Thập Niên 90: Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:21:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lộc Minh Sâm : "Mặt trời lên đến đỉnh đầu ."

Lộc Minh Sâm bộ dạng của cô, nhịn : "Bây giờ xoa bóp cũng còn kịp, ?"

Tô Nhuyễn nổi tính bướng bỉnh: "Không cần."

Lộc Minh Sâm thở dài, cầm mũ quân đội bàn : "Vậy đây."

Tô Nhuyễn ngẩn : "Đi ?"

"Trường học."

Tô Nhuyễn rùng dậy, đó đau đớn ôm chân nhe răng trợn mắt, trừng mắt : "Hôm nay khai giảng?!"

Một tiếng hét đ.á.n.h thức cả Lý Nhược Lan bọn họ dậy.

Lý Nhược Lan luống cuống tay chân thu dọn: "Cái thằng bé cái gì cũng thế, còn tưởng con khai giảng muộn hơn Nhuyễn Nhuyễn chứ."

"Lão Ngôn, nhanh lên."

Lộc Minh Sâm ngăn cản : "Mẹ, đừng rộn nữa, ở đây cách xa. Trường học con cũng quen, đến tìm giáo sư hướng dẫn báo danh sắp xếp ký túc xá là ."

"Thế !" Lý Nhược Lan kiên quyết, "Chuyện lớn như , chúng đến đây gì? Đưa Nhuyễn Nhuyễn cũng đưa con, thiên vị ."

Tô Nhuyễn bỗng nhiên : "Mẹ vợ đưa học, cũng là đầu tiên thấy đấy."

Lộc Minh Sâm vốn còn ngăn cản lời , bỗng nhiên đồng ý.

Thế là cả nhà vội vã thu dọn xong, đưa đến trường, dì Phúc cũng cùng.

Tuy nhiên đến lầu phòng giáo vụ, họ liền dừng bước.

Bởi vì Lý Nhược Lan và Ngôn Thành Nho phát hiện, nghiên cứu sinh đều là sĩ quan, ai nấy đều vô cùng độc lập, gần như là một xách một túi hành lý là đến .

Cả đại gia đình họ nếu thực sự đưa lên, Lộc Minh Sâm chắc sẽ nổi tiếng trong trường mất. Sự đặc biệt chuyện gì.

Xác định phân ký túc xá xong, họ liền vẫy tay từ biệt.

Tô Nhuyễn một đoạn nhịn đầu Lộc Minh Sâm một cái, Đại học Quốc phòng quản lý quân sự hóa khá khép kín, tình huống đặc biệt thì sinh viên chỉ cuối tuần mới ngoài.

Đợi Lý Nhược Lan bọn họ về, Lộc Minh Sâm cũng chẳng việc gì tìm nữa, họ ít nhất nửa năm sẽ giao điểm gì nữa nhỉ?

Ba ngày , Tô Nhuyễn nhe răng trợn mắt đá bước đều, thấy Tổng giáo quan tuấn tú ngược chiều tới khỏi trừng lớn mắt.

Chuyện đưa Lộc Minh Sâm học kết thúc kiểu sấm to mưa nhỏ.

đưa Tô Nhuyễn học thì khác.

Cả nhà trong khuôn viên Đại học Sư phạm Yến Kinh, sinh viên và phụ đông đúc nhốn nháo, Lý Nhược Lan : "Thế mới giống đại học chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-234.html.]

Ở đây mỗi tân sinh viên phía đều ít nhất một phụ theo, chỉ bố , còn ông bà nội ngoại nữa, kiểu như Tô Nhuyễn chẳng hiếm lạ chút nào.

Hai bên một con đường chính của trường bày đầy bàn ghế, là nơi tư vấn do các khoa của trường lập để thuận tiện đón tiếp tân sinh viên.

Tô Nhuyễn tò mò tất cả những thứ , kiếp nhiều kể về cuộc sống đại học, nhưng những câu chuyện đó, khác với cảm nhận khi đích trải nghiệm.

Sức sống và nhiệt huyết đó dường như khiến cô cũng trở nên trẻ trung hơn.

"Chị, khoa Ngoại ngữ ở đây!" Ngôn Thiếu Thời ở phía vẫy tay với họ.

Cả nhà rảo bước về phía đó, đến nơi Ngôn Thành Nho bỗng nhiên : "Xem khoa Ngoại ngữ ở cũng giống ."

Tô Nhuyễn cũng khỏi bật , nơi tư vấn của khoa Ngoại ngữ quả thực chút bắt mắt.

Đại học Sư phạm hiện tại tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng như đời , chủ yếu là bây giờ nhiều nơi vẫn còn tư tưởng trọng nam khinh nữ, con gái ở độ tuổi như họ học vẫn nhiều, càng đừng đến học đại học.

Cho nên dọc đường, nam sinh thấy cũng ít, nhưng bên khoa Ngoại ngữ , gần như là nữ, ngay cả ở bàn tư vấn cũng là hai sư tỷ.

Tô Nhuyễn thấy một cô gái bên cạnh sang bàn tư vấn của khoa Kinh tế Quản lý bên cạnh ngưỡng mộ : "Tân sinh viên của họ còn giúp xách hành lý kìa."

Sư tỷ bên khoa Ngoại ngữ tra ký túc xá cho họ ngẩng đầu Tô Nhuyễn một cái, đưa tờ giấy ghi ký túc xá và phòng cho họ, nhạt, cao giọng : "Xin hỏi ai rảnh, đến giúp đưa mấy sư về ký túc xá với."

Xung quanh lập tức mấy nam sinh tới, sư tỷ thấy thế : "Không cần nhiều thế , hai là đủ , phía cũng còn cần nữa."

Tô Nhuyễn thấy mấy nam sinh kín đáo oẳn tù tì vài cái, đó hai nam sinh về phía họ.

Một nam sinh dáng cao gầy thẳng đến mặt Tô Nhuyễn, đưa tay đón lấy túi trong tay cô: "Chào sư , để xách cho."

Tô Nhuyễn từ chối: "Em xách ạ." Sau đó chỉ cô gái bên cạnh , "Sư giúp bạn ạ."

Cô gái chính là tân sinh viên ngưỡng mộ khoa Kinh tế Quản lý bên cạnh, Tô Nhuyễn nhớ cô báo tên là Trương Thi Thi.

Trương Thi Thi tướng mạo thanh tú, trông tính cách cởi mở, Tô Nhuyễn , lập tức hì hì đưa cái vali trong tay cho vị sư .

Tô Nhuyễn hai cái vali to đùng bố cô đang xách phía ...

cô cũng gì, một nam sinh khác dáng vạm vỡ thì nhận lấy hành lý trong tay một cô gái một , dẫn bốn năm tân sinh viên bọn họ cùng về phía tòa nhà ký túc xá.

Biết họ ở tòa nhà bảy, sư cao gầy : "Các em ở tòa nhà hỗn hợp đấy."

Trương Thi Thi bên cạnh nghi hoặc: "Tòa nhà hỗn hợp?"

"Ừ, chính là ký túc xá nam nữ ở chung, tầng một đến tầng hai là nam, tầng ba đến tầng năm là nữ."

Loại ký túc xá nhiều trường đều , cũng chẳng gì lạ, chỉ là tòa nhà ký túc xá, cả nhà Tô Nhuyễn đều lộ biểu cảm đau khổ.

Trương Thi Thi phía bỗng nhiên đầu cô: "Chẳng là tầng bốn thôi ? Không đến mức yếu ớt thế chứ?"

Tô Nhuyễn còn gì, Ngôn Thiếu Thời vui: "Bọn em hôm leo Trường Thành, đau chân thôi, liên quan gì đến yếu ớt?"

Trương Thi Thi lè lưỡi nữa, ngược hai vị sư vẻ mặt hiểu rõ, sư cao gầy : "Không nên vội leo, em như , ngày mai quân huấn e là chịu khổ ."

Loading...