Triệu Lôi về tứ hợp viện , đó đưa Tô Nhuyễn về trường.
Xe dừng ở cổng trường, Lộc Minh Sâm hỏi: "Dạ hội Tết Dương lịch của các em là thứ sáu tuần đúng ?"
"Vâng." Tô Nhuyễn dang tay về phía đòi ôm, Lộc Minh Sâm khẽ, tháo dây an nghiêng qua ôm lấy cô, hôn lên trán cô: "Nhớ ?"
Tô Nhuyễn cọ cọ má , coi như đáp , mấy ngày gặp, đương nhiên nhớ .
Lộc Minh Sâm thở dài : "Tuần thể nhiệm vụ một chuyến, thời gian sẽ khá dài."
Trong lòng Tô Nhuyễn đột nhiên dâng lên sự nỡ: "Cần bao lâu? Có nguy hiểm ."
Lộc Minh Sâm xoa đầu cô: "Nhanh thì lẽ một tháng, chậm thì hai ba tháng cũng , bất kể nguy hiểm đều sẽ trở về."
Loại nhiệm vụ kế hoạch thời gian , ngược đều là nhiệm vụ s.ú.n.g thật đạn thật, cho nên mới biến .
Tô Nhuyễn ôm c.h.ặ.t lấy : "Ngày mai em sẽ thủ tục ngoại trú."
Giờ khắc cô vô cùng rõ ràng ý thức , thời gian của bọn họ ít hơn bình thường nhiều, chịu nổi một chút lãng phí nào.
Cô khi nhiệm vụ trở về thể gặp ngay lập tức, bất kể là ban ngày nửa đêm.
Lộc Minh Sâm nâng cằm cô lên, cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô, : "Ngoan thật..."
Hai ngày , thủ tục ngoại trú của Tô Nhuyễn xong, thế nhưng Lộc Minh Sâm thời gian, gần như thấy bóng dáng.
Tô Nhuyễn cũng chỉ thể để bản chìm đắm trong bận rộn để phân tán sự chú ý, hội Tết Dương lịch cũng đến giai đoạn cuối cùng, mỗi ngày buổi trưa và buổi tối cô đều tập múa, chút thời gian rảnh còn cùng dẫn chương trình ghép lời.