Trang sức xong còn cần một cái hộp đựng, thứ đó cô mang theo, đành tự tay một cái, hộp giày và vải nhung đỏ đều là buổi chiều tìm bà cụ Trương và cô giáo Hàn mượn.
Lúc Lộc Minh Sâm quấy xong hồ dán, Tô Nhuyễn xong vòng tay.
Hai bò bàn bắt đầu hộp trang sức, Tô Nhuyễn vẽ xong kích thước, Lộc Minh Sâm giúp cô cắt bìa cứng, cắt vải đỏ, bôi hồ, Tô Nhuyễn phụ trách lắp ráp .
Lộc Minh Sâm xong , liền tò mò đôi tay khéo léo của Tô Nhuyễn lắp ráp thành một cái hộp vuông vắn, mãi mãi, ánh mắt khỏi rơi ngón tay thon dài linh hoạt của cô, tại , xúc động đặc biệt nắm trong tay...
"Thế nào? Đẹp chứ?!" Tô Nhuyễn hưng phấn .
Lộc Minh Sâm đôi mắt sáng lấp lánh của cô chút ngẩn ngơ, Tô Nhuyễn khẽ ho một tiếng, đưa tay quơ quơ mắt : "Phát ngốc gì thế?"
Lộc Minh Sâm hồn, cũng khẽ ho một tiếng: "Không gì." Ánh mắt rơi bộ trang sức bày xong, lập tức càng cảm thấy nỡ.
Đây chính là Tô Nhuyễn từng chút từng chút tự tay , nữa đề nghị: "Hay là tặng cái dây to..." Tô Nhuyễn trơ mắt ngón tay từ dây chuyền chuyển sang vòng tay, "Cái dây nhỏ cũng , hoặc là hai cái nhỏ nhất ?"
Tô Nhuyễn lườm một cái, bỗng nhiên trêu : "Người y tá Mễ theo đuổi một trận, keo kiệt như lắm nhỉ?"
Lộc Minh Sâm bộ dạng hiểu Tô Nhuyễn gì, tùy ý : "Không chuyện đó, đều là tin đồn."
"Nơi nhiều phụ nữ thì nhiều tin đồn, một cái liền thích, thích chẳng càng nhiều?"
"Ái chà?" Tô Nhuyễn chút kinh ngạc, "Đây là vị cao nhân nào chỉ điểm ?"
Lộc Minh Sâm tự nhiên thừa nhận: "Anh là sự thật."
Tô Nhuyễn tin: "Hoàng Hải Uy chứ gì."
Ánh mắt Lộc Minh Sâm d.a.o động một chút, dậy : "Anh xem cái giường."
Tên Bùi Trí Minh hôm nay mới cho đưa cái giường đôi một mét rưỡi đến, chỉ , còn kéo cái giường đơn .
Tô Nhuyễn một cái là ý đồ gì, Bùi Trí Minh là duy nhất hai bọn họ kết hôn là hợp tác, nhưng vẫn đ.á.n.h giá thấp sự chính trực của lão đại nhà , Tô Nhuyễn sớm quen cùng một giường với Lộc Minh Sâm .
Hoàn tâm như nước lặng... cái rắm !
Tô Nhuyễn cảm nhận thở ấm áp đỉnh đầu, l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc kề sát bên má, còn cánh tay đàn ông eo, suýt chút nữa hét toáng lên.
Tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì?!
Lộc Minh Sâm mẫu như , Dư đoàn trưởng cũng theo sát phía , bậc thang vẫy tay với cô giáo Hàn: "Lại đây? Anh cũng cõng em?"
Cô giáo Hàn đ.á.n.h ông một cái, nụ rạng rỡ, rõ ràng hành động dỗ dành , Dư đoàn trưởng thấy thế vô cùng vui vẻ, cũng mặc kệ sự từ chối của bà , đến mặt bà cúi bế thốc chân bà lên chạy về phía .
"Ông c.h.ế.t , lớn tuổi thế , gì thế!" Cô giáo Hàn thẹn thùng mắng yêu, biểu cảm mặt ngọt ngào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-quan-truong-cung-vo-len-troi/chuong-219.html.]
Lộc Minh Sâm vốn từ bỏ thái độ thấy thế rục rịch, Tô Nhuyễn sợ cũng cho cô một cú bất ngờ, nhấc chân chạy về phía .
Chạy ngoài đầu Lộc Minh Sâm vẻ mặt đầy bất ngờ khỏi ha ha.
Lộc Minh Sâm cô cũng nhịn , sải bước dài đuổi theo: "Em tưởng em chạy đấy chứ."
Tô Nhuyễn tức giận đá một cái, cũng nhịn rộ lên.
Một đám cứ thế đùa giỡn ầm ĩ về nhà.
Tô Nhuyễn ném lên giường, Lộc Minh Sâm tới, giơ chân ngáng một cái, Lộc Minh Sâm theo phản xạ điều kiện đưa tay tóm lấy cổ chân cô.
Cả hai đều ngẩn , Lộc Minh Sâm nhanh buông tay, giả vờ tự nhiên : "Anh đun nước."
Tô Nhuyễn dậy, nhịn sờ sờ cổ chân , bên dường như vẫn còn lưu nhiệt độ nóng bỏng, khiến gò má cô cũng nóng lên.
Lộc Minh Sâm đun nước mất hơn nửa tiếng, lúc phòng nữa mang theo một tầng nước mỏng, rõ ràng tắm .
Anh dùng khăn lau tóc, cũng Tô Nhuyễn: "Nước , em cũng tắm ."
Vì phòng ốc đều dọn dẹp, nhà trệt cũng lò sưởi, đường thoát nước và vòi hoa sen các loại thiết , cho nên bọn họ tắm rửa dùng một gian phòng trống ở đầu phía đông, đặt hai cái chậu tắm lớn đơn giản dội rửa, may mà là mùa hè, nếu là mùa đông thì nhà tắm công cộng tắm .
Tuy nhiên rốt cuộc vẫn tiện lắm, Tô Nhuyễn lau cánh tay nghĩ đến dáng vẻ thoải mái của Lộc Minh Sâm hôm nay, ở đây rõ ràng thả lỏng, lẽ đúng là nên sửa sang cái sân, ở tạm thể tạm bợ, nhưng ở lâu dài thì vẫn cần tiện lợi thoải mái mới .
Dùng khăn quấn mái tóc dài , Tô Nhuyễn quần áo rộng rãi ngoài, liền thấy Lộc Minh Sâm đang trong sân nheo mắt thần sắc thiện cảm đối diện.
Tô Nhuyễn liền thấy giọng của Lục Thần Minh: "Chậc, quần áo phụ nữ giặt đúng là phiền phức." Lời thì ghét bỏ, giọng điệu đắc ý kể xiết.
Tô Nhuyễn theo tiếng , liền thấy tên đang phơi một chiếc váy màu đỏ tươi trong sân, chính là chiếc váy hôm nay y tá Mễ mặc.
Tô Nhuyễn đoán thể là y tá Mễ say rượu nôn , Lục Thần Minh ngược chăm chỉ.
Mắt thấy Lộc Minh Sâm quét qua quần áo mới cô, ánh mắt rơi gian phòng phía đông, Tô Nhuyễn vội vàng ngăn cản: "Dừng tay!"
Trong đống quần áo bẩn đồ lót của cô đấy, tên phát điên cái gì.
Đẩy về phòng, Tô Nhuyễn dở dở : "Người là vợ chồng thật, so với gì, ấu trĩ ."
Lộc Minh Sâm : "Theo nội dung thỏa thuận, thể để em mất mặt khác."
Tô Nhuyễn ngẩn , tâm trạng đang nhảy nhót như một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống, cái đầu vốn còn đang rối như tơ vò trong nháy mắt tỉnh táo .
Cô bỗng nhiên ôm mặt rộ lên, đúng là... ngốc thấu ...