Nói đến đây, trong giọng điệu thật sự chút hối hận, nghĩ đến Tô Nhuyễn, so sánh với cô con dâu Tô Thanh Thanh , bà thật sự là hai mươi cái hài lòng.
Tô Thanh Thanh Hoắc khen Tô Nhuyễn, nhịn : "Chẳng qua chỉ là cái dây buộc tóc ruột già thôi mà, cái gì khó , con còn cái khác nữa cơ."
"Thật ?" Hoắc Hướng Mỹ vui mừng , "Chị dâu, chúng cũng bán !"
Cô : "Nếu chúng nợ nhiều nợ như , bây giờ còn đang thuê nhà, còn cửa hàng, khi con nhập hàng về, cửa hàng đều để trống, cái Yến Thị cái gì cũng đắt, ngày nào cũng tiêu tiền xót ruột quá."
Nghe Hoắc Hướng Mỹ nhắc tới cửa hàng, Tô Thanh Thanh chút chột , tuy rằng Lộc Minh Sâm bảo cô tìm cửa hàng , nhưng chuyện tuyệt đối thể với nhà họ Hoắc.
Cho nên cuối cùng đại khái chỉ thể đợi lúc chủ nhà thông báo đổi thôi, chỉ thể tự cô lén lút tìm kiếm.
Hơn nữa, cô cũng thực sự nên để Hoắc kiến thức bản lĩnh của cô , nếu suốt ngày cảm thấy Tô Nhuyễn lợi hại bao nhiêu, ngược coi cô gì.
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Thanh : "Được, chúng !"
Mẹ Hoắc : "Đều em đồng lòng, tát biển đông cũng cạn, con chúng cũng giống !"
Tô Thanh Thanh và Hoắc Hướng Mỹ lập tức tràn đầy hăng hái, ngay lập tức chuẩn chợ lớn mua vật liệu.
Tô Nhuyễn còn nhà họ Hoắc định cướp mối ăn của cô, lúc ngược đang chuẩn sắm thêm một cái máy may.
Trong thời gian Tô Nhuyễn quân huấn, dì Phúc vẫn một từ từ dây buộc tóc ruột già, hơn nửa tháng mới tích một lô, hôm nay Tô Nhuyễn nghỉ về liền chợ phiên bán một ngày.
Hoàng Tiểu Thảo nấu cơm xong chờ sẵn: "Mệt chứ, mau nghỉ ngơi ."
Dì Phúc chút lo lắng: "Cháu đừng mấy việc nặng , con cái quan trọng."
Hoàng Tiểu Thảo xoa bụng : "Yên tâm dì Phúc, cháu chừng mực mà."
Hoàng Tiểu Thảo đến xưởng nhỏ báo danh .
Lúc đầu để trấn an Hoàng Tiểu Thảo và Triệu Lôi, Tô Nhuyễn từng với hai vợ chồng họ nội dung công việc là gì, còn lấy mấy cái mẫu dây buộc tóc ruột già .
Hoàng Tiểu Thảo vô cùng trân trọng cơ hội , cô tuy tính tình mềm yếu, nhưng vô cùng chăm chỉ, trong thời gian dưỡng t.h.a.i căn bản yên , ngoại trừ chăm sóc Triệu Lôi, thời gian rảnh rỗi tháo dây buộc tóc ruột già Tô Nhuyễn đưa cho học may.
Việc kim chỉ đối với cô là đường quen ngõ cũ, qua là , Triệu Lôi bèn nhờ y tá quen mang từ nhà đến một ít vải vụn dùng và dây chun các loại, Hoàng Tiểu Thảo rảnh là khâu.
Tô Nhuyễn quân huấn xong, hôm qua nghỉ về đến bệnh viện thăm cô , cô chỉ tự tay khâu ít dây buộc tóc, còn dùng vải vụn đặc biệt vụn nhiều nơ con bướm nhỏ, hoa nhỏ các loại, thể dùng đồ trang trí dây buộc tóc.
Nghe Tô Nhuyễn đồ thể dùng, cô vô cùng vui vẻ, hận thể lập tức .
Bệnh viện bên kiểm tra xong cũng đồng ý cho cô xuất viện.
Hoàng Tiểu Thảo đó chủ yếu là do suy dinh dưỡng lao lực quá độ, cộng thêm Triệu Lôi thương, chị ép buộc nên tinh thần căng thẳng mới dấu hiệu sảy thai.
Hiện giờ còn sự áp bức của chị, Triệu Lôi ở bên cạnh cô , ăn ngon, nghỉ ngơi , cuộc sống hy vọng, cô tinh thần mười phần, chỉ mau ch.óng việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-265.html.]
Tô Nhuyễn liền đưa cô về tứ hợp viện.
Chuyện thành lập xưởng nhỏ Tô Nhuyễn với dì Phúc, dì Phúc bố trí gian nhà chính phía Tây gần ba mươi mét vuông thành phòng việc.
Bàn việc của dì Phúc và bàn việc của Tô Nhuyễn cũng chuyển đến đây, máy may chỉ một cái, dì Phúc dùng, cho nên Tô Nhuyễn sắm thêm cho Hoàng Tiểu Thảo một cái.
Tường phía Đông và tường phía đặt kệ cao, để một vật liệu cũng như bán thành phẩm.
Cái xưởng trang sức nho nhỏ sắp sửa khai trương !
Ăn cơm xong, Tô Nhuyễn bò bàn quy hoạch cho cái xưởng nhỏ , bên cạnh bỗng nhiên tối sầm , Tô Nhuyễn ngẩng đầu, thấy tới sợ tới mức rùng một cái: "Sao về ?"
Lộc Minh Sâm phản ứng của cô chọc , đưa tay xoa lên đầu cô: "Vuốt lông vuốt lông, sợ sợ, ngoan nào, sợ sợ."
Tô Nhuyễn cạn lời gạt tay : "Hôm nay cuối tuần nhỉ?" Đại học Quốc phòng bình thường ngoài chứ?
Lộc Minh Sâm ý ngoài lời của cô, kéo cái ghế xuống bên cạnh cô, híp mắt : "Em đoán xem?"
Sau khi quân huấn kết thúc, nhà trường bắt đầu học chính thức.
Tuy nhiên chương trình học đại học kín mít như cấp ba, Tô Nhuyễn bèn tranh thủ chiều hôm qua tiết thăm Hoàng Tiểu Thảo, kết quả thăm hỏi biến thành đưa xuất viện.
Rốt cuộc chút yên tâm, đúng lúc hôm nay chỉ một tiết buổi sáng, bèn về xem thử, thuận tiện chợ phiên, bán hết dây buộc tóc dì Phúc .
Sở dĩ cô sắp xếp thời gian c.h.ặ.t chẽ như , chính là cuối tuần về đụng mặt Lộc Minh Sâm.
Lại ngờ mà vẫn chặn đường.
Nghĩ nửa ngày cũng nghĩ tại thể tùy ý khỏi trường ngày cuối tuần: "Anh vi phạm kỷ luật ? Hay là nhiệm vụ gì?"
Lộc Minh Sâm đưa tay cầm lấy cuốn sổ nhỏ của cô, xem : "Đoán đúng , quả thực là nhiệm vụ."
Sau đó ngước mắt cô : "Nhiệm vụ theo đuổi vợ."
Tô Nhuyễn nhịn lườm một cái.
Lộc Minh Sâm lúc mới giải thích: "Đại học Quốc phòng thể tùy ý khỏi trường là kỷ luật của sinh viên đại học, nghiên cứu sinh bọn hạn chế đó."
Tô Nhuyễn trừng to mắt, Lộc Minh Sâm chẳng chỉ cần rảnh rỗi là thể ngoài bất cứ lúc nào?
Lộc Minh Sâm biểu cảm của cô đắc ý nhướng mày: "Tính sai chứ gì."
"Cho nên , kế hoạch theo kịp sự đổi, chuyện tương lai ai mà chuẩn , em học cách chấp nhận hiện tại."