Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:21:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhuyễn cuối cùng cũng cùng một hướng với , mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, liền cảm thấy phía cúi gần, gần như bên tai cô: "Không tồi, tiếp tục cố gắng."

Trái tim kiểm soát đập loạn, cho đến khi Lộc Minh Sâm rời vẫn thể bình , trạng thái như chuyện gì của đối phương, Tô Nhuyễn nhịn phát điên: A a a! Tên rốt cuộc cái gì a?

Tuy nhiên cho đến năm giờ quân huấn xong, Tô Nhuyễn cũng nghĩ mục đích của Lộc Minh Sâm, đối phương thậm chí để một lời nào, ví dụ như hẹn gặp mặt chuyện, về việc tại đến giáo quan quân huấn các loại.

Dường như thực sự chỉ là đến quân huấn cho sinh viên đại học, hơn nữa tuân thủ nghiêm ngặt kỷ luật, cứ như quen , cứ như thế, trong giờ nghỉ ngơi Tô Nhuyễn cũng tiện tìm .

Cô cũng thể con mắt bao hẹn gặp mặt chứ, cuộc sống đại học cô mong đợi còn chính thức bắt đầu, cô nổi tiếng theo cách .

Mà quân huấn xong liền dẫn đội biến mất.

Ký túc xá của các giáo quan ở bên khu ký túc xá nam, tự một quy luật sinh hoạt riêng, gần như giao thiệp với sinh viên.

Cứ như trôi qua ba ngày, ngoài nội dung quân huấn, họ với một câu nào, nhưng tên cứ những động tác nhỏ liên tục trong lúc huấn luyện.

Hôm nay học đá bước đều, Tô Nhuyễn vì chân mỏi, lúc đá chân nhịn nghiến răng hàm nhíu mày, đó Lộc Minh Sâm liền cầm cái cán cây lau nhà đặt chân Tô Nhuyễn.

Bề ngoài thì là sửa động tác cho cô, nâng chân cô lên cao bằng , thực tế, cô chỉ cần chịu trách nhiệm duỗi thẳng chân là , cây gậy chịu bộ trọng lượng chân cô, ngoài cơ bắp đau nhức , một chút cũng mệt.

Người miệng còn nghiêm túc những cùng hàng cô : "Cứ độ cao , giữ nguyên."

Cho đến khi quân huấn hôm đó xong Tô Nhuyễn cũng cách nào bình tâm trạng, xung quanh liên tục nhắc đến , lớp khác nữ sinh chuẩn theo đuổi các loại, trong lòng Tô Nhuyễn quả thực rối như tơ vò, còn loạn hơn lúc ở khu gia thuộc.

Không thể tiếp tục như thế nữa, Tô Nhuyễn cảm thấy nhất định chuyện.

Trước đó đối mặt với sự xa lánh của cô rõ ràng cũng phối hợp, cô tưởng rằng họ sẽ ăn ý lùi về quan hệ hợp tác, hơn nữa chuyện cũng chẳng khó.

Anh ở trong bộ đội , thậm chí nếu thể, tết nhất cũng thể lấy cớ nhiệm vụ gặp mặt, cứ như qua một hai năm, tình cảm từ từ cũng nhạt , gặp chỉ là trạng thái thoải mái kiểu bạn bè.

khi khai giảng một loạt thao tác của thực sự khiến Tô Nhuyễn hiểu nổi, nhưng cô thể khẳng định, cứ tiếp tục thế , hai họ chẳng ai lợi lộc gì.

Tô Nhuyễn việc thích dây dưa lằng nhằng, đạt sự ăn ý thì thẳng mà bàn, tóm thích trạng thái dính dính nhớp nhớp .

Phải thẳng thế nào, để hai đều quá khó xử? Tô Nhuyễn giường nghĩ cả đêm, sáng dậy đầu óc choáng váng, nhưng vẫn cách nào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-243.html.]

Chuyện thẳng căn bản thể khó xử, Tô Nhuyễn càng nghĩ càng giận, rõ ràng giữ sự ăn ý là , nhưng Lộc Minh Sâm tên cứ loạn, định yêu đương kết hôn, rốt cuộc trêu chọc lung tung cái gì chứ?!

Lúc vệ sinh còn phát hiện bà dì đến thăm, lẽ là do thời gian vận động mạnh liên tục, bà dì đến cô khó chịu.

Bữa sáng ăn cái bánh nướng, kết quả nhà ăn hôm nay cũng , Tô Nhuyễn chỉ cảm thấy hôm nay việc thuận, n.g.ự.c nghẹn một cục tức, miễn cưỡng uống bát cháo ăn nữa.

"Mặt trời hôm nay độc quá ~" Triệu Yến Yến đội mũ quân đội kêu gào, "Có thể cho chúng mấy ngày râm mát , dù là mưa cũng còn hơn là nắng gắt a!"

Đáng tiếc ông trời thấy lời cầu nguyện của cô , mặt trời xu hướng càng lúc càng gay gắt.

Tâm trạng , cơ thể thoải mái, ông trời còn chiều lòng , Lộc Minh Sâm chống nạng ung dung tới, Tô Nhuyễn quả thực cũng thấy ngứa mắt, dứt khoát mắt thấy tâm phiền, cũng coi như quen .

hôm nay cứ lượn lờ mặt cô, lúc luyện tập đá bước đều nữa, Lộc Minh Sâm giở trò cũ, đưa cái cán cây lau nhà qua giúp cô kê chân.

Tô Nhuyễn trực tiếp dùng sức ấn xuống, "bốp" một tiếng giẫm lên mặt đất, lạnh lùng một cái.

Lộc Minh Sâm ngẩn một chút, các bạn học khác đều sang, Tô Nhuyễn mặt đổi sắc, đá chân lên cao đúng chuẩn, thẳng phía , cho Lộc Minh Sâm thêm một chút sự chú ý nào nữa.

Lộc Minh Sâm rõ ràng cũng nhận sự vui của cô, đó cuối cùng cũng chọc cô nữa.

Đến giữa buổi sáng, Tô Nhuyễn mệt đói khó chịu, đang định lát nữa nghỉ ngơi ăn chút gì đó, cô ăn sáng quá ít, nhưng cũng quân huấn cường độ lớn, nên chuẩn cho hai quả trứng gà.

Vừa nghĩ xong, phương trận bên cạnh liền truyền đến một trận hỗn loạn, hóa là một nam sinh say nắng ngất xỉu.

Chuyện năm nào quân huấn cũng , các sư sư tỷ phụ đạo viên tạm thời huấn luyện bài bản, đấy cởi cúc áo đối phương, quạt gió, cho uống nước, cuối cùng cõng đến phòng y tế, hề hoảng loạn.

Tuy nhiên Lộc Minh Sâm cũng thổi còi, cho giải tán nghỉ ngơi một lát uống chút nước, nhắc nhở : "Có ai khỏe nhớ báo cáo, đừng cố quá."

Triệu Yến Yến đầu Tô Nhuyễn, kinh ngạc : "Tô Nhuyễn thế? Sắc mặt trắng bệch thế ?"

Tô Nhuyễn cùng cô và Vương Hồng rủ vệ sinh: "Không , chỉ là cái đó đến, khó chịu."

Sau khi Vương Hồng cũng : "Cậu nếu khỏe thì báo cáo xin nghỉ , tớ thấy giáo quan câu đó cứ đấy, chắc là khỏe ."

 

 

Loading...